Sau khi tôi ngừng quản lý em trai - Chương 9

Cập nhật lúc: 2026-04-08 14:14:25
Lượt xem: 157

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Tuy ngày nào em cũng giữ nguyên một vẻ mặt, nhưng thể cảm nhận , hôm nay em chút vui vẻ.

Tôi cũng vì thế mà dám mạnh dạn đưa vài yêu cầu.

Quả nhiên, dù là một câm, cũng thể nhẫn nhịn mãi.

"Thẩm Sính."

Không gọi , mà là tên thật của .

Có thể mở miệng gọi tên , cũng là một dấu hiệu .

Khoảng thời gian đó, dường như nắm bí quyết khiến em chịu mở lời.

Tùy hứng một chút, khó tính một chút, luôn thể kích thích em c.ắ.n răng siết nắm đ.ấ.m mà gọi tên .

Em thể đ.á.n.h , cũng thể mắng , cứ thế mặc cho bắt nạt.

Tôi chọc đến mức sảng khoái.

Khoảnh khắc , dường như em , còn mới là em.

Tiểu Du chỉ hừ lạnh một tiếng, mặt lạnh lùng đáp ứng từng yêu cầu của , nhưng khóe môi em khẽ nhếch lên một chút xíu mà ngay cả pixel cũng khó nhận .

Mấy ngày nay Tiểu Du mấy chăm chút vẻ ngoài, quanh miệng lún phún râu ria.

Mái tóc cũng cắt tỉa, rũ xuống che khuất đôi mắt đẽ .

Tôi chợt nhớ đến thời gian chúng cùng ở Hồng Kông.

Lúc đó vẫn còn thể vững.

Cơn gió đêm ở cảng Victoria thật dễ chịu.

Giữa dòng tấp nập, Tiểu Du bên cạnh .

"Anh, nếu cứ mãi như thế thì quá."

Giây phút , sự đồng cảm sâu sắc với câu đó.

Nếu cả đời cứ như thì bao.

Thế nhưng ngay khoảnh khắc tiếp theo, bệnh tình của tái phát.

Trong phòng bệnh chớp mắt chật kín .

Tai dường như mất khả năng .

Tôi chỉ thấy bác sĩ thở dài lắc đầu.

Chớp mắt một cái, hết.

Tiểu Du nãy còn tâm trạng khá giờ trở nên đăm chiêu nghiêm trọng.

Em quỳ xuống bên cạnh một cách chán chường.

Tôi đoán, lẽ tệ.

Nếu em chẳng chịu mở miệng chuyện với .

Qua một lúc lâu, em như hạ quyết tâm lớn.

"Anh, em mua vé để chúng nước ngoài ."

Không thỉnh cầu, mà là thông báo.

Em tự quyết định chuyện.

Ba chữ "Anh " thậm chí còn chẳng thể cho rõ ràng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/sau-khi-toi-ngung-quan-ly-em-trai/chuong-9.html.]

Tôi bắt đầu thể kiểm soát giọng của nữa.

Tiểu Du dường như sớm đoán sẽ như .

Thế nên em hề tỏ kích động.

"Anh, từ nhỏ đến lớn em đều lời , bảo rẽ trái em tuyệt đối rẽ . Bởi vì em thấy đối xử với em. Em cũng nỗ lực để trở thành kiểu mong đợi. Vì chỉ như thế, mới với em, mới thấy vui vẻ. Trước em hiểu tại bà Trần Dung đón em về. chỉ cần ở bên , thứ khác em đều bận tâm. Anh, bà đón em về chỉ để thế vị trí của thôi ? Dựa mà bà làm như ! Dựa mà bà quyền tự tiện quyết định như thế!"

Lời sự tủi cho , cũng là nỗi ấm ức của chính em .

Những điều từng với Trần Dung, nay em đều trút hết với .

"Hóa ngay từ khoảnh khắc em về nhà, bắt đầu đếm ngược thời gian . tại là em, dựa là em? Cứ để em thối nát trong trại trẻ mồ côi hơn ? Tại ... để em gặp . Ai cũng thể danh chính ngôn thuận bày tỏ tình cảm với , ai cũng thể làm yêu , chỉ duy nhất em là ! Anh , em ghen tị lắm. Anh , em mà phát điên lên ! Em kìm nén những suy nghĩ bất chợt đó, chắc là em điên thật . Em loại ham đó với chính trai . Em sợ lắm. Sợ phát hiện , sợ đuổi em . Chỉ khi đ.á.n.h em, em mới cảm thấy là của em, và duy nhất thể đ.á.n.h như cũng chỉ em."

Biểu cảm của Tiểu Du chút kiểm soát nổi, em hồi tưởng những hình ảnh đau đớn đó, từng lời một.

"Em chắc chắn là một con quái vật. Anh , nhưng dù em là quái vật, vẫn vứt bỏ em. Tại đối xử với em như thế? Anh đáng lẽ giống bà Trần Dung , khi phát hiện em hôn thì c.h.ử.i em là súc sinh, dùng d.a.o chỉ mặt bắt em cút . Anh nên vạch trần em, nên tống cổ em khỏi Thẩm gia, nên cắt đứt quan hệ với em! Anh nên cùng em đời đời kiếp kiếp mặt . Nuôi dạy một con quái vật chắc đau khổ lắm !"

Cơ thể Tiểu Du đang run rẩy.

Em đang buộc tội chính bản qua từng câu chữ.

Mà mỗi một câu đều như một lưỡi d.a.o đ.â.m thẳng tim .

Phải kìm nén khao khát của bản , nhận thích trai, đó hẳn là một chuyện tuyệt vọng đến nhường nào.

Tiểu Du.

Rốt cuộc vượt qua chuyện thế nào.

"Thẩm Sính, em hận ! Tại đối xử với em như ! Chính nhen nhóm những suy nghĩ trong đầu em. Vì , cả đời em sẽ quấn lấy , đó là điều đáng nhận lấy! Em còn là con ch.ó để mặc sức sai bảo lúc nhỏ nữa , đừng hòng vứt bỏ em-"

Tiếng động trong phòng đột ngột dừng , kim truyền dịch kéo tuột , đầu kim vương vãi m.á.u tươi, t.h.u.ố.c vẫn đang rỉ từng giọt.

Giống như vô đây, nhẹ nhàng ôm lấy Tiểu Du.

Cảm xúc của em vẫn bình .

Cơ thể trong lòng đang run bần bật.

Tôi nghĩ.

Giờ phút em cần một cái ôm như thế , và làm .

Ánh mắt ngây thơ của em vẫn đang tuôn trào nước mắt, "Tại ..."

Tại đối xử như ... mà vẫn ghét em.

Sau đó em nức nở thành tiếng.

Ánh nắng bên ngoài bệnh viện đến mức quá quắt, tiếng còi xe vang lên liên hồi, còn thể thấy tiếng trẻ con nô đùa vườn hoa.

sống ánh mặt trời nhưng cũng luôn sinh ở trong góc tối tăm ẩm ướt.

Giống như những dây leo lãng quên, chỉ thể ngừng quấn lấy .

Mới thể nương tựa mà sống sót.

Tiểu Du và , đều là những dây leo lãng quên trong khu rừng sương mù giăng lối.

Khi Tống Vũ Tình tìm đến phòng bệnh của , giọng điệu khó mà che giấu vẻ phấn khích.

"Thông suốt ? Cuối cùng cũng chịu cùng . Mau thu dọn đồ đạc . Sao bằng ánh mắt đó? Chẳng thuyết phục Thẩm Du ."

"Yên tâm , nó đang làm việc hăng say ở công ty kìa!"

Tim thắt một nhịp.

Tiểu Du, thỏa hiệp ?

Loading...