Có điều dạo Tần Nhiên đối với đến mức khiến hoang mang.
Anh kéo ăn cơm, dạo cùng , dồn hết tâm trí làm dẫn đường cho .
Hỏi thì bảo: "Tôi bạn cùng, cho ở nhờ , lẽ nào bằng lòng cùng ?"
Lúc câu , trông vẻ tủi .
Tôi hiểu, một thấy, còn khó khăn thì thể bầu bạn gì với .
Tần Nhiên vẫn cứ vui vẻ mệt.
Ga giường của cũng khô từ lâu, nhưng Tần Nhiên nhất quyết cho về phòng .
Anh lưu manh ôm chặt lấy buông:
"Ôm quen , gối ôm ngủ ."
Tôi cân nhắc hồi lâu, cuối cùng cũng lên tiếng.
"Tần Nhiên, luôn ghét , cần vì thương hại mà ép buộc bản làm thế . Dù thấy nhưng việc sinh hoạt hàng ngày vẫn thể tự lo ."
Trong ký ức của , ánh mắt Tần Nhiên luôn mang đầy sự đối đầu.
Chàng thiếu niên đầy nhiệt huyết mỗi khi thi xong nghiến răng nghiến lợi: "Lục Lê, nhất định sẽ vượt qua ."
Bây giờ đột nhiên quan tâm đến , chắc hẳn chỉ thể là đồng cảm thôi nhỉ.
Tần Nhiên mãi trả lời câu hỏi .
"Tần Nhiên?"
Tôi thấy biểu cảm của .
Chỉ thể đưa tay lên, từng chút một sờ lên mặt .
Đôi lông mày, sống mũi cao, đến đôi môi mỏng đang mím chặt.
Hình như là giận .
Tôi hạ tay xuống, giọng dịu đôi chút: "Tôi ý gì khác ."
Giọng lí nhí: "Tôi thương hại ."
"Vậy tại đối xử với như thế?"
Anh im bặt.
Tôi định dùng chiêu cũ, ngón tay chạm môi thì ngậm lấy.
Cảm giác tê dại truyền từ đầu ngón tay ẩm nóng khắp cơ thể.
Giọng Tần Nhiên mập mờ rõ: "Hỏi nữa là c.ắ.n đấy, ngủ ."
Tim trượt một nhịp, vội vàng rụt tay .
Kể từ khi ngủ chung với , Tần Nhiên tập luyện buổi sáng cực kỳ chăm chỉ.
Rất nhiều thấy tiếng thở dốc kìm nén của .
Đôi khi tò mò: "Cậu luyện tạ nặng bao nhiêu thế, cho thử ?"
Bởi vì thể khiến Tần Nhiên thở âm thanh kiểu đó thì chắc chắn là nặng lắm.
Tiếc là vẻ quý trọng cái tạ đó, nhất quyết cho đụng .
Hôm nay dẫn dạo trong khuôn viên trường, tình cờ ngang qua hội trường, bên trong đang diễn vòng chung kết Cúp Thách Thức.
Nghe thấy tiếng động, bước chân chậm .
Tần Nhiên hỏi : "Có xem ?"
Tôi gật đầu: "Xem chút ."
Chúng và ở hàng ghế cuối cùng, nhưng vẫn gây một chút xôn xao.
Những tiếng bàn tán đó, rõ ràng là nhỏ, nhưng lọt tai cực kỳ rõ ràng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/sau-khi-toi-mu-doi-thu-khong-doi-troi-chung-bong-tro-nen-bien-thai/chuong-3.html.]
"Nhìn kìa, là đàn Lục Lê và đàn Tần Nhiên, trai quá mất."
"Nếu mắt Lục Lê vẫn còn thấy , chắc chắn cũng mặt trong trận chung kết Cúp Thách Thức ."
"Nghe cùng đội chuẩn suốt nửa năm trời, ngay thềm chung kết thì mắt mù, tên đội trưởng trực tiếp đá luôn, còn cái gì mà họ cần phế vật, kết quả là ngay đó đưa cô bạn gái chẳng cái gì để chiếm suất dự án."
"Hả? Quá đáng !"
"..."
Lực nắm ở cổ tay của Tần Nhiên dần tăng lên, nhiệt độ nóng đến đáng sợ.
Tôi chạm gân xanh đang nổi lên cánh tay , vỗ nhẹ:
"Mọi chuyện qua ."
Lúc mới tham gia cuộc thi , chính tên đội trưởng tìm : "Lục Lê, xử lý dữ liệu giỏi, gia nhập đội chúng ?"
Vì chuyện , từ bỏ một đợt thực tập , thức trắng mấy đêm liền.
Phần lớn dữ liệu chủ chốt đều do thực hiện.
Cuối cùng, cũng chính là đá khỏi đội:
"Lục Lê, dù cũng mù , giải cũng chẳng để làm gì, bạn gái còn cần bảo lãnh học tiếp cao học..."
Dù cam tâm, phẫn nộ đến thế nào.
Thì chuyện cũng qua .
Ngày hôm , Tần Nhiên ngoài từ sớm nhưng cả ngày thấy về.
Nửa đêm, cảm nhận một nguồn nhiệt dán sát lưng .
Tôi mơ màng hỏi: "Tần Nhiên ?"
"Ừ."
Trên cổ tay bỗng thêm một chiếc vòng tay.
"Cái gì đây?"
Giọng Tần Nhiên trầm đục: "Cậu đừng hỏi, cứ đeo là , chùa cầu cho đấy."
Tôi tỉ mẩn sờ chiếc vòng tay.
Lạ lùng thật đấy.
Cái mà ban đầu vốn chẳng tin thần Phật, đến cả thắp hương kỳ thi đại học cũng lười .
Vậy mà cầu cái cho .
Chắc là cầu cho đôi mắt của .
Tần Nhiên vòng tay ôm lấy eo , nghiến răng nghiến lợi:
"Còn cái Cúp Thách Thức gì đó nữa, hôm nay tìm phụ trách , nhất định đòi công bằng cho . Họ bắt nạt như thế, nhịn chứ thì nhịn nổi."
Thực buông bỏ từ lâu , nhưng trong lòng bỗng chốc thấy ấm áp lạ kỳ.
Mãi lâu mới lên tiếng: "Cảm ơn nhé."
Tần Nhiên vùi đầu lưng gì, vòng tay ôm chặt hơn.
Khoảng chừng một tháng , bác sĩ bảo tái khám.
Hôm đó Tần Nhiên tiết nên gọi cùng mà tự một .
Tay cầm gậy dẫn đường, từng chút một dò dẫm lối dành cho khiếm thị.
Thỉnh thoảng những chiếc xe điện dựng lối làm vướng chân, dọc đường va quệt ít, may mà ngã.
Sau khi khám xong, bác sĩ vui mừng thông báo với :
"Mắt của cháu đang chuyển biến dần lên, đợi m.á.u tụ tự tan hết là thể thấy ."
Tôi trợn tròn mắt, vô thức chạm chiếc vòng tay.