Sau khi tỏ tình thất bại với anh trai kế, tôi đã bị hạ tình cổ. - Chương 6

Cập nhật lúc: 2026-04-11 12:19:42
Lượt xem: 216

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Lâm Thụy dẫn đến căn phòng nhỏ tầng ba lập tức lùi ba bước. Căn phòng là nhà họ Lâm dành riêng cho bà nội. Nghe bà nuôi nhiều rắn nhỏ đủ màu sắc bên trong, những khác trong nhà ai dám . Trước đây cũng dám, nhưng giờ .

「Bà nội Lâm, con đến đây.」

「Vào .」

Tôi và Lâm Thụy một cái, đẩy cửa bước . Trong phòng tối, chỉ một ngọn nến le lói ở giữa. Vừa bước tới một bước, một sinh vật mềm mại lạnh lẽo quấn lấy . Tôi cứng đờ tại chỗ, dám động đậy. Bà nội Lâm trong bóng tối, giọng chậm chạp và già nua: 「Đừng sợ, Tiểu Hoa cảm nhận thứ con nên mới quấn lấy con thôi.」

 

Sau đó, bà dùng kéo cắt ngắn bấc đèn, căn phòng bỗng chốc sáng bừng. Tôi xuống thứ ở cổ chân mà mồ hôi lạnh chảy ròng ròng. Một con rắn hoa nhỏ cỡ ngón tay út lớn đang quấn chặt lấy cổ chân , còn chực bò lên .

「Tiểu Hoa, đây.」

Con rắn hoa ngẩng đầu bằng đôi mắt nhỏ như hạt đậu xanh, , leo lên cổ tay bà nội.

「Lại đây con trai.」

Tôi ngoan ngoãn quỳ xuống tấm bồ đoàn mặt bà.

「Bà nội, con hỏi con thực sự trúng Tương Tư Cổ ạ?」

Bà nội Lâm nheo mắt: 「Cho bà xem cái dấu ấn con .」

Tôi gật đầu, vén vạt áo để lộ dấu ấn hoa đào ở thắt lưng. Bà nội Lâm ghé sát , con rắn nhỏ cổ tay bà cũng nghé theo. giây tiếp theo, con rắn như hoảng sợ tột độ, chuồn thẳng bóng tối. Bà nội Lâm cũng sững sờ, bà chắp hai mu bàn tay , ngón tay ấn lên trán, miệng lẩm bẩm những lời hiểu. Sau đó bà mở mắt , ánh mắt đầy phức tạp, giọng mang theo tiếng thở dài: 「Trên con cổ trùng, về .」

Tôi thẫn thờ bước khỏi căn phòng nhỏ. Lâm Thụy đợi sẵn bên ngoài vội chạy tới hỏi han, lắc đầu hiệu . Về đến nhà, cả Kỳ Thanh và dì Kỳ đều nhà. Tôi sofa, một lúc gọi điện cho một đàn chuyên nghiên cứu về dân tộc học.

「Chú em, chuyện đùa , chú chọc Miêu ?」 Thầy của đàn là chuyên gia nghiên cứu văn hóa Miêu, ông dấu ấn hoa đào lưng qua ảnh, sắc mặt khó coi.

「Dạ .」 Tôi thành thật lắc đầu.

Ông thầy gãi đầu: 「Thế Tương Tư Cổ là ai hạ cho chú?」

Đam Mỹ TV

Tôi đây, chẳng lẽ trai hạ? Dù cùng huyết thống nhưng cũng chẳng ho gì. 「Dạ... là bạn gái cũ ạ.」

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/sau-khi-to-tinh-that-bai-voi-anh-trai-ke-toi-da-bi-ha-tinh-co/chuong-6.html.]

Ông thầy tặc lưỡi: 「Chậc, khó đấy, cổ trùng chú tìm đại sư mới giải quyết .」

Tôi hỏi đại sư là ai, ở ? Ông thầy chỉ tay tấm bản đồ bảng đen, đó là vùng đất của Miêu tận sâu trong Quý Sơn.

11.

Tôi lặp lời nữa sự dò xét của Kỳ Thanh: 「Em là em du lịch cho khuây khỏa.」

Kỳ Thanh đặt tập tài liệu xuống: 「Đi ?」

「Vân Trung.」 Một tỉnh lân cận Quý Sơn.

Kỳ Thanh biểu cảm gì đặc biệt, gương mặt vẫn luôn nhạt nhòa như : 「Đi với ai?」

Tôi dời mắt , cố gắng đối diện với , nếu tiếng tim đập quá lớn khiến khó chịu. 「Với mấy đàn , cả thầy giáo dẫn đoàn nữa ạ.」

Kỳ Thanh gì thêm, chỉ dùng đôi mắt sâu thẳm trân trân, bất chợt mỉm : 「Ừm, đường cẩn thận, thiếu tiền thì bảo .」

Nụ khiến tim như điện giật, đập điên cuồng. 「Em , em dọn đồ đây.」 Nói xong, đợi Kỳ Thanh phản hồi, chạy biến . Đóng cửa phòng , trong bóng tối, tựa lưng cửa từ từ bệt xuống. Có thật sự là vì cổ trùng mà mới thích Kỳ Thanh ? Tôi . Tôi gục đầu xuống gối, khẽ nhắm mắt .

Chuyến đến Quý Sơn chỉ , đàn và thầy giáo. Sáu giờ sáng xuất phát. Khi đeo ba lô khỏi phòng, dì Kỳ đang ở phòng khách xử lý công việc. Thấy , dì chào một tiếng nóng lạnh : 「Những thứ bố con để cho con nhà , dì sẽ giúp con đòi hết.」

Tôi ngạc nhiên: 「Thật cần ạ, vốn dĩ đó...」 cũng của .

Dì Kỳ lạnh lùng ngắt lời: 「Đi đường chú ý an .」

Tôi gì, dì Kỳ luôn là một phụ nữ mạnh mẽ, dì ở bên bố là bố "trèo cao" . 「Cảm ơn dì ạ.」

Dì Kỳ thu hồi tầm mắt, tiếp tục bận rộn. Tôi cũng ý làm phiền nữa, khi cửa, thoáng qua phòng Kỳ Thanh một cái, đóng cửa .

Quý Sơn hổ danh là vùng núi, đường xá đều là "mười tám khúc cua". Trải qua một ngày rưỡi, cuối cùng chúng cũng đến bản làng của Miêu. Nhìn ngôi làng tràn đầy sức sống bao quanh bởi tường thành, suýt thì rớt cằm: 「Thực sự Miêu trại ?」

Thầy giáo lau mồ hôi, chút đắc ý: 「Tất nhiên , đây là do một thầy khảo sát ngã xuống vách núi mới phát hiện đấy.」 Nói xong thầy chỉ tay lên vách đá chúng đu dây xuống. Độ cao dựng đó khiến thể tin nổi bám một sợi dây mà xuống đây.

「An La Trại?」 Đàn cũng ngạc nhiên.

「Phải , mau , đại sư thể hóa giải cổ trùng em đang ở trong trại .」

Loading...