Sau Khi Thất Tình, Tôi Kết Hôn Chớp Nhoáng - Chương 36

Cập nhật lúc: 2026-01-01 07:55:44
Lượt xem: 24

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Trương Tự im lặng hồi lâu lên tiếng, vì còn đang mải vắt óc suy nghĩ xem nên dùng lý do gì để ngăn cản một ưa sạch sẽ và m.á.u cuồng sắp xếp như Hứa Bạc Tô dọn dẹp phòng ngủ.

Thực đơn giản, chỉ cần một câu "mai chơi ", Hứa Bạc Tô chắc chắn sẽ hăm hở chạy đến ngay.

" chơi" đồng nghĩa với việc sẽ "chuyện gì đó" xảy .

Nếu Trương Tự sẵn lòng "xảy chuyện" với , chẳng nhọc công trốn đến đây làm gì.

"Sao thế?" Hứa Bạc Tô thấy tiếng liền khẽ: "Buồn ngủ sớm thế ?"

"Không ..." Đang nghĩ cách tính kế đấy, Trương Tự thầm nghĩ.

"Người nhà bên đó đối xử với em ?" Hứa Bạc Tô hỏi.

"Cũng khá ." Trương Tự khách quan nhận xét: "Quan Dĩ Tuân là tệ, dù đầu gặp mặt hai đứa suýt thì đ.á.n.h ."

"Có chuyện gì ?" Hứa Bạc Tô hỏi ngay lập tức.

"Hiểu lầm thôi." Trương Tự nhiều. Cậu im lặng một lát lấy hết can đảm: "Dứa , mai qua đây gặp ba em ? Hôm nay em với ông ."

Hứa Bạc Tô nín thở: "Nói gì?"

"Nói em là đồng tính luyến ái" Trương Tự bật : "Anh đoán xem ông gì?"

"Đừng úp mở nữa." Hứa Bạc Tô ôm ngực, cứ thế chắc Tiểu Dâu Tây làm đau tim mà c.h.ế.t mất.

"Ông hỏi em là đối tượng là nam nữ." Trương Tự thở dài đầy bất lực: "Em còn làm nữa, chẳng lẽ c.ắ.n ông một cái?"

"Phụt!" Hứa Bạc Tô động não một chút hiểu ý của Trương Tự, lập tức bật thành tiếng.

"Ông phản đối," Trương Tự : "Chỉ bảo em chú ý an ." Nhắc đến đây thấy cục tức nghẹn ở cổ: "Mẹ nó, bao giờ đeo bao hết ?"

Hứa Bạc Tô: "......"

Bất thình lình hỏi chuyện , mặt nóng bừng lên. Chuyện giải thích cho đây: "Khụ... Anh nghĩ là cần thiết, khỏe mạnh, em cũng khỏe mạnh, chúng chỉ cùng đối phương..."

Thực là vì tiết kiệm khoản tiền đó để... trải nghiệm chân thực hơn.

"Sau nếu làm... nhất định đeo." Trương Tự cũng thấy ngượng chín mặt.

"Ừm." Điểm mấu chốt mà Hứa Bạc Tô quan tâm đeo , mà là Trương Tự vẫn sẵn lòng mật với trong tương lai.

"Thế đến ?" Trương Tự hỏi.

"Em thế ," Hứa Bạc Tô thực đang căng thẳng, cố mỉm : "Anh còn dám thoái thác ?"

"Được, thế đợi ." Trương Tự vẫn yên tâm, bồi thêm một câu: "Nhớ đến sớm đấy, em gặp sớm, ?"

Lòng Hứa Bạc Tô ngọt như lùi mật: "Nghe rõ ."

Nói chuyện điện thoại tới tận khuya, chủ yếu là vì Trương Dâu Tây cứ luyến tiếc chịu cúp máy, cứ đòi tán gẫu thêm chút nữa, thế là hai buôn chuyện đến tận đêm muộn.

Sau khi gác máy, Hứa Bạc Tô leo lên giường ngủ luôn.

Sáng sớm hôm , cũng vì câu " gặp sớm một chút" của Trương Tự mà Hứa Bạc Tô rời nhà còn sớm hơn cả giờ làm bình thường.

Lúc lái xe theo định vị đến nhà Quan Dĩ Tuân thì mới hơn tám giờ sáng. Cả khu biệt thự vẫn còn chìm trong tĩnh lặng, chỉ lác đác vài dắt ch.ó dạo.

Xe của Hứa Bạc Tô càng chạy gần, càng phát hiện hai đang dắt ch.ó phía chẳng ai xa lạ, chính là Trương Dâu Tây nhà và Quan Dĩ Tuân.

Sáng sớm tinh mơ cùng dắt chó?

Thực cũng hẳn . Trương Tự vốn là "thần ngủ nướng", hôm nay sở dĩ dậy sớm là vì Hứa Bạc Tô sẽ tới sớm, cũng báo với nhà họ Quan rằng hôm nay bạn ghé chơi.

Vào thứ Bảy và Chủ nhật, Quan Dĩ Tuân thường tự dắt ch.ó dạo. Thấy Trương Tự dậy, tiện thể rủ cùng cho vui, đúng hơn là để ch.ó "dắt" dạo.

Nhà họ Quan nuôi hai chú ch.ó chăn cừu, giống ch.ó truyền tụng là chỉ thông minh ngang ngửa một đứa trẻ tám tuổi.

Vừa ngoài, chúng liên tục tha đồ chơi đến dụ Trương Tự chơi cùng, thấy xa một chút là chạy vòng quanh "lùa" về, khiến Trương Tự cũng cạn lời.

"Chúng nó vẻ thích đấy." Quan Dĩ Tuân khá ngạc nhiên .

"Chắc duyên với động vật chăng." Trương Tự xoa đầu mấy chú chó, chúng cứ quấn quýt cọ chân, bụng ... Lúc đầu để ý, đó mới giật nghĩ: Chẳng lẽ lũ ch.ó giác quan thứ sáu, cảm nhận gì đó trong bụng ?

Đang m.ô.n.g lung suy nghĩ thì một chiếc xe màu trắng quen thuộc chạy tới. Đoán là Hứa Bạc Tô, Trương Tự bảo Quan Dĩ Tuân: "Bạn đến , qua xem chút."

"Ừ, cùng ." Quan Dĩ Tuân bạn của Trương Tự là ai, dắt ch.ó theo .

Khi cửa kính xe hạ xuống, để lộ gương mặt bên trong, Quan Dĩ Tuân khựng tại chỗ. Anh mặt Hứa Bạc Tô, chiếc xe bình dân, xác nhận xác nhận mấy mới dám tin đây là Hứa Bạc Tô.

"..."

Hứa Bạc Tô thấy họ tới liền tắt máy xuống xe. Việc đầu tiên là ôm chầm lấy cục cưng một đêm gặp: "Nhớ em."

Hắn thì thầm tai một câu mới buông , nở nụ xã giao đối diện với Quan Dĩ Tuân, đưa tay : "Ngài Quan, lâu gặp."

Quan Dĩ Tuân , bắt tay: "Ngài Hứa, thật ngờ bạn mà Trương Tự ."

Hứa Bạc Tô: "Tôi cũng ngờ, '' trong miệng ."

Cả hai cùng về phía Trương Tự, khiến cảm thấy áp lực đè nặng, thầm nghĩ: Hai quen từ đời nào thì cứ chào hỏi , mắc mớ gì lôi làm bình phong.

"Nếu hai quen thì giới thiệu nữa." Trương Tự mở cửa xe : "Về nhà tiếp."

"Được." Hứa Bạc Tô đáp một câu, đó mỉm với Quan Dĩ Tuân: "Lát nữa gặp ."

"Được." Quan Dĩ Tuân vốn là trầm mặc, dắt ch.ó bóng xe bọn họ rời mới lững thững trở về nhà.

Trong phòng khách nhà họ Quan, ba trẻ tuổi xuống định pha thì Quan Du Bạch – của Quan Dĩ Tuân, từ lầu chậm rãi xuống. Bà diện một chiếc váy thanh thoát, trông trẻ hơn nhiều so với tuổi ngoài bốn mươi của .

"Nghe bạn của Tự Tự đến chơi ?" Quan Du Bạch vui, vì điều chứng tỏ Trương Tự bắt đầu coi nơi là nhà.

"Dì Du Bạch, chào dì." Trương Tự dậy chào.

"Chào bà Trương" Hứa Bạc Tô cũng dậy theo, khẽ cúi : "Cháu là bạn của Trương Tự, tên là Hứa Bạc Tô."

Quan Du Bạch sững : "Hứa Bạc Tô?"

Cái tên hề xa lạ. Bà ngạc nhiên con trai , Quan Dĩ Tuân gật đầu xác nhận: "Là thiếu gia của nhà họ Hứa, hiện là điều hành Hứa thị."

Không nữa , tên nghỉ việc tay trắng , Trương Tự thầm nghĩ.

"Cháu và Tự Tự là bạn ?" Quan Du Bạch giấu nổi vẻ kinh ngạc hai trai tưởng chừng chẳng chút liên quan nào.

"Vâng ạ." Trương Tự đương nhiên hiểu rõ vì ngạc nhiên đến thế, xuống buông một câu: "Bọn con quen bàn rượu ạ."

Nói xong, kéo kéo tay Hứa Bạc Tô, hiệu cho xuống.

"Vâng, hôm nay cháu mạo ghé thăm, gì đường đột mong cô bỏ quá cho." Khả năng đối nhân xử thế bên ngoài của Hứa Bạc Tô đúng là kín kẽ, một kẽ hở.

Trương Tự nhịn , khẽ nhướng mày trêu chọc.

Hứa Bạc Tô như thần giao cách cảm, cũng đầu một cái đầy ẩn ý.

"Không , cả, mau ." Quan Du Bạch phản ứng , mỉm : "Cháu đến chơi là cô vui , cứ cùng Tự Tự thường xuyên qua đây dùng bữa nhé."

Trương Tự thầm cảm thán trong lòng, câu mà thấy cứ sai sai, chẳng lẽ để lộ sơ hở gì ?

Quan Dĩ Tuân bên cạnh pha , vô tình bắt gặp ánh mắt giao của hai , đôi lông mày khẽ nhíu . Anh nhớ đến cái ôm nồng nhiệt lúc nãy...

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/sau-khi-that-tinh-toi-ket-hon-chop-nhoang/chuong-36.html.]

Ở nước ngoài mới ôm kiểu đó.

lúc đó, Trương Sở Nam cũng xuống. Thấy gương mặt lạ trong phòng khách, ông hỏi vợ: "Bạn của Dĩ Tuân ?"

"Ba, đây là bạn của con." Trương Tự dậy khi Hứa Bạc Tô kịp tự giới thiệu: "Hứa Bạc Tô, con kể với ba đấy." Rồi sang Hứa Bạc Tô: "Dứa , đây là ba em, đại minh tinh đấy. Ông nổi tiếng từ lúc còn học tiểu học cơ, chắc cần tên cũng nhỉ."

"Con giới thiệu kiểu gì thế hả?" Trương Sở Nam cạn lời, cảm thấy bản đắc tội với ai .

Hứa Bạc Tô mỉm , cúi cung kính: "Chào ngài Trương."

"Cậu chính là..." Trương Sở Nam chỉ tay đưa tay bắt, giọng điệu mấy thiện: "Chào ."

Hứa Bạc Tô thu tay về, âm thầm xoa xoa bàn tay siết chặt, nhưng mặt vẫn giữ nụ đúng mực.

"Làm cái gì hả?" Trương Tự thấu hành động đó, lập tức trừng mắt ông bố .

"Kìa, xuống chuyện các con." Quan Du Bạch vốn dĩ quá sợ hai cha con nhà , cứ hễ gặp mặt quá ba câu là gây gổ.

"Mọi đều ăn gì cả" Quan Dĩ Tuân rót cho mỗi một tách , khéo léo chuyển chủ đề: "Chú Nam cũng dậy , để con xuống bếp xem gì ăn ."

"Để cho." Quan Du Bạch mỉm , khẽ vỗ nhẹ tay Trương Sở Nam: "Bạc Tô là điều hành đương nhiệm của tập đoàn Hứa thị, bản lĩnh trong việc quản lý công ty. Chẳng cũng đang bảo chuyển hướng sang khởi nghiệp , nhân lúc Dĩ Tuân ở đây, cả hai cùng trao đổi thêm với Bạc Tô xem."

Nhắc đến Hứa Bạc Tô là ai thì thể Trương Sở Nam rõ, nhưng cái tên Hứa thị thì ông quá tường tận. Ông lập tức lườm Trương Tự một cái—thằng con yêu đương thật đúng là chẳng tí "tâm" nào, chuyện hệ trọng thế mà giờ ông mới .

Tất nhiên, ông cảm thấy Trương Tự xứng với Hứa Bạc Tô, mà là ông thấy phiền phức, tỉ lệ hiệu quả chi phí của mối quan hệ quá thấp.

"Đâu ạ." Hứa Bạc Tô nhấp một ngụm , nụ trông mực ôn hòa: "Bàn về quyết sách và tầm thì bà Trương mới là tiền bối. nếu bàn về lĩnh vực sinh học thì cháu thể góp vui đôi câu ạ."

"Khiêm tốn quá." Trương Sở Nam : " hôm nay là ngày nghỉ gia đình, thực sự cần thiết bàn chuyện công việc."

Thế nhưng trong lòng ông nghĩ: Hay lắm, cái thằng ngốc Trương Tự tìm cho một đối tượng mà nó thể kiểm soát nổi.

Nhìn khí chất, cách năng và sự thâm trầm che giấu bản tính thật , nếu rèn giũa từ nhỏ thì bao giờ phong thái .

"Thế thì quá," Trương Tự chẳng chút khách sáo cầm miếng trái cây lên gặm: "Con ghét nhất là mấy cứ chuyện vòng vo tam quốc, cứ như đời ngoài kiếm tiền thì chẳng còn ý nghĩa gì khác ."

"Ba—" Trương Sở Nam định gì đó nhưng Trương Tự ngắt lời: "Đừng bảo tiền thì làm con lớn . Ba cần dốc sức vơ vét tiền bạc thì vẫn nuôi nổi con thôi, con ăn ít lắm."

Trương Sở Nam hít sâu một . Kể từ khi thằng nhóc trở nên mồm mép sắc sảo, nào gặp ông cũng thấy ngứa tay, chỉ cho nó một trận.

Hóa đây là cách Trương Tự và ba chung sống, Hứa Bạc Tô khá ngạc nhiên, nhưng cũng thể đây là một kiểu giao lưu tình cảm khác biệt.

Hứa Bạc Tô ở đây cùng Trương Tự. Buổi trưa lúc nghỉ ngơi trong phòng, hai đóng cửa quấn lấy hôn ngấu nghiến. Một tựa cánh cửa, một nâng niu khuôn mặt đối phương. Trái ngược hẳn với vẻ đạo mạo mặt lớn, họ hôn như thể thể dừng .

Chắc là vì "bỏ đói" quá lâu .

Hứa Bạc Tô ghé sát tai Trương Tự: "Được em?"

Trương Tự lập tức đáp: "Không , bao."

Hứa Bạc Tô suýt thì quỳ xuống lạy , nếu thì hôm nay sống nổi đây.

"Em..." Trương Tự thấy t.h.ả.m quá, vẻ mặt sắp vặn vẹo đến nơi, liền khẽ: "Để em dùng cách khác giúp nhé?"

Cái kiểu "tạm bợ" Hứa Bạc Tô bao giờ nếm trải, tuy cũng thỏa mãn nhưng luôn thấy lòng trống rỗng, cứ ngứa ngáy cồn cào. Hắn ôm chặt lấy "Dâu Tây" mà sức nũng nịu: "Anh c.h.ế.t mất thôi!"

"C.h.ế.t vì cái gì?" Trương Tự hỏi .

"C.h.ế.t vì lạnh nhạt." Hứa Bạc Tô than vãn.

Trương Tự lập tức đá một cái: "Anh là ăn quen cao lương mỹ vị , thi thoảng đổi sang cháo trắng rau xanh mà thấy ấm ức thế ?"

"Không chuyện ăn uống." Hứa Bạc Tô ôm chặt trong lòng, nửa nửa : "Anh nhát gan lắm, em cứ ngó lơ thế làm nghĩ lung tung thôi."

"Nhát gan cái con khỉ!" Trương Tự tựa chuẩn ngủ: "Nếu em ngó lơ thì em gọi đến đây làm gì?"

Đạo lý ai cũng hiểu, nhưng cảm xúc thì là chuyện khác.

" ." Trương Tự chọc chọc n.g.ự.c Hứa Bạc Tô: "Tối nay cũng đừng về, ở đây với em hai ngày, chiều mai cùng về nhà."

Hứa Bạc Tô suy nghĩ một chút, hôn lên tay Trương Tự: "Được."

Chỉ cần Dứa và Dâu Tây ở bên , ở cũng .

Trong nhà, ngoại trừ Trương Sở Nam thì ai mối quan hệ của họ là tình nhân. Trương Sở Nam cảm thấy chuyện tình chẳng đến nên cũng tiết lộ.

Tuy nhiên, phụ nữ luôn tinh tế hơn đàn ông. Khi Quan Du Bạch Hứa Bạc Tô qua đêm, bà lờ mờ nhận quan hệ giữa họ chỉ đơn giản là bạn bè.

bà cũng quyền can thiệp, càng thái độ của chồng . Nếu sự nghi ngờ mà dẫn đến đại chiến cha con nhà họ Trương thì thà đừng còn hơn.

Thế là Hứa Bạc Tô thuận lợi lấy danh nghĩa bạn bè ở một đêm, chiều hôm cả hai cùng rời .

Vấn đề là việc về nhà, vấn đề là về đến nơi kịp nghỉ ngơi bao lâu, Hứa Bạc Tô dọn dẹp vệ sinh phòng ngủ.

"Anh để cho tay chân nghỉ ngơi ?" Trương Tự mở một bộ phim gọi : "Lại đây xem phim với em."

Hứa Bạc Tô còn thể làm gì khác? Đương nhiên là cắt trái cây, rót nước, cạnh hầu hạ Trương Tự xem phim. Chuyện dọn dẹp phòng ngủ xem đành dời sang cuối tuần .

Sáng thứ Hai, Hứa Bạc Tô làm, Tiểu Trương lập tức bật dậy. Cậu gom hết mớ chứng cứ phạm tội khiến thót tim , mang gửi ở tủ lưu đồ bên ngoài khu chung cư. Cậu chấp nhận tốn tiền để "thờ" hai món đồ ở đó.

Bởi vì bảo vứt thì nỡ, mà để ở nhà thì chẳng khác nào quả b.o.m nổ chậm.

Phu nhân nhà họ Hứa cuối cùng cũng lùng địa chỉ nơi ở hiện tại của Hứa Bạc Tô từ phía phòng thí nghiệm. Bà dự định sáng thứ Hai sẽ qua xem thử cho , còn thể tình cờ chạm mặt con trai lúc nó làm.

Thế nhưng bà đ.á.n.h giá thấp sự chăm chỉ của con , bà đến muộn nên Hứa Bạc Tô làm từ lâu.

But Da Hanh

Khu chung cư cũ yên tĩnh, cây cối xanh rì, qua thưa thớt. Hứa phu nhân tìm mãi mới thấy một để hỏi đường: "Chàng trai ơi, cho hỏi tòa D lối nào nhỉ?"

Người hỏi đường ai khác chính là Trương Tự. Cậu ngớ luôn, đầu tiên một phụ nữ tầm tuổi dì gọi là trai, cảm giác thật mới mẻ: "Tòa D ở ngay phía kìa ạ."

Cậu chỉ tay về phía tòa nhà đang ở.

"Cảm ơn cháu." Hứa phu nhân xuống đôi giày cao gót của , hỏi: "Ở đó thang máy ?" Con trai bà ở tận tầng 11 cơ mà.

"Có ạ." Trương Tự bật , lúc mới chuyển đến cũng thắc mắc y hệt như .

"Vậy thì quá." Hứa phu nhân nở một nụ quý phái.

Hai cùng bước thang máy tòa D. Trương Tự nhấn nút tầng xong liền lịch sự hỏi: "Chị tầng mấy ạ?"

Hứa phu nhân ngoài bốn mươi thì rạng rỡ: "Tôi cũng lên tầng 11."

"Thế thì trùng hợp quá." Trương Tự thấy bà vẻ đầu đến đây nên bắt chuyện cho bớt ngột ngạt: "Cô thăm quen ạ?"

Hứa phu nhân ngẫm nghĩ một chút, cũng coi là : "Ừ, thăm một khách... mà còn quen mặt."

Haiz, đối phương là thế nào, bà thầm nghĩ mà trong lòng đầy lo lắng.

Thang máy nhanh chóng dừng ở tầng 11. Trương Tự nhường bước cho bà , nhận thêm một nụ thiện cảm từ " chị" trang điểm tinh xảo .

Thế nhưng, bước khỏi thang máy, phụ nữ nọ ngẩng đầu nhà của , thản nhiên tiến tới... nhấn chuông cửa nhà !

Trương Tự phía , tay cầm sẵn chìa khóa, ngập ngừng hỏi một câu: "Cô ơi, cô tìm nhầm nhà ? Đây là nhà của cháu mà."

Hứa phu nhân đầu , một phen kinh hồn bạt vía, suýt thì đ.á.n.h rơi cả túi xách!

-------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------

Năm mới vui vẻ nha!

Loading...