“Không chứ, thật sự chịu để ?”
“Có gì mà tiếc, tuyển trợ lý khác là mà.”
Trong văn phòng của Thời Gia Huân, hình như Phó tổng giám đốc Lý đang trò chuyện với .
Tôi ôm hồ sơ bên ngoài cánh cửa văn phòng khép hờ, khi thấy Thời Gia Huân “tuyển trợ lý khác,” thì lập tức cảm thấy đầu óc kêu “ù ù” và vội vàng rụt bàn tay đang định gõ cửa.
Phó tổng giám đốc Lý hỏi: “Yêu cầu của cao thế thì khó khiến ý lắm ha?”
Thời Gia Huân nhạt nhẽo đáp: “Thử vài là , sẽ phù hợp thôi.”
“Chậc.” Phó tổng giám đốc Lý , “Cái Thẩm đó, bàn đến năng lực công việc nhé, chỉ cần để gương mặt bên cạnh cũng mắt, thể thấy ở công ty thì tiếc thật.”
“Anh gì thế?” Thời Gia Huân lạnh lùng lên tiếng.
Phó tổng giám đốc Lý to: “Tôi hứng thú với Alpha, chỉ là thưởng thức mà thôi.”
“Thư ký Thẩm ơi, điện thoại.”
Lúc , điện thoại ở bàn làm
việc của vang lên, đồng nghiệp ngang qua nhắc nhở, thế là vội rời .
Cho đến lúc tan tầm, vẫn còn nghĩ xem sai ở .
Tôi nghĩ đến nghĩ , cũng chỉ cảm thấy lẽ là vì nguyên nhân .
Như từng , Thời Gia Huân là công tư phân minh.
Với tính cách đó, nên nếu xảy quan hệ với trợ lý của , dù vì pheromone nguyên nhân nào khác, thì chắc chắn cũng sẽ cố chịu đựng.
Nghĩ kỹ , đúng là thái độ của với bắt đầu đổi kể từ cái đêm mất điện đó.
Còn lý do tại kéo dài đến tận bây giờ mới quyết định, thì lẽ là do vương vấn chút ít cảm tình ngần năm gắn bó nhỉ?
… Thôi .
Nếu thế , chỉ thể chấp nhận.
Dù thì thứ cũng từ mà . Nếu ngày ngốc nghếch quyết định giúp sếp vượt qua phân hóa thứ hai của , thì những việc ngoài ý liên quan đến pheromone xảy .
Là tự tiện vượt qua ranh giới mà đồng ý.
Nên tất nhiên gánh chịu hậu quả của việc …
Không cả, cũng chỉ là công việc thôi.
Chẳng lẽ với năng lực và kinh nghiệm làm việc của mà tìm việc nào hơn ư?
Những năm qua ít mời về làm cho họ, chỉ là tình cảm đặc biệt với công việc đầu tiên khi nghiệp, nên nhận lời.
con luôn tiến về phía nhỉ?
Có lẽ đây là cơ hội mà ông trời ban cho, làm nghỉ ngơi một chút để sẵn sàng đón nhận một khởi đầu mới hơn.
Thích đam mỹ
Không cả, cả, liên tục an ủi bản , đây chẳng chuyện gì lớn lao, sẽ thất nghiệp .
… Tôi an ủi bản , nốc thêm một ly rượu chứ cũng nó là ly thứ mấy trong tối nay.
Thời Gia Huân! Đồ khốn nạn, kéo quần lên là lơ luôn!
Đồ tư bản xa!
Nói cần là cần thật , đồ nhân tính méo mó, đạo đức suy đồi!
Tôi mắc sai lầm nghiêm trọng nào trong công việc , đòi bồi thường N+1, một xu cũng thể thiếu!
Còn ngày nghỉ nữa chứ!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/sau-khi-sep-thoi-phan-hoa-thanh-e/chuong-8.html.]
Tôi làm việc cho nhiều năm như , cũng dám nghỉ ngày nào! Tôi thiệt quá chừng !
Không , nghỉ bù hết đống ngày nghỉ …
Sáng hôm , nhắn tin cho Thời Gia Huân, rằng nhà việc gấp cần giải quyết, mong thể cho một kỳ nghỉ dài hạn.
Lúc cũng gần đến Tết nên xin nghỉ phép đến sang năm.
Thời Gia Huân hỏi thăm một câu, đây là chuyện riêng, tiện tiết lộ. Một lát lâu , mới trả lời: “Được, với phòng nhân sự một tiếng, nghỉ phép xong bổ sung giấy tờ cũng .”
… Xem vẫn còn chút lương tâm.
16
Lý do xin nghỉ là dối, nhưng về nhà thật.
Dù Tết cũng về nhà, nghỉ thì về thăm ba sớm một chút cũng chẳng .
Ngày đầu tiên về, ba nhiệt tình chào đón .
Ngày thứ ba, ba chê dậy muộn, lười vận động.
Ngày thứ năm, ba bắt đầu chuẩn mai mối cho .
… Chuyện gì thế ?
Tôi đánh trống lảng với họ, ôm máy tính sửa hồ sơ xin việc.
Tôi tải hồ sơ lên trang tuyển dụng, khi ẩn phần công ty hiện tại thì tiện tay chỉnh luôn trạng thái tìm việc thành “đang thất nghiệp.”
Cuối năm chắc chắn mùa tuyển dụng, nên cũng mong việc ngay mà chỉ tính thử vận may thôi.
Không ngờ, hồ sơ xin việc tải lên ba ngày thì nhận vài cuộc gọi từ nhiều bên tuyển dụng, họ hỏi thôi việc , làm ở vị trí và mức lương thế nào.
Có một khóa mà khá thiết còn trực tiếp hỏi xem hứng thú gia nhập công ty của .
Thực một năm , lúc mới về nước khởi nghiệp tìm , điều khi đó ý định đổi việc, nên chuyện cũng cho dĩ vàng.
Lần , cũng đang tìm việc, nên nhắc chuyện cũ. Biết đang rảnh rỗi, còn đặc biệt gọi điện để giới thiệu về tình hình hiện tại của công ty .
Sau khi cúp máy thì trời cũng muộn, cũng nghĩ nhiều về chuyện nữa, đang định ngủ thì Thời Gia Huân gọi đến.
Tôi ngạc nhiên nhấc máy, hỏi: “Sếp Thời, chuyện gì ?”
Giọng Thời Gia Huân trầm xuống, qua ống điện thoại đập màng nhĩ của : “Tối nay gọi điện với ai mà lâu thế?”
Tôi ậm ừ : “Một bạn.”
Thời Gia Huân: “Bạn gì?”
Tôi : “Chỉ là… bạn bè thôi.”
Thời Gia Huân: “Bạn trai bạn gái?”
Tôi: “Đều .”
Thời Gia Huân: “Vậy là bạn gì?”
Tôi: “… Bạn bình thường thôi.”
Thời Gia Huân tức giận đến mức bật , hỏi : “Mai em ở nhà chứ nhỉ?”
Tôi “ừ” một tiếng.
Thời Gia Huân : “Vậy mai đến tìm em.”
“…” Tôi bất ngờ đến mức bật dậy khỏi giường, “Anh đến tìm làm gì?”
“Tiện đường nên ghé thăm em.”
Không do ảo giác , mà cảm thấy đang nghiến răng nghiến lợi khi thốt mấy chữ .