Sau Khi Say Rượu, Bị Em Trai Của Bạn Thân Đè Ra Tỏ Tình - Chương 5: Anh theo dõi tôi?

Cập nhật lúc: 2026-05-06 02:38:59
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Lúc Kỳ Tiêu lững thững về lớp, nhiều ánh mắt dò xét đổ dồn về phía . Vài kẻ mang tâm lý hóng hớt sợ thiên hạ loạn vội vàng xán gần: "Anh Kỳ trốn học bắt tận tay ?"

Kỳ Tiêu nheo mắt, khóe môi nhếch lên một nụ nhạt thếch: "Tôi bắt, thất vọng lắm ?"

"Anh Kỳ cứ đùa, nào dám."

Kỳ Tiêu vật vờ đ.á.n.h game nốt nửa buổi còn . Chờ đến khi thầy giáo tuyên bố tan học, mới uể oải đeo cặp một bên vai, định bụng ghé quán net một lát. Cảm giác bực bội trong lòng từ sáng đến giờ vẫn tan biến, cứ nghĩ đến việc về nhà đối mặt với Thẩm Văn là thấy phiền phức.

Toàn là mấy chuyện c.h.ế.t tiệt gì .

Tên Lớp phó học tập bắt chuyện với ban sáng bỗng bày vẻ mặt thần bí, sán gần rỉ tai: "Anh Kỳ , hôm nay là sinh nhật . Nể mặt , tối nay đến quán KTV chung vui cùng ?"

Bình thường Kỳ Tiêu vốn ghét những hoạt động tụ tập ồn ào kiểu . nghĩ đến việc thể mượn cớ để tránh mặt Thẩm Văn, liền gật đầu cái rụp mà chẳng cần đắn đo suy nghĩ: "Được."

Lớp phó học tập ngớ , suýt tưởng nhầm: "Anh Kỳ thật ?"

"Ừ."

Đến lúc Kỳ Tiêu tới nơi, trong phòng bao KTV khá đông tụ tập, xen lẫn là những giọng hát karaoke the thé chói tai. Kỳ Tiêu nhíu chặt mày, biểu lộ rõ sự khó chịu. Nhận thấy thái độ của , Lớp phó vội vàng hắng giọng: "Mọi , Kỳ tới ."

Nghe tiếng hô, mớ âm thanh hỗn tạp bên trong bỗng chốc im bặt. Hàng loạt ánh mắt đổ dồn về phía Kỳ Tiêu, như dò xét, như ngạc nhiên tự hỏi một lạnh lùng như xuất hiện ở đây.

Bầu khí bỗng trở nên ngột ngạt. Lớp phó bèn nhanh nhảu lên tiếng chữa cháy: "Hôm nay là sinh nhật , cứ xõa hết nhé." Nói xong, sang Kỳ Tiêu với ánh mắt nịnh nọt: "Anh Kỳ, ăn uống gì cứ tự nhiên lấy nhé."

Kỳ Tiêu gật đầu cái nhẹ, kiếm một góc khuất yên tĩnh xuống, khui một chai nước ngọt nhấp một ngụm. Phòng bao chỉ tĩnh lặng vài giây ngắn ngủi tiếp tục ồn ào náo nhiệt như cũ. Kỳ Tiêu lặng lẽ quan sát cảnh tượng náo nhiệt xung quanh, trong lòng bỗng dâng lên một cảm giác kỳ lạ khó tả. Cậu hiếm khi tham gia mấy trò vui , nhưng hôm nay thử một , đột nhiên thấy cũng đến nỗi tệ.

Đám bạn cùng lớp hò hét chúc tụng nhân vật chính một hồi lâu. Nhân lúc khí đang đẩy lên cao trào, vài kẻ vốn dĩ tăm tia nhan sắc của Kỳ Tiêu hào hứng đề nghị: "Anh Kỳ ơi, cùng chơi Thật hoặc Thách cho vui !"

Kỳ Tiêu cụp mắt, nhạt nhẽo liếc qua tên lên tiếng. Cậu chẳng chút ấn tượng nào về , cũng hứng thú tham gia trò chơi của họ. cuối cùng, chịu nổi sự hò reo nhiệt tình của đám đông, đành miễn cưỡng chơi vài ván.

Một nam sinh vẻ ngoài khá thanh tú, tính cách hiền lành rụt rè, bốc trúng thẻ Thử thách do xui xẻo.

"Tiểu Diệp, tỏ tình với bạn nam bên trái ." Lời mang theo ẩn ý rành rành. Khá nhiều trong lớp Tiểu Diệp thầm thương trộm nhớ Kỳ Tiêu, và cũng rõ Kỳ Tiêu cực kỳ chán ghét việc khác tiếp cận .

Khuôn mặt Diệp Dương đỏ bừng như gấc chín. Lúc bước tới mặt Kỳ Tiêu, giọng vẫn còn run rẩy: "Bạn Kỳ, ... thích lâu lắm ."

Đám đông xung quanh bắt đầu vỗ tay ầm ĩ cổ vũ.

Kỳ Tiêu khẽ nhếch mí mắt, biểu cảm lạnh tanh như băng, giống phản ứng của một kẻ tỏ tình. Cậu chậm rãi dậy. Diệp Dương đối diện, hai mắt sáng bừng lên hi vọng, cứ ngỡ cơ hội.

Ngay đó, giọng lạnh lùng của Kỳ Tiêu vang lên đỉnh đầu: "Tôi kỳ thị đồng tính. Nhường đường chút."

Cả đám ngờ Kỳ Tiêu phũ phàng đến mức nể nang ai như . Lớp phó vội vàng chạy đóng vai trò giảng hòa: "Thôi thôi, chúng tiếp tục trò chơi nào."

Kỳ Tiêu liếc đồng hồ, sắp chín giờ . Cậu ý định nán nơi thêm nữa. Diệp Dương thấy cũng vội vàng chạy theo ngoài. Đứng giữa gió đêm thổi lạnh buốt, Diệp Dương ngẩn ngơ lên tiếng: "Xin , bạn Kỳ... Mình..."

Kỳ Tiêu liếc một cái: "Đừng nghĩ nhiều, ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/sau-khi-say-ruou-bi-em-trai-cua-ban-than-de-ra-to-tinh/chuong-5-anh-theo-doi-toi.html.]

Diệp Dương cuối cùng cũng lủi thủi phòng bao. Kỳ Tiêu định bắt taxi về nhà thì ngay giây tiếp theo, một bóng lưng vô cùng quen thuộc bước xuống từ một chiếc xe đỗ gần đó. Chẳng cần kỹ cũng thừa đó là ai.

Thực Thẩm Văn đợi bên ngoài từ lâu, thu hết phản ứng của hai tầm mắt. Vừa thấy dáng vẻ lạnh lùng của Kỳ Tiêu, nhịn buông lời trêu chọc: "Ái chà, xem Tiểu Kỳ nhà cũng săn đón ghê nhỉ. Cậu bạn học trông cũng đáng yêu phết đấy."

Đáy mắt Kỳ Tiêu chẳng lộ rõ cảm xúc gì, nghẹn nghẹn một lúc mới cất lời: "Anh theo dõi đấy ?"

Số là Thẩm Văn tan làm liền chạy qua trường đón nhưng vồ hụt. Mất công dò la hỏi thăm khắp nơi mới thằng nhóc chạy tụ tập với bạn học. Giờ gặp , kịp kể lể than vãn kể khổ thì giáng ngay cho một tội danh "theo dõi" to đùng.

Thấy Thẩm Văn im lặng, Kỳ Tiêu sấn tới túm cổ áo : "Tôi sai ? Anh Thẩm?"

Thẩm Văn vẫn đinh ninh thằng bé đang giỡn với . Ôi chao, cuối cùng đứa nhỏ cũng chịu gọi một tiếng "Anh" , quá, quả nhiên hề phản nghịch chút nào! Kỳ Tiêu thì nghĩ đang chột dám thừa nhận, liền khẩy một tiếng. Người do Kỳ Dã chọn đến thì thể là loại gì cho cam?

Dưới ánh mắt lạnh lẽo đến thấu xương của Kỳ Tiêu, Thẩm Văn bình thản vươn tay, vò nhẹ mái tóc vàng chóe của . Ánh mắt Kỳ Tiêu lập tức biến sắc: "Anh làm cái quái gì ?"

Thẩm Văn thầm cảm thán mái tóc vuốt ve cũng mềm mại phết: "Anh theo dõi nhóc. Lúc nãy qua trường đón mà thấy, hỏi thăm tin tức là chạy thẳng tới đây luôn."

Thấy vẻ mặt chân thành của , vẻ gì là đang dối, Kỳ Tiêu buông lỏng cổ áo . Thẩm Văn toan nắm tay , hất mạnh .

"Đừng chạm ."

Thẩm Văn tặc lưỡi: "Chạm một cái thì mất miếng thịt nào chắc?"

Nghĩ đến việc chỉ trong một buổi tối mà gặp đến hai mang xu hướng đồng tính, đúng là xui xẻo tột độ. Ánh mắt Kỳ Tiêu Thẩm Văn lập tức nhuốm màu chán ghét: "Cần quản chắc?"

Thẩm Văn bĩu môi: "Không chạm thì chạm."

Thấy ngoan ngoãn thu tay về mà nửa lời oán thán, cảm giác bực bội trong lòng Kỳ Tiêu cuối cùng cũng dâng trào đến mức sắp tràn cả ngoài. Thấy thái độ của khác lạ, Thẩm Văn ngơ ngác hỏi: "Về nhà thôi."

Mặc kệ đứa nhỏ đang lên cơn gì, Thẩm Văn vẫn nhỏ giọng dỗ dành: "Nhóc yên tâm, hứa với trai nhóc , chắc chắn sẽ chăm sóc nhóc đàng hoàng."

Nghe đến đó, m.á.u nóng trong Kỳ Tiêu bốc lên ngùn ngụt. Kỳ Dã, là Kỳ Dã. Ánh mắt lạnh lùng tột độ: "Không cần thiết. Tôi trai. Trước đây , bây giờ cũng chẳng cần."

Thẩm Văn ăn xấc xược về Kỳ Dã như , chẳng hiểu tối nay tiểu quỷ trúng tà gì, cũng nổi cáu: "Cái gì mà nhóc trai? Anh trai nhóc hi sinh vì nhóc bao nhiêu điều, nhóc hả?"

Kỳ Tiêu liền lạnh: "Tôi cần cái gì cơ?"

"Bọn họ vứt bỏ màng đến mười mấy năm trời, bây giờ còn xen quản lý làm cái quái gì nữa."

"Anh đừng đóng vai ở đây. Anh nghĩ Kỳ Dã là loại ? Mẹ kiếp, thà thối rữa ở đây cũng cần sai bất kỳ kẻ nào đến thương hại ."

Nghe những lời đó, Thẩm Văn chấn động. Anh vô thức sang Kỳ Tiêu, phát hiện đang run lên nhè nhẹ. Cổ họng như nghẹn cứng , chẳng thể thốt nên lời. Anh mù tịt về những khuất tất xảy giữa hai em nhà họ Kỳ. , bản năng thôi thúc dang tay ôm chặt lấy Kỳ Tiêu: "Anh xin ."

Kỳ Tiêu hề phản ứng , chỉ rũ mắt trầm ngâm.

Nếu Kỳ Dã nhúng tay , cứ dứt khoát lợi dụng Thẩm Văn để trả thù Kỳ Dã cho xong. Chẳng Thẩm Văn thích Kỳ Dã ?

Cảm nhận ấm tỏa từ cái ôm , Kỳ Tiêu khẽ nhếch khóe môi.

Thật buồn nôn.

Loading...