Sau Khi Say Rượu, Bị Em Trai Của Bạn Thân Đè Ra Tỏ Tình - Chương 40: Vậy thì thầy có thể đưa ra hình phạt với em được rồi đấy

Cập nhật lúc: 2026-05-06 12:57:42
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Tống Dương còn kịp rõ kẻ tấn công là ai thì ăn trọn thêm một cú đ.ấ.m như trời giáng. Gã lảo đảo ngã phịch xuống sàn nhà, một tay ôm khư khư lấy con mắt đang sưng húp lên: "Mẹ kiếp, thằng khốn nạn nào..."

là xui xẻo đến tận mạng, gã cẩn thận tống cổ bọn đàn em ngoài, còn dặn dò cấm tuyệt đối bén mảng đến làm hỏng chuyện của .

Vương Dã chẳng chẳng rằng, cứ thế nhào tới tẩn cho Tống Dương một trận no đòn, vẻ như chỉ dùng bạo lực mới xả cơn phẫn nộ cho Diệp Dương.

Kỳ Tiêu ở cửa Diệp Dương, nhẹ nhàng hỏi: "Cậu chứ?"

Diệp Dương lắc đầu quầy quậy: "Tôi , may mà hai đến kịp lúc."

Kỳ Tiêu khẽ gật đầu, bẻ khớp tay răng rắc khởi động: "Cậu lấy điện thoại của xóa hết đống video dơ bẩn đó ."

"Còn phần dọn dẹp hậu quả để lo."

Nói đoạn, Kỳ Tiêu hiệu cho Vương Dã trong hỗ trợ Diệp Dương một tay.

Nghe thấy giọng quen thuộc của Kỳ Tiêu, Tống Dương nghiến răng trèo trẹo: "Mày cố tình kiếm chuyện với tao Kỳ Tiêu?"

Kỳ Tiêu chẳng thèm ban phát cho gã nửa lời, trực tiếp tung một cú đ.ấ.m trời giáng khiến nửa khuôn mặt của Tống Dương lập tức sưng vù lên như cái bánh bao ngâm nước.

Tống Dương ôm mặt lùi phía , miệng liên tục kêu gào van xin: "Mày đừng đ.á.n.h nữa, tao kịp đụng nó mà."

Kỳ Tiêu khẩy một tiếng, chất giọng lạnh lẽo thấu xương: "Thế ?"

Tống Dương c.ắ.n răng chịu đau, vẻ nhún nhường để câu giờ. Vắng bóng bọn đàn em ở đây, gã thừa đ.á.n.h thằng ôn thần Kỳ Tiêu .

"Tao thật sự làm gì nó cả, tin mày cứ hỏi nó mà xem."

Kỳ Tiêu gã bằng ánh mắt khinh miệt: "Vậy tức là mày ý đồ giở trò đồi bại với đúng ?"

"Bên mặt trông cân xứng cho lắm, để tao giúp mày nặn cho đều."

Hiện trường trở nên hỗn loạn hơn bao giờ hết, tiếng ồn ào đ.á.n.h thu hút sự chú ý của nhiều học sinh ở các phòng xung quanh chạy đến hóng hớt. Khung cảnh mắt đập mắt họ là một trận hỗn chiến giữa Kỳ Tiêu và Tống Dương, đúng hơn là Kỳ Tiêu đang đơn phương "bán hành" cho Tống Dương.

Kỳ Tiêu thì lành lặn xây xước một cọng tóc, nhưng Tống Dương thì thê t.h.ả.m vô cùng, mặt mũi sưng vù, bầm dập còn chỗ nào lành lặn.

Trong lúc đó, Vương Dã và Diệp Dương nhanh tay lẹ mắt xóa sạch bằng chứng dơ bẩn trong điện thoại của Tống Dương. Cũng may là đoạn video chỉ lưu trữ trong điện thoại của chứ kịp phát tán bên ngoài.

Lúc ném trả chiếc điện thoại cho Tống Dương, Vương Dã còn cố tình "lỡ chân" đạp mạnh một phát rõ đau lên gã. Tống Dương đang bẹp đất lập tức gào lên t.h.ả.m thiết như heo chọc tiết.

Sự việc đ.á.n.h trong khu nội trú nhanh chóng kinh động đến giáo viên trực ban và thầy giáo giám thị. Việc Kỳ Tiêu dính đ.á.n.h vốn dĩ là chuyện thường ngày ở huyện . Cả đám lập tức "bế" lên văn phòng để tra khảo.

Nhìn bộ dạng thê t.h.ả.m của Tống Dương, khỏi cũng Kỳ Tiêu mạnh tay đến nhường nào.

Kỳ Tiêu dứt khoát gánh hết tội lên đầu , phủi sạch liên quan của Vương Dã và Diệp Dương: "Chuyện là do của riêng em, liên quan gì đến bọn họ."

"Bọn họ chỉ tình cờ thấy tiếng động nên mới chạy sang can ngăn em thôi."

Cô Du Thanh Ngữ những tưởng một thời gian tu tâm dưỡng tính, Kỳ Tiêu tâm đổi tính, trở nên ngoan ngoãn hơn. Ai dè "ngựa quen đường cũ", còn táo tợn hơn, trực tiếp thượng cẳng chân hạ cẳng tay ngay trong khu vực nội trú của trường. Cô dùng ánh mắt nghiêm khắc quét qua Kỳ Tiêu và Tống Dương: "Nguyên nhân hai đứa đ.á.n.h là gì?"

Kỳ Tiêu giữ im lặng tuyệt đối. Tống Dương thì nhân cơ hội lu loa lóc ỉ ôi, nước mắt nước mũi tèm lem: "Cô Du ơi, em làm gì đắc tội với nó , tự nhiên nó hùng hổ xông phòng đè em đ.á.n.h một trận thừa sống thiếu c.h.ế.t."

Nghe lời giải thích phiến diện của Tống Dương, Du Thanh Ngữ dời ánh mắt sang Kỳ Tiêu, gặng hỏi: "Sự thật đúng như lời bạn ?"

Kỳ Tiêu vẫn kiên quyết hé răng nửa lời.

Thấy lầm lì chịu hợp tác, ánh mắt Du Thanh Ngữ lạnh : "Hai em gọi phụ lên trường cho ."

Nghe đến hai chữ "phụ ", nét mặt Kỳ Tiêu thoáng d.a.o động, nhưng nhanh trở vẻ dửng dưng vốn : "Người nhà em công tác , hiện tại ai ở nhà cả."

Bị thái độ chống đối của chọc giận, Du Thanh Ngữ rằng, rút điện thoại gọi thẳng cho Thẩm Văn.

Lúc , trong mắt Kỳ Tiêu mới ánh lên sự bất an tột độ. Cô giáo bật loa ngoài nên giọng của Thẩm Văn truyền đến vô cùng rõ ràng rành mạch.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/sau-khi-say-ruou-bi-em-trai-cua-ban-than-de-ra-to-tinh/chuong-40-vay-thi-thay-co-the-dua-ra-hinh-phat-voi-em-duoc-roi-day.html.]

"Cô giáo chờ một chút, sẽ đặt chuyến bay sớm nhất về, chắc mất một tiếng đồng hồ."

Nói xong, Thẩm Văn lập tức cúp máy.

Trong lúc đó, thầy giáo giám thị cũng trích xuất xong camera hành lang. Vì camera khung cảnh bên trong phòng nội trú nên chỉ thấy Diệp Dương là đầu tiên , tiếp ngay đó là Vương Dã và Kỳ Tiêu.

Sắc mặt Kỳ Tiêu vẫn lạnh tanh như chuyện gì xảy : "Em , chuyện một em làm, em tự chịu trách nhiệm. Thầy cô kỷ luật, đình chỉ thông báo trường gì cũng , cần thiết làm phiền đến nhà em ."

Cứ nghĩ đến cảnh Thẩm Văn vất vả lặn lội trở về vì , lòng Kỳ Tiêu bồn chồn yên.

Thấy thái độ ngoan cố của , Du Thanh Ngữ tức đến hộc máu: "Em thà bêu tên trường chứ nhất quyết chịu khai sự thật đúng ?"

Kỳ Tiêu tiếp tục giữ thế im lặng.

Bầu khí trong phòng làm việc chìm sự im lặng căng thẳng. Du Thanh Ngữ tức đến mức thốt nên lời: "Vậy thì đợi nhà em đến tính tiếp."

Kỳ Tiêu rũ mắt đăm chiêu, tuyệt đối thể để Thẩm Văn về đây chứng kiến cảnh tượng . Cậu hít một thật sâu để lấy bình tĩnh: "Cô Du, em xin phép ngoài vệ sinh một lát."

Nói đoạn, chẳng đợi ai đồng ý, cắm đầu cắm cổ thẳng nhà vệ sinh.

Cậu vội vã lấy điện thoại nhắn tin cho Thẩm Văn: "Anh cần về , em sẽ liên lạc với Kỳ Dã để giải quyết chuyện ."

Gửi tin nhắn xong, đây là đầu tiên Kỳ Tiêu chủ động gọi điện thoại cho Kỳ Dã. Kỳ Dã nhận cuộc gọi của em trai thì vô cùng ngạc nhiên. Kỳ Tiêu yêu cầu gửi tin nhắn báo cho Thẩm Văn, dù chẳng hiểu ất giáp gì nhưng vẫn làm theo.

Kỳ Dã cúp máy, lập tức gọi điện cho Thẩm Văn, thông báo rằng chuyện ở trường lo liệu, khuyên Thẩm Văn cứ yên tâm công tác.

Kỳ Dã nhắn tin cho Kỳ Tiêu: [Anh bảo Tiểu Văn hủy chuyến bay , bây giờ thì mày thể giải thích cho tình hình hiện tại là thế nào ?]

Từ bé đến lớn, Kỳ Tiêu bao giờ chịu hạ nhờ vả Kỳ Dã bất cứ việc gì. Thế nhưng chuyện rắc rối hôm nay, e rằng ngoài Kỳ Dã , chẳng ai đủ quyền lực để can thiệp và xử lý thỏa.

Cậu rũ hàng mi cong, chậm rãi gõ từng chữ: [Em việc nhờ giúp đỡ.]

Kỳ Dã mơ cũng ngờ ngày đứa em trai cứng đầu chịu cúi đầu : [Anh thể giúp mày, nhưng với một điều kiện.]

Kỳ Tiêu nhắn một chữ "Được", lập tức gửi bộ thông tin về Tống Dương cho Kỳ Dã. Cậu thừa với thủ đoạn của trai , dư sức trừng trị thể loại cặn bã như Tống Dương.

Giao dịch xong xuôi, bình thản trở văn phòng.

Du Thanh Ngữ nhíu mày tin nhắn mà Kỳ Dã gửi đến. Cô cảm thấy vô cùng khó hiểu. Thường thì khi nhận tin báo con em đ.á.n.h sắp kỷ luật, phụ nào cũng sẽ nháo nhào cuống cuồng lên. Đằng , phụ của Kỳ Tiêu ung dung dặn dò cô cứ xử lý kỷ luật như bình thường là .

Trong mắt Kỳ Tiêu lúc chẳng gợn chút cảm xúc, bình tĩnh đối diện với thầy cô: "Vậy thì cô thể đưa hình phạt với em đấy."

Thấy Kỳ Tiêu hề ý định hối giải thích thêm, thầy giám thị thẳng vấn đề chính: "Vậy thì sẽ làm theo yêu cầu của gia đình em, phạt cảnh cáo kỷ luật và phê bình trường."

Kỳ Dã cũng nhanh chóng chuyển một khoản tiền kha khá cho cô Du Thanh Ngữ, nhờ cô chuyển cho gia đình Tống Dương xem như tiền bồi thường t.h.u.ố.c men.

Ban đầu, khi tin con trai cưng đ.á.n.h bầm dập, bố Tống Dương tức giận đùng đùng xông đến trường đòi làm cho nhẽ. Thế nhưng, khi thấy tiền bồi thường, sự giận dữ của họ bỗng chốc bay biến dấu vết. Phụ của Kỳ Tiêu vô cùng hào phóng bồi thường cho họ hẳn một vạn tệ.

Bọn họ nhanh chóng nhận tiền bồi thường hớn hở kéo Tống Dương khuất mắt.

Mọi rắc rối giải quyết êm xuôi, Kỳ Tiêu lúc mới thở phào nhẹ nhõm bước ngoài. Diệp Dương và Vương Dã vẫn đợi ở cửa. Nghe tin Kỳ Tiêu một gánh hết tội trạng và chịu án kỷ luật nặng nhất, Diệp Dương im lặng hồi lâu mới rưng rưng cất lời: "Cảm ơn ."

Kỳ Tiêu vốn dĩ cần thiết hy sinh bản như , chuyện liên quan gì đến cả. Thậm chí thể vạch trần bộ mặt thật của Tống Dương cùng đoạn video đó để tự minh oan cho bản . Kỳ Tiêu chọn cách giữ im lặng, bảo vệ danh dự và sự an cho Diệp Dương.

Kỳ Tiêu tỏ vẻ bất cần, phẩy tay đáp: "Chuyện nhỏ thôi, bạn bè giúp đỡ là chuyện bình thường."

Cậu vỗ nhẹ lên vai Diệp Dương an ủi: "Cậu cũng đừng suy nghĩ nhiều quá về chuyện đó nữa, qua ngày mai Tống Dương sẽ tự động chuyển trường thôi."

Diệp Dương ngơ ngác mất một giây, đó những giọt nước mắt kìm nén bấy lâu bỗng tuôn rơi lã chã: "Ừm."

Vương Dã lúng túng rút khăn giấy lau nước mắt cho : "Anh Kỳ đúng đấy, em với cả mà, đừng nữa."

"Từ giờ trở sẽ bao giờ chạm mặt cái thằng cặn bã đó nữa ."

Xử lý xong xuôi việc, lúc Kỳ Tiêu mới rút điện thoại kiểm tra tin nhắn của Kỳ Dã.

Loading...