Sau Khi Say Rượu, Bị Em Trai Của Bạn Thân Đè Ra Tỏ Tình - Chương 38: Không quen khi không có Thẩm Văn

Cập nhật lúc: 2026-05-06 12:41:01
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Diệp Dương chần chừ một lát, cuối cùng vẫn quyết định bấm đồng ý.

Tin nhắn Kỳ Tiêu gửi tới vô cùng ngắn gọn, xúc tích, đại ý là nếu gặp chuyện gì khó khăn giải quyết thì cứ tìm , sẽ giúp một tay. Đọc dòng tin nhắn , Diệp Dương mím chặt môi, gõ hai chữ " cần" khung chat. Lưỡng lự nửa ngày trời, vẫn nỡ ấn nút gửi, cuối cùng xóa . Cậu rũ mắt, đáp bằng một chữ "Được".

Về phần Kỳ Tiêu, bước nhà tiếng lạch cạch phát từ nhà bếp. Cậu còn tưởng Thẩm Văn rảnh rỗi sinh nông nổi, bày trò làm món ăn "bóng đêm" gì nữa đây. phòng khách thì thấy đang thong thả xem tivi.

Bắt gặp ánh mắt đầy chấm hỏi của , Thẩm Văn bất lực xua tay giải thích: "Là do thuê dì giúp việc đến nấu ăn đấy."

"Mẹ bảo suốt ngày dắt em ăn hàng thì cũng gọi đồ ăn ngoài, ăn uống như thế cho sức khỏe."

Thấy dáng vẻ buồn bực của , trong mắt Kỳ Tiêu ánh lên ý . Cậu nhịn bèn châm chọc: "Thế giờ sống kiểu đấy chắc."

Thẩm Văn vội phản bác: "Đâu , đây ăn cơm ở căn tin công ty mà."

Dì giúp việc chỉ đến nấu bữa tối, dọn dẹp xong xuôi là về. Nhìn những món ăn đầy ắp bàn, Thẩm Văn gắp một đũa nếm thử, đôi mắt lập tức sáng rực lên: "Ngon tuyệt."

Đang ăn dở bữa cơm, Thẩm Văn chợt nhớ một chuyện quan trọng cần thông báo với Kỳ Tiêu.

, ngày mai công tác."

Nghe đến đây, sự chú ý của Kỳ Tiêu lập tức dồn hết : "Đi bao lâu ạ?"

Thẩm Văn nhai cơm ậm ừ đáp lời: "Chưa , nhanh thì ba bốn ngày, chậm thì cả tuần."

Kỳ Tiêu thầm nghĩ, lâu . Cả tuần trời gặp Thẩm Văn ư?

Cậu gặng hỏi thêm: "Anh một cùng ai?"

Thẩm Văn vốn chẳng nghĩ ngợi sâu xa, hỏi gì thì trả lời nấy: "Đi cùng một đồng nghiệp nữa."

Nghe cùng khác, mí mắt Kỳ Tiêu giật giật: "Đàn ông ?"

Thẩm Văn hiểu ý tứ trong câu hỏi của : " ."

Kỳ Tiêu khẽ rũ mắt, ăn xong bữa cơm liền chạy tót về phòng. Nghĩ đến việc ngày mai sẽ thấy Thẩm Văn nữa, tâm trạng trở nên cực kỳ cáu kỉnh.

Mười hai giờ đêm, Kỳ Tiêu gõ cửa phòng . Cậu ngoài cửa, cố tình diễn vẻ mặt hốt hoảng như dọa sợ, giọng điệu ngượng nghịu, ấp úng: "Anh Thẩm, em ngủ cùng ?"

Thẩm Văn vốn đang ngái ngủ, thấy tiếng gõ cửa cùng giọng điệu đáng thương của liền tỉnh ngủ hẳn. Anh nhích sang một bên, nhường chỗ cho Kỳ Tiêu chui trong chăn.

Ánh mắt Kỳ Tiêu cứ dán chặt chớp. Từng cử chỉ, hành động của Thẩm Văn lọt mắt lúc đều giống như đang dụ dỗ phạm tội .

Cậu ôm quá.

Muốn hôn nữa.

Kỳ Tiêu tự thấy hết t.h.u.ố.c chữa thật . nghĩ đến việc những ngày tới gặp , lòng trĩu nặng sự mất mát.

Cậu chẳng Thẩm Văn rời chút nào.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/sau-khi-say-ruou-bi-em-trai-cua-ban-than-de-ra-to-tinh/chuong-38-khong-quen-khi-khong-co-tham-van.html.]

Thẩm Văn cứ đinh ninh nhóc sợ bóng sợ gió dám ngủ một , bèn đưa tay ôm vỗ về như dỗ trẻ con: "Ngủ nào, đây , sợ."

Kỳ Tiêu tựa mặt vòm n.g.ự.c vững chãi của , tham lam hít hà mùi hương đặc trưng cùng ấm lan tỏa từ cơ thể nọ, khe khẽ đáp: "Vâng."

Rất nhanh đó, Thẩm Văn chìm giấc ngủ, còn Kỳ Tiêu thì vẫn trằn trọc mãi. Nằm mãi ở một tư thế khiến cảm thấy nhức mỏi, liền rón rén gạt cánh tay đang ôm của . Nhờ ánh đèn ngủ hiu hắt, ngẩn ngơ ngắm nghía khuôn mặt say giấc nồng của .

Ngắm mãi chán, khẽ vươn tay, nhút nhát chạm nhẹ má Thẩm Văn. Sau đó nín thở quan sát nét mặt , thấy vẫn ngủ say, mới dám thở phào nhẹ nhõm. Ngón tay mơn trớn, ấn nhẹ lên nốt ruồi nhỏ đuôi mắt của . Lần vì động tác mạnh nên Thẩm Văn khẽ chau mày, nhưng cũng chẳng phản ứng gì thêm.

Kỳ Tiêu dời tay xuống, ánh mắt khóa chặt lên đôi môi mềm mại của . Vừa định đưa tay chạm nhưng sợ làm thức giấc. Nhớ dư vị ngọt ngào trong giấc mộng xuân hôm , bất giác thấy miệng đắng lưỡi khô. Cậu , cố gắng dập tắt ngọn lửa tình đang bùng lên trong lòng, nhưng vẫn kìm cám dỗ mà cúi xuống hôn trộm lên khóe môi một cái.

Thấy Thẩm Văn dấu hiệu tỉnh , nhịp tim Kỳ Tiêu đập liên hồi như vỡ tung. Ý thức hành động làm, hai má đỏ ửng như rặng mây chiều.

Kỳ Tiêu lôi điện thoại , lén lút chụp vài tấm ảnh đang say giấc làm kỷ niệm. Lưu ảnh xong xuôi mới luyến tiếc dời mắt , tìm một tư thế thoải mái nhất để ôm Thẩm Văn lòng, áp cằm lên vai , hít một thật sâu mùi hương quen thuộc, thì thầm bằng giọng điệu mê luyến: "Anh Thẩm."

"Nhớ về sớm đấy nhé."

Sáng hôm , Thẩm Văn nóng đến bức bối mà tỉnh dậy. Anh nhíu mày mở mắt, nhận đang ai đó ôm chặt cứng ngắc. Loạng choạng tỉnh táo , mới ngớ phát hiện đang gọn trong vòng tay của Kỳ Tiêu. Bị ôm chặt đến mức khó thở, định gỡ tay nhưng sức thằng nhóc khỏe quá, giãy thế nào cũng thoát . Anh quờ quạng tìm điện thoại tủ đầu giường, thấy đến giờ dậy, định gọi Kỳ Tiêu dậy luôn thể.

nghĩ thấy là lạ, rõ ràng tối qua chỉ quàng tay ôm thôi mà. Sao ngủ một giấc dậy, chui lọt thỏm lòng Kỳ Tiêu thế . Kỳ Tiêu lớn tồng ngồng mà vẫn giữ cái nết thích ôm ấp khác khi ngủ ? Hay là do tối qua ngủ mớ lăn lung tung, tự chui lòng thằng bé?

Bị huých, Kỳ Tiêu lúc mới giật thức giấc, vờ như mới phát hiện việc đang ôm ngủ. Cậu bật dậy nhanh như chớp, trưng vẻ mặt áy náy hối tột độ: "Em xin Anh Thẩm, em tật ngủ say của ôm khác."

Thẩm Văn cũng chẳng để bụng dăm ba cái chuyện nhỏ nhặt , thích ôm thì cứ để ôm, sứt mẻ miếng thịt nào mà sợ.

Thấy Thẩm Văn hề trách móc, Kỳ Tiêu chột vì những gì làm lén lút tối qua bèn lảng mắt . cũng mơ hồ nhận rằng, dường như Thẩm Văn hề bài xích sự đụng chạm của . Bị ôm chặt thế mà cũng chẳng tỏ khó chịu gượng gạo gì, ngược còn coi như một đứa trẻ cần dỗ dành.

Kỳ Tiêu nhất thời chẳng nên vui buồn. Thôi kệ , cứ từ từ tính.

Nhìn Thẩm Văn chuẩn hành lý chuẩn rời , ánh mắt Kỳ Tiêu tràn ngập vẻ quyến luyến rời. Bắt gặp ánh mắt , Thẩm Văn nhịn bật , đưa tay bóp nhẹ mũi cưng nựng: "Sao thế, nỡ xa ?"

"Không cần tiễn , hiếm hoi lắm mới đến cuối tuần, lát nữa em cứ ngủ nướng thêm lát nữa ."

Kỳ Tiêu rũ mi, tránh né ánh mắt . Thẩm Văn bước gần, ôm nhẹ một cái cho lời tạm biệt: "Được , sẽ nhanh chóng xử lý xong công việc về sớm với em."

Kỳ Tiêu ngập ngừng hỏi: "Vậy... em thể gọi video cho ?"

Thẩm Văn ngạc nhiên, tưởng nhóc bệnh ỷ nặng quá . Anh trêu chọc: "Hả? Tiểu Kỳ nhà lớn tướng mà xa một chút cũng đòi gọi video á?"

Kỳ Tiêu tưởng đang khéo léo từ chối. Ngẫm cũng , bận rộn công việc lắm mà. Thấy vẻ xị mặt xuống, Thẩm Văn liền vò rối mái tóc dỗ dành: "Được , Tiểu Kỳ nhà gọi lúc nào cũng ."

Anh dặn dò thêm vài câu khi : "Nhớ ăn uống đầy đủ đúng giờ đấy nhé, lúc nào về sẽ kiểm tra."

Kỳ Tiêu khẽ "" một tiếng. Đứng theo bóng chiếc xe đón khuất dần nơi cuối con đường, mới lững thững nhà.

Căn nhà rộng lớn bỗng chốc trở nên trống trải, tĩnh lặng đến đáng sợ.

Kỳ Tiêu rũ mắt buồn bã.

Ngày đầu tiên Thẩm Văn vắng nhà.

Thật sự quen chút nào.

Loading...