Sau Khi Say Rượu, Bị Em Trai Của Bạn Thân Đè Ra Tỏ Tình - Chương 37: Sau này phải lừa được một nụ hôn chào buổi sáng

Cập nhật lúc: 2026-05-06 12:40:59
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Thường ngày Thẩm Văn luôn ngủ sớm hơn , đồng ý xong định về phòng . nghĩ thì ngủ ở cũng như cả. Thế là dứt khoát ngả lưng luôn xuống giường Kỳ Tiêu, mí mắt trĩu nặng, chẳng mấy chốc chìm giấc ngủ.

Thấy , Kỳ Tiêu sang . Thẩm Văn vùi mặt gối, tư thế ngủ trông vô cùng thoải mái. Nhờ mà tối đó, thành bài tập nhanh gấp đôi bình thường. Xong xuôi việc, rón rén tắt đèn, sợ gây tiếng động mạnh đ.á.n.h thức đang say giấc.

Kỳ Tiêu nhẹ nhàng leo lên giường, mượn ánh sáng mờ ảo của chiếc đèn ngủ để ngắm khuôn mặt . Đôi mắt ánh lên sự dịu dàng khó giấu, cẩn thận vén chăn đắp cho : "Ngủ ngon nhé."

Sáng hôm , tuy Kỳ Tiêu cố tình nhẹ tay hết mức, nhưng Thẩm Văn vẫn đ.á.n.h thức. Anh híp mắt, khẽ nhíu mày, giọng ngái ngủ đầy lười biếng: "Em học ?"

Kỳ Tiêu đăm đắm, nhỏ giọng đáp: "Vâng, vẫn còn sớm, ngủ tiếp ."

Thẩm Văn cất giọng khàn khàn ngái ngủ: "Đi đường cẩn thận nhé."

Dứt lời, theo bản năng kéo chăn trùm kín đầu để cản ánh sáng bên ngoài.

Kỳ Tiêu chợt cảm thấy cảm giác cũng tuyệt. Nếu và Thẩm Văn thực sự ở bên . Liệu thể nhân lúc tỉnh ngủ, lẻn xin một nụ hôn chào buổi sáng ngọt ngào nhỉ?

Tim Kỳ Tiêu đập rộn lên, chột lảng mắt khỏi đống chăn đang nhấp nhô giường.

Mới sáng bảnh mắt mà đầu óc nghĩ vớ vẩn gì thế .

Vừa đến trường, Vương Dã thấy tâm trạng đại ca hôm nay vẻ khá khẩm, liền lân la trêu chọc: "Anh Kỳ, nay hỉ sự gì mà trông tươi thế?"

Kỳ Tiêu sải bước nhanh hơn: "Ừ."

Vương Dã lẵng nhẵng bám theo đến tận cửa lớp. Lúc chuông báo học cũng sắp reo. Cậu ngó nghiêng xung quanh: "Bình thường giờ Diệp Dương đến mà nhỉ? Nay xin nghỉ ."

Nghe Vương Dã thắc mắc, Kỳ Tiêu mới để ý thấy đúng là chỗ của Diệp Dương vẫn còn trống: "Chắc ."

Vương Dã về lớp , tính đợi trưa ăn cơm với Kỳ Tiêu hỏi thăm tình hình luôn thể.

Tiết cuối buổi sáng của lớp Vương Dã là môn Thể d.ụ.c nên cho nghỉ sớm mười phút. Cậu lon ton chạy sang phục sẵn ở lớp Kỳ Tiêu. Vừa chuông báo hết tiết, Vương Dã lẻn cửa , thuần thục kéo ghế cạnh : "Nay Diệp Dương nghỉ thật ?"

Kỳ Tiêu cũng rõ nguyên nhân: "Nghe bảo ốm, ở nhà nghỉ ngơi."

Vương Dã vốn tính bao đồng tò mò: "Ốm đau gì thế, nặng ? Hay chiều tan học tụi ghé thăm Anh Kỳ?"

Thấy Vương Dã nhiệt tình như , Kỳ Tiêu cũng từ chối. Dù đến thăm Diệp Dương xong về nhà cũng vặn lúc Thẩm Văn tan ca. Thấy đại ca gật đầu, Vương Dã toe toét : "Hề hề, Anh Kỳ tuyệt nhất."

"Em xin địa chỉ nhà Diệp Dương , chiều tan học tụi mua ít hoa quả mang qua đó nha."

Kỳ Tiêu mắt vẫn dán màn hình điện thoại, ậm ừ: "Được."

Cậu đang mải ngắm mấy dòng tin nhắn báo cáo sinh hoạt hàng ngày mà Thẩm Văn gửi đến, chẳng nỡ dời mắt. Chỉ là bức ảnh chụp góc bàn làm việc bình thường thôi, kèm theo dòng tin nhắn: [Anh đang làm việc , em ngoan ngoãn học bài đấy?]

Kỳ Tiêu hận thể phóng to từng chi tiết lên xem để moi móc thêm ẩn ý gì đó. Cậu cố tình gửi một chiếc icon chú mèo con dễ thương đang làm nũng. Rồi hồi hộp mong ngóng xem sẽ phản hồi thế nào.

Thế nhưng, lẽ công việc quá bận rộn nên Thẩm Văn lặn mất tăm.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/sau-khi-say-ruou-bi-em-trai-cua-ban-than-de-ra-to-tinh/chuong-37-sau-nay-phai-lua-duoc-mot-nu-hon-chao-buoi-sang.html.]

Chiều tan học, đường , Vương Dã mồm mép tép nhảy ngừng nghỉ. Kỳ Tiêu tiếng lải nhải của làm cho phiền phức, nhướng mày nhắc nhở: "Trật tự chút ."

Yên lặng đầy vài giây, chứng nào tật nấy, Vương Dã bắt đầu ba hoa. Cậu xách giỏ hoa quả mua tay, hất hàm chỉ về phía con hẻm nhỏ phía : "Anh Kỳ, sắp tới . Thằng Hà Vị bảo nhà Diệp Dương tít cuối con hẻm nè."

Con hẻm trông vẻ khá tồi tàn, ẩm thấp. Mặt đường rải nhựa lồi lõm, mới trải qua một trận mưa phùn nên rong rêu mọc trơn trượt. Hai cẩn thận lắm mới ngã oạch xuống đất. Cảnh vật xung quanh hoang vắng, tiêu điều, vẻ ít qua khu vực .

Vương Dã cảm thán: "Lâu lắm mới thấy khu dân cư xập xệ thế ."

Nói đoạn, cả hai dừng bước cửa nhà Diệp Dương. Căn nhà qua khá xập xệ cũ nát, Vương Dã tìm mỏi mắt chẳng thấy nút chuông điện . Bất đắc dĩ, đành vung tay gõ cộc cộc lên cánh cửa gỗ tróc sơn.

Một lát mới mở cửa. Thấy mở cửa là Diệp Dương, mắt Vương Dã sáng rực: "Diệp Dương! Bất ngờ , ngạc nhiên !"

Trái ngược với sự nhiệt tình đó, ánh mắt Diệp Dương họ chất chứa sự phức tạp, hiển nhiên là ngờ họ sẽ đến tìm : "Sao hai tới đây?"

Vương Dã vốn thẳng ruột ngựa: "Nghe đồn ốm, tụi moi thông tin từ miệng thằng Hà Vị mới tìm đến đây để thăm đấy."

Vừa giơ giỏ hoa quả lên khoe.

Diệp Dương thở dài trong lòng, nhưng cất công lặn lội tới tận nơi , cũng đành mở cửa mời khách : "Vào nhà ."

Kỳ Tiêu cực kì nhạy bén, lập tức nhận ngay điểm bất thường của Diệp Dương. Chỗ bàn tay mở cửa vết bầm tím, mặt còn vài vết xước tuy nhỏ nhưng rõ ràng. Trông chẳng khác nào đ.á.n.h .

Bên trong nhà tuy nhỏ hẹp nhưng sắp xếp ngăn nắp, gọn gàng. Ánh đèn vàng nhạt hắt xuống tạo cảm giác vô cùng ấm cúng. Vương Dã đặt giỏ hoa quả lên bàn, tự nhiên kéo chiếc ghế nhựa phịch xuống: "Cậu bệnh gì thế?"

Sợ họ thấy vết thương, Diệp Dương cố tình sang hướng khác che giấu, đáp lấy lệ: "Chỉ là sốt nhẹ thôi, , mai tớ học bình thường."

Nghe , Kỳ Tiêu dời mắt xuống những vết tích Diệp Dương. Thấy giấu tay lưng, rõ ràng là tật giật , để lộ chuyện gì.

Như cảm nhận ánh mắt sắc lẹm của Kỳ Tiêu, Diệp Dương luống cuống giấu biệt cánh tay , cứng đờ đ.á.n.h trống lảng: "Kỳ Tiêu, bình thường sốt sắng về nhà sớm lắm mà, giờ cũng muộn đấy."

Thấy ý đuổi khách, Kỳ Tiêu thẳng mắt , lạnh lùng : "Tôi vội."

Bản tính Kỳ Tiêu ghét sự vòng vo, thẳng vấn đề: "Vết thương tay ?"

Diệp Dương cuối cùng cũng tránh ánh mắt truy vấn của . Sống lưng cứng đờ, ngẩng đầu lên gượng gạo: "Sốt cao quá đầu óc tỉnh táo nên ngã đó mà."

Vương Dã , thấy hành động giấu tay lén lút của thì chẳng nể nang mà tóm lấy cánh tay kiểm tra, nhíu mày nghi hoặc: " vết thương giống ngã ."

Diệp Dương rũ mắt, lảng tránh: "Tớ thật sự , hai đừng suy đoán linh tinh nữa."

Kỳ Tiêu thích xen chuyện bao đồng. Thấy Diệp Dương cương quyết hé nửa lời thì cũng chẳng ép uổng thêm.

Vương Dã thấy Diệp Dương khẳng định vấn đề gì thì cũng bỏ qua, chẳng buồn suy nghĩ sâu xa. Ngồi nán trò chuyện dăm ba câu, thấy trời sẩm tối, hai dậy xin phép về. Diệp Dương tiễn họ tận cửa. Vương Dã hớn hở vẫy tay chào: "Mai gặp ở trường nha."

Hai xoay lưng rời . Diệp Dương thẫn thờ tựa cửa, đăm đăm theo bóng lưng họ khuất dần. Cho đến khi còn thấy ai nữa, mới khép cửa . Ánh mắt lướt qua giỏ hoa quả gói ghém tỉ mỉ bàn, giá trị của nó chắc chắn hề rẻ. Lòng dâng lên nỗi chua xót nghẹn ngào, vội vàng chỗ khác.

Chợt chuông điện thoại vang lên, mở WeChat thì thấy một thông báo kết bạn.

Là Kỳ Tiêu.

Loading...