Sau Khi Say Rượu, Bị Em Trai Của Bạn Thân Đè Ra Tỏ Tình - Chương 32: Cậu ấy thực sự thích con trai sao?
Cập nhật lúc: 2026-05-06 06:05:21
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Lúc Kỳ Tiêu mới chậm chạp nhận mà buông tay. Thẩm Văn hề phòng , cực kỳ dứt khoát cởi phăng chiếc áo sơ mi .
Toàn bộ cảnh xuân phút chốc thu trọn tầm mắt Kỳ Tiêu. Dù chuẩn sẵn tâm lý, nhưng hiển nhiên là đủ. Cậu vội vã cúi gầm mặt xuống, ánh mắt ghim chặt vạt áo của như thể đục thủng đó một lỗ.
May mà Thẩm Văn nhanh chóng xoay lưng phía . Cố kìm nén thứ cảm xúc kỳ lạ đang len lỏi trong lòng, đưa mắt tấm lưng trần của . Trên làn da trắng trẻo giờ đây in hằn vài vết bầm tím chói mắt.
Kỳ Tiêu quệt một ít t.h.u.ố.c mỡ lên đầu ngón tay, cẩn thận thoa lên lưng . Nhìn những vết thương , yết hầu nghẹn : "Đau lắm ?"
Thẩm Văn vốn là kém chịu đau nhất, hỏi , cũng lười bày dáng vẻ của một lớn tuổi vững chãi: "Đau c.h.ế.t , bạn học Tiểu Kỳ nhẹ tay chút ."
Bôi t.h.u.ố.c xong, Thẩm Văn xoay , nhận lấy chiếc áo mà Kỳ Tiêu đưa cho. Anh thản nhiên mặc áo ngay mặt mà chẳng màng che đậy. Kỳ Tiêu cảm giác nhiệt độ trong phòng dường như đang tăng lên, nếu thì tại mặt nóng ran thế ?
Nhìn dáng vẻ vô tư lự của , bật thốt: "Anh... thường xuyên quần áo mặt khác như thế ?"
Thẩm Văn: "?" Đây là câu hỏi kiểu gì ?
Anh kẻ sở thích khoe , trong đầu thằng nhóc suốt ngày chứa cái gì ?
Thẩm Văn gõ nhẹ lên trán : "Đều là đàn ông con trai với cả, gì mà ngại ngùng."
"Em thấy khác cởi trần bao giờ ?"
Nhìn điệu bộ , nhất thời chẳng rốt cuộc ai trong hai mới thực sự là gay nữa.
Kỳ Tiêu im lặng một giây lầm bầm: " thì khác."
Tuy chỉ lấp lửng một nửa, nhưng Thẩm Văn lập tức hiểu ý: "Yên tâm, yên tâm, sẽ để kẻ khác chiếm tiện nghi ."
Nghe câu , Kỳ Tiêu luôn cảm thấy cấn cấn. Vậy như thế coi là chiếm tiện nghi ? Chẳng lẽ liệt danh sách "kẻ khác"? Kì lạ thật.
Cậu hít sâu một , xua tan chút cảm giác khô nóng đang thiêu đốt cõi lòng.
Lúc Thẩm Văn cài xong cúc áo: "Cho nên bạn học Tiểu Kỳ , em thể cùng về nhà và chiếu cố một chút cho bệnh nhân đáng thương ?"
Nghe điệu bộ giỡn hớt của , trong mắt Kỳ Tiêu hiện lên ý : "Được thôi, nhớ trả công cho em đấy."
Trở về nhà một ngày dài mệt mỏi, tắm rửa xong xuôi, Kỳ Tiêu thả lỏng cơ thể ngã phịch xuống giường. Thế nhưng, chẳng do áp lực quá lớn vì nguyên nhân sâu xa nào khác... mà mơ thấy Thẩm Văn.
Trong giấc mơ hư ảo, bôi t.h.u.ố.c cho Thẩm Văn xong, bất ngờ ghé sát gần, nhân lúc kịp phản ứng hôn chụt lên môi một cái. Thậm chí còn mỉm đầy tinh quái: "Đây là tiền công bôi t.h.u.ố.c cho em."
Kỳ Tiêu giật bừng tỉnh. Cậu bật dậy, cố gắng để bản bình tĩnh trong vài giây. càng nghĩ, tâm trí càng rối bời. Đây là thứ hai mộng xuân với Thẩm Văn , mà là mấy loại giấc mơ mờ ám nữa chứ.
Hai má nóng ran như lửa đốt, Kỳ Tiêu vội vàng chạy phòng vệ sinh vã nước lạnh lên mặt, đó ban công hứng gió lạnh một lúc lâu mới thể tạm thời đè nén tâm trạng.
Rút điện thoại , gõ từ khóa tìm kiếm: "Mộng xuân ý nghĩa gì?"
Một trong những dòng kết quả hiển thị: [Có thể trong hiện thực, bạn đang khao khát tiếp xúc mật hơn với đối phương].
Cảm thấy câu trả lời đủ độ chính xác, dứt khoát đăng luôn một bài ẩn danh diễn đàn để hỏi ý kiến cư dân mạng.
[Nam giới, làm mộng xuân, mơ thấy một nam giới khác ngoài đời thực thì là ý gì?]
Chẳng hiểu cư dân mạng thời nay rảnh rỗi đến , bài đăng lên lập tức bình luận.
[Chủ thớt kể chi tiết giấc mơ chơi nào.]
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/sau-khi-say-ruou-bi-em-trai-cua-ban-than-de-ra-to-tinh/chuong-32-cau-ay-thuc-su-thich-con-trai-sao.html.]
[Đừng hỏi nữa chủ thớt ơi, hai đích thị là gay , rõ .]
Chằm chằm những dòng bình luận chướng mắt , Kỳ Tiêu nghiến răng kèn kẹt. Bọn ăn xằng bậy cái gì ? Cậu là trai thẳng cơ mà. Thẳng băng luôn !
Ánh mắt vô tình lướt qua một bình luận khác: [Chủ thớt cẩn thận nhé, hình như bạn đang say nắng đấy.]
Kỳ Tiêu thật sự hiểu nổi trí tưởng tượng phong phú của đám , dứt khoát khóa màn hình thèm nữa. Cậu bần thần ngoài ban công hóng gió thêm một lúc.
Đột nhiên, từ phía truyền đến giọng quen thuộc của Thẩm Văn: "Sao em vẫn ngủ?"
Bị gọi giật ngược, Kỳ Tiêu thót tim. Quay đầu thì thấy Thẩm Văn đang ngáp ngắn ngáp dài về phía . Vừa mới trải qua giấc mơ ướt át xong, bây giờ chạm mặt thật, tim đập điên cuồng như nhảy văng khỏi lồng ngực. Cố gắng định nhịp thở, đáp lí nhí: "Em gặp ác mộng."
Nghe , Thẩm Văn lập tức bước sát gần, kéo tay ân cần thăm hỏi. Anh nghiêm túc đề nghị: "Hay là sang ngủ cùng ?"
Bị thở ấm nóng của đối diện phả mặt, Kỳ Tiêu luống cuống lảng tránh ánh của . Hồi lâu mới nghẹn ngào cất lời: "Không cần ."
Thẩm Văn tưởng thấy ngại nên xua tay: "Không mà, giường của rộng hai mét lận, dư sức cho hai ngủ."
Ý của Kỳ Tiêu như . Cậu với ánh mắt đầy vẻ ngập ngừng, thôi. Cậu chỉ sợ lỡ lát nữa ngủ chung tiếp tục mơ thấy Thẩm Văn thì . Thật là kì quái hết sức!
Tưởng nhóc đang làm giá, Thẩm Văn dứt khoát túm tay kéo xềnh xệch về phòng : "Yên tâm bạn học Tiểu Kỳ, sẽ trêu chọc chuyện em ác mộng dọa sợ ."
Kỳ Tiêu mang theo tâm trạng phức tạp ngoan ngoãn theo .
Giá như chỉ đơn thuần là gặp ác mộng nên mới sang ngủ cùng thì chẳng thấy áp lực tâm lý nặng nề đến thế. Đằng làm mộng xuân cơ chứ! Đã nam chính còn là Thẩm Văn!
Thẩm Văn chỉ đinh ninh là dọa sợ thật, liền chủ động nhường một nửa giường cho : "Được , mau ngủ ." Nói đoạn, thoải mái phịch xuống giường.
Như xác nhận một điều gì đó, lâu Kỳ Tiêu mới lí nhí lên tiếng: "Anh Thẩm, ... em thể ôm ?"
Thẩm Văn liền xoay đối mặt với , dang rộng vòng tay dỗ dành như đang nựng trẻ con: "Được thôi, hôm nay đặc cách cho em mượn làm gối ôm hình đấy."
Kỳ Tiêu chẳng thèm chối từ, ngoan ngoãn ngả đầu vòm n.g.ự.c vững chãi của . Nhiệt độ cơ thể ấm áp cùng hương sữa tắm thoang thoảng truyền tới từ đối phương ngừng kích thích từng tế bào thần kinh của .
Ánh mắt trở nên thâm trầm. Lẽ nào... thực sự thích Thẩm Văn ? Thẩm Văn thì chẳng hề mảy may đề phòng, cứ vô tư để mặc ôm trọn lòng như .
Kỳ Tiêu cẩn thận ngắm từng tấc da thịt của . Khi ánh mắt dừng ở đôi môi mềm mại , kiềm chế mà nảy sinh ảo vọng: Nếu bây giờ hôn lên đó, liệu xúc cảm mang chân thực như trong giấc mơ ?
Vừa lóe lên suy nghĩ , Kỳ Tiêu lập tức chính bản dọa cho giật . Cậu đang miên man cái gì thế ?
Cứ trằn trọc ôm lấy trong tư thế suốt đêm, sáng hôm tỉnh dậy, mắt Kỳ Tiêu thâm quầng như gấu trúc. Nhìn dáng vẻ say giấc nồng yên bình của trong lòng, nhất thời lưu luyến chẳng nỡ rời mắt.
Thế nhưng, một phản ứng sinh lý vô cùng hổ nhanh chóng kéo về thực tại. Nơi nào đó của dường như lỡ chạm Thẩm Văn, khiến khuôn mặt đang ngủ say sưa của khó chịu nhíu mày .
Kỳ Tiêu vội vã phi xuống giường, phóng như bay nhà vệ sinh xả nước lạnh xối xả. Cậu tiêu . Tiêu tùng thật . Kỳ Tiêu cảm thấy đang tiến sát đến bờ vực của sự điên rồ. Cái thứ cảm giác c.h.ế.t tiệt bình thường một chút nào.
Lẽ nào thực sự thích con trai? Đã còn thích Thẩm Văn?
Mang theo nỗi hoang mang tột độ với hai câu hỏi lời giải đáp, Kỳ Tiêu thẫn thờ xách cặp đến trường.
Cảm giác ôm ấp Thẩm Văn cả đêm vốn chẳng dễ chịu gì, nay nhớ phản ứng sinh lý khó sáng sớm càng khiến chỉ độn thổ. Suốt buổi truy bài sáng, Kỳ Tiêu ủ rũ rã rời, dứt khoát gục đầu xuống bàn ngủ bù. Ngẫm cảnh tượng ngượng ngùng ban sáng, vành tai bất giác đỏ ửng lên.
Kỳ Tiêu lầm bầm tự nhủ, cứ chìm đắm trong mớ bòng bong mãi cũng cách , buộc tìm căn nguyên của vấn đề. Thế là, ăn trưa xong, dứt khoát chạy tìm Diệp Dương để thỉnh giáo xem biểu hiện khi thích một là như thế nào.
Bị chằm chằm bằng ánh mắt cháy bỏng, Diệp Dương chút rụt rè sợ hãi. Im lặng mất vài giây, mới ngập ngừng lên tiếng: "Bạn học Kỳ...?"