Kỳ Tiêu tuyệt vọng lao phòng tắm dội một vòi nước lạnh buốt, mãi mới kìm nén cảm xúc đang cuộn trào.
Chắc chắn là do dạo gần đây tiếp xúc với đồng tính quá nhiều nên đầu óc mới sinh ảo giác. Cậu làm thể nảy sinh thứ tình cảm kỳ quái đó với Thẩm Văn cơ chứ. Cậu cũng thể nào thích một đàn ông .
khi ánh mắt lướt qua vết tích mờ ám chiếc quần lót, nhớ đến bầu khí mập mờ, những nụ hôn, cái cọ xát nóng bỏng, khiến trái tim đập loạn nhịp trong giấc mơ. Kỳ Tiêu cảm giác sắp phát điên mất . Cậu hắt một vốc nước lạnh mặt, cố gắng tát nước thật mạnh để đ.á.n.h thức bản khỏi dư âm của giấc mơ kỳ lạ.
Cậu nhanh chóng thu dọn đống quần áo bẩn, gộp chung với bộ đồ mặc leo núi hồi sáng sớm ném máy giặt. Sau khi dọn dẹp xong xuôi, mới lững thững bước phòng khách, thẫn thờ phịch xuống ghế sofa.
lúc , đối mặt với Thẩm Văn, thực sự làm . Kỳ Tiêu dám suy nghĩ quá nhiều, càng nghĩ mặt càng nóng bừng bừng. Như một kẻ đang lẩn trốn, vớ lấy điện thoại lướt mạng. Vừa thấy Vương Dã đang rủ rê em trong nhóm net cày game. Kỳ Tiêu cảm thấy cần tìm một nơi để xả stress và bình tâm , liền nhắn tin nhờ Vương Dã giữ chỗ cho một máy.
Trước khi , Kỳ Tiêu còn cố tình hé cửa phòng Thẩm Văn xem thử. Thấy vẫn đang say giấc nồng, mới rón rén rảo bước khỏi nhà.
Bắt một chiếc taxi, Kỳ Tiêu đến thẳng địa chỉ quán net mà Vương Dã gửi. Vừa đặt chân đến nơi, Vương Dã vẫy tay hồ hởi gọi to: "Anh Kỳ, bên !"
Kỳ Tiêu gật đầu chào hỏi thuần thục đăng nhập tài khoản một tựa game b.ắ.n s.ú.n.g quen thuộc. khi nhập bọn cùng nhóm Vương Dã, vẫn tập trung nổi. Mấy phát s.ú.n.g lẽ trúng phóc thì lệch mục tiêu một cách t.h.ả.m hại.
Vương Dã tinh ý nhận phong độ bất thường của Kỳ Tiêu, liền hỏi han: "Anh Kỳ, mệt ? Sao hôm nay b.ắ.n trượt hoài thế?"
Những khác cũng đồng tình gật gù, ném ánh mắt ái ngại về phía .
Kỳ Tiêu vốn dĩ đang bực dọc trong lòng, nay càng thêm mất kiên nhẫn. Cậu bực tức tháo tai : "Mọi cứ chơi , ngoài dạo một lát."
Cậu lang thang phố để hít thở chút khí trong lành, cho đầu óc tỉnh táo . Vừa một đoạn, bắt gặp một cặp tình nhân đang ôm hôn thắm thiết nơi góc khuất. Kỳ Tiêu vô tình dẫm trúng một vỏ lon nước ngọt, tiếng kim loại va chạm chát chúa vang lên khiến đôi tình nhân giật buông , lúng túng .
Cảm thấy lấy bình tĩnh, Kỳ Tiêu về quán net, tiếp tục màn hình vi tính. Thấy một trong nhóm thoát game, vội vã lấy đồ định rời , Vương Dã bực bội phàn nàn: "Anh Kỳ tiếp , cái thằng khốn nạn bảo dạo phố với yêu nên chuồn mất ."
Kỳ Tiêu im lặng một hồi bất chợt hỏi: "Người yêu nó là con gái hả?"
Vương Dã chẳng cần suy nghĩ đáp ngay: "Tất nhiên , lẽ là con trai? Kinh tởm c.h.ế.t ." Nói xong câu , dù Vương Dã vô tư nhưng vẫn lờ mờ cảm thấy thái độ của Kỳ Tiêu gì đó khang khác. Câu hỏi kỳ cục làm . "Sao thế Kỳ?"
Kỳ Tiêu thu ánh mắt : "Không gì."
Cậu điện thoại. Có lẽ Thẩm Văn tỉnh giấc, thấy ở nhà nên gửi vài tin nhắn.
[SW]: [Đi chơi ?]
Kỳ Tiêu cảm thấy mỗi nhắm mắt là hình ảnh Thẩm Văn hôn trong mơ ùa về. Cậu dứt khoát làm lơ luôn tin nhắn của Thẩm Văn. Vừa lúc đó, Vương Dã gửi bức ảnh chụp chung hôm leo núi nhóm chat, còn tag hẳn tên .
Kỳ Tiêu phóng to bức ảnh. Trong ảnh, và Thẩm Văn kề sát , Thẩm Văn tươi, rạng rỡ. Cậu lặng lẽ nhấn lưu ảnh về máy.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/sau-khi-say-ruou-bi-em-trai-cua-ban-than-de-ra-to-tinh/chuong-25-cau-ay-khong-the-thich-con-trai-duoc.html.]
Chơi thêm một lúc nhưng đầu óc vẫn lơ lửng mây, hiểu cảm giác gặp Thẩm Văn ngay lúc . Chào tạm biệt nhóm Vương Dã, bắt xe trở về nhà.
Vừa mở cửa bước , đập mắt là hình ảnh Thẩm Văn đang làm việc ở phòng khách. Nghe tiếng động, Thẩm Văn ngước mắt lên , giọng điệu chút hờn dỗi: "Bạn học Tiểu Kỳ, nhắn tin mà nhóc thèm trả lời."
Kỳ Tiêu chằm chằm khuôn mặt Thẩm Văn hồi lâu, cuối cùng ánh mắt đậu bờ môi . Nhớ cảm giác mềm mại trong giấc mơ, Kỳ Tiêu vội vàng dời mắt , lấy cớ chống chế: "Nãy bận tin nhắn nên quên béng mất."
Thấy Thẩm Văn bộ đồ mặc nhà, trong lòng Kỳ Tiêu chợt dâng lên một nỗi hụt hẫng rõ lý do.
Thấy cứ chằm chằm, Thẩm Văn vô thức đưa tay sờ mặt: "Mặt dính gì ?"
Kỳ Tiêu lí nhí đáp "Không " hấp tấp chuồn thẳng phòng . Cậu tựa lưng cửa trượt xuống đất, đôi mắt rũ xuống đầy suy tư. Rốt cuộc thứ cảm giác là gì đây. Cứ hễ thấy Thẩm Văn là nhớ đến cái giấc mộng xuân quái quỷ .
Kỳ Tiêu tự vả mặt một cái đau điếng. Mày đang nghĩ vớ vẩn gì thế . Ngoài đời làm Thẩm Văn thể hành động như , hơn nữa thích đàn ông. Cậu cố gắng đè nén mớ cảm xúc hỗn độn trong lòng, ép bản giải quyết đống bài tập để tìm chút bình yên.
Thẩm Văn khi thành công việc, như thói quen gõ cửa bước , ngay phía lưng Kỳ Tiêu. Sống lưng Kỳ Tiêu bỗng chốc cứng đờ, ngay cả việc đang giải sai bài cũng hề .
Thẩm Văn chỉ sai sách bài tập. Kỳ Tiêu giật , vội vàng lấy bút sửa thì vô tình chạm tay Thẩm Văn. Cậu theo phản xạ rụt tay .
Thẩm Văn nhận sự khác thường của , kéo ghế xuống bên cạnh: "Lát nữa cùng về nhà ăn cơm với bố nhé."
Bàn tay cầm bút của Kỳ Tiêu khựng giữa trung. Cậu cố gắng giữ giọng bình thản nhất thể: "Tôi ."
Nghe , Thẩm Văn ngạc nhiên : "Sao thế? Mẹ cứ càm ràm bảo dẫn nhóc về ăn nhiều một chút, bồi bổ sức khỏe mới sức học ."
Kỳ Tiêu làm dám sự thật. Cậu nào dám thú nhận với Thẩm Văn rằng mơ thấy những chuyện đen tối đó. Cậu cảm thấy dạo nhất là hạn chế tiếp xúc với Thẩm Văn, tránh mơ thấy những hình ảnh mờ ám nữa.
Cậu rũ mi mắt, : "Không gì, đó là buổi tụ họp gia đình , là ngoài xen e là cho lắm."
Thẩm Văn thích những lời hạ thấp bản như . Anh vươn tay xoa xoa mái tóc vàng của Kỳ Tiêu: "Nghĩ gì thế nhóc."
"Anh coi nhóc như em trai, bố cũng sẽ coi nhóc như con cái trong nhà."
"Quyết định , lát nữa sẽ dẫn nhóc về."
Nói xong, chẳng đợi Kỳ Tiêu cơ hội phản bác, Thẩm Văn bước thẳng ngoài, để Kỳ Tiêu với mớ bài tập dang dở và tâm trạng rối bời. Cậu buông xuôi ngả xuống giường, vơ lấy chiếc gối úp lên khuôn mặt đang nóng ran. Thẩm Văn coi như em trai để chăm sóc. Vậy mà mơ thấy những chuyện tồi tệ đó.
Đến giờ xuất phát, Thẩm Văn đến gõ cửa phòng . Vừa chạm mắt với Thẩm Văn, Kỳ Tiêu cảm thấy hai vành tai nóng ran một cách bất thường. Thấy , Thẩm Văn khỏi thắc mắc: "Trong phòng bí quá ?"
Kỳ Tiêu gật đầu, cố gắng tránh ánh mắt của Thẩm Văn, lanh chanh bước lên phía mở cửa. Thẩm Văn cũng chẳng thấy gì bất thường, trong mắt , Kỳ Tiêu chắc hẳn đang bí mật gì đó cho . Bọn trẻ con bây giờ là đấy.
Đến nhà bố Thẩm Văn, bà Từ Chỉ Lan vẫn nồng hậu đón họ ngay cửa. Thẩm Văn xách đồ lỉnh kỉnh phía , kìm càu nhàu: "Mẹ, rốt cuộc ai mới là con ruột của ."