May mắn , Thẩm Văn nấu món mới mà chỉ hâm đồ ăn. Thấy Kỳ Tiêu về, nhướng mày: "Ngày mai về nhà bố , nhóc cùng ?"
Kỳ Tiêu liền cho Thẩm Văn kế hoạch của , trong lòng hồi hộp chờ đợi câu trả lời.
Nghe , mắt Thẩm Văn lập tức sáng rực lên: "Tuyệt quá, ủng hộ! Leo núi ban đêm tuyệt vời lắm, nhớ chụp nhiều ảnh bình minh về cho xem nhé. Nhớ hồi xưa, với trai nhóc cũng từng leo núi ban đêm đấy. Tuy mệt rã rời nhưng ngắm cảnh thì thấy đáng giá vô cùng."
Mọi sự hào hứng của Kỳ Tiêu lập tức đông cứng ngay khi Thẩm Văn nhắc đến Kỳ Dã. Sao là Kỳ Dã nữa . Tại cuộc đời của Thẩm Văn chỗ nào cũng hình bóng của Kỳ Dã? Tại cùng Thẩm Văn leo núi ban đêm năm là ?
Nghĩ đến đó, Kỳ Tiêu phá lệ, chủ động làm nũng với Thẩm Văn: "Anh ơi, thể leo núi cùng em ? Em chung với họ... lắm..."
Nghe giọng điệu mềm mỏng của , Thẩm Văn suýt nữa lảo đảo. Trên mặt thoáng qua một tia khó xử. Về nhà thăm bố cùng Kỳ Tiêu đây? nhanh, đưa quyết định: Đi cùng Kỳ Tiêu! Thằng bé đến nơi đất khách quê , lỡ leo núi mà thương thì tính ? Nghĩ , Thẩm Văn liền gật đầu: "Được , cùng nhóc."
Kỳ Tiêu ngờ Thẩm Văn đồng ý nhanh nhẹn đến thế, khóe môi khẽ cong lên một nụ nhưng cố gắng kiềm chế: "Thế còn bên cô chú thì ?"
Thẩm Văn xua tay: "Không , lát nữa báo với bố một tiếng, đợi leo núi xong qua đó cũng ."
Kỳ Tiêu gật đầu, vô cùng ngoan ngoãn phục tùng sự sắp xếp của Thẩm Văn. Thấy còn sớm, Thẩm Văn giục tắm rửa nghỉ ngơi một chút kẻo lát nữa buồn ngủ mà leo nổi. Kỳ Tiêu dọn dẹp sơ qua phòng nghỉ.
Hẹn với nhóm đàn em lúc 11 rưỡi đêm, nên 11 giờ hai chuẩn xuất phát. Thấy Thẩm Văn vẻ phấn khích, Kỳ Tiêu tò mò hỏi: "Anh Thẩm, chẳng từng ?"
Thẩm Văn liếc : "Nhóc thì hiểu cái gì. Lâu lắm mới dịp hoạt động ngoài trời. Nói thật thì, cảm giác cũng thú vị phết đấy."
Ngọn núi họ chuẩn chinh phục khá nổi tiếng ở vùng , thu hút nhiều tổ chức thành từng nhóm đến leo núi ban đêm. Từ xa, Kỳ Tiêu nhận tên đàn em và vài khác. sực nhớ lý do với Thẩm Văn lúc nãy là " ", Kỳ Tiêu bèn đưa mắt hiệu cho tên đàn em. Khổ nỗi tên hiểu ý sếp , cứ vẫy tay rối rít định chạy gần.
Kỳ Tiêu hiệu mỏi tay tên mới lờ mờ đoán ý. Dù hiểu tại đại ca chào hỏi , nhưng hành động chắc chắn lý do riêng!
Thẩm Văn cũng để ý thấy đang vẫy tay với , liền chủ động tiến gần bắt tay tên đàn em của Kỳ Tiêu: "Chào , là bạn học của Kỳ Tiêu ?"
Tên gật đầu lia lịa, đồng thời liếc thấy đại ca nhà cứ chằm chằm cái nắm tay của hai với ánh mắt hình viên đạn. Cậu nuốt nước bọt cái ực: "Chào , chào . Em là Vương Dã, là... bạn học của Kỳ... Tiêu." Tiếng "" suýt bật khỏi miệng ánh mắt sắc lẹm của Kỳ Tiêu ép nuốt ngược trong.
Vương Dã dứt câu, ánh mắt của đại ca nhà lập tức dịu trông thấy. Dĩ nhiên là Thẩm Văn hề về sự tương tác "ngầm" giữa hai .
Kỳ Tiêu thấy hai vẫn còn nắm tay , bèn bước lên tách tay họ , lấy cớ: "Chuẩn xuất phát thôi." Đồng thời phóng cho Vương Dã một ánh mắt cảnh cáo, ý bảo tránh xa Thẩm Văn .
Vương Dã tuy thấy khó hiểu nhưng sếp lệnh thì đành nhất nhất tuân theo.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/sau-khi-say-ruou-bi-em-trai-cua-ban-than-de-ra-to-tinh/chuong-22-co-the-di-leo-nui-cung-em-khong.html.]
Ngọn núi chỉ cao hơn 900 mét so với mực nước biển, nhưng đường leo cũng khá chông gai. Từ khi làm, Thẩm Văn hiếm khi vận động nên thể lực sánh bằng đám thanh niên cấp ba tràn trề năng lượng. Chẳng mấy chốc, bỏ một khá xa phía .
Vương Dã phát hiện điều đó, định hô hào dừng chờ. Kỳ Tiêu đưa tay ngăn . Thấy Thẩm Văn vẫn còn lẹt đẹt mãi tít đằng , bảo Vương Dã và nhóm bạn cứ . Kẻo lát nữa Thẩm Văn nhận dối thì phiền.
Leo nửa tiếng, Thẩm Văn thấm mệt. Kỳ Tiêu vặn nắp một chai nước suối đưa cho . Nhìn thấy lấm tấm mồ hôi cổ Thẩm Văn, đưa nước cho uống một ngụm. Liếc mắt thấy đám bạn của Kỳ Tiêu khuất dạng, Kỳ Tiêu nhích gần Thẩm Văn: "Anh ơi, bọn họ nhanh quá, là hai em tà tà thôi."
Thẩm Văn thấy bỏ rơi phía trông đến tội nghiệp, lòng bỗng xót xa. May mà cùng Kỳ Tiêu, ít đoạn đường dài cũng bầu bạn.
Kỳ Tiêu rũ mi Thẩm Văn đang uống nước, mãi một lúc mới thu ánh : "Anh ơi, chúng tiếp nhé."
Hai cứ thế song hành tiến bước, tuy ít trò chuyện nhưng cùng chặng đường cũng đỡ vất vả hơn hẳn. Rất nhanh, họ đến điểm nghỉ chân của chặng Lăng Vân Đạo. Vương Dã đang nghỉ ngơi ở đó, thấy Kỳ Tiêu và Thẩm Văn tới liền hào hứng vẫy tay: "Bọn em ở đây nè."
Thấy bạn học cởi mở nhiệt tình, Thẩm Văn cũng chủ động bắt chuyện. Vương Dã vốn tính tình bộp chộp, nhiều. mỗi khi mở miệng định kể cho Thẩm Văn vài mẩu chuyện ho, cảm nhận một ánh vô hình sắc lẹm đang dán chặt . Chẳng cần đầu cũng chủ nhân của ánh đó là đại ca nhà .
Cậu lấy hết can đảm lén Kỳ Tiêu một cái, thấy ánh mắt Kỳ Tiêu cứ dán chặt Thẩm Văn chớp. Tình hình vẻ . Cậu nuốt nước bọt, quyết định lên tiếng tò mò hỏi Thẩm Văn: "Anh là gì của Kỳ Tiêu ?"
Thẩm Văn lâu lắm mới cảm giác như tuổi trẻ, tít mắt đáp: "Anh là trai của Kỳ Tiêu." Sau đó còn trêu chọc thêm: "Mấy đứa chê già hơn, leo núi cùng thấy nhàm chán chứ?"
Vương Dã vội vàng xua tay lia lịa. Cậu nào dám chê bai Thẩm Văn. Nếu mà dám chê, Kỳ Tiêu chắc chắn sẽ đây cùng họ nữa .
Cả đám rôm rả trò chuyện, tiếp tục leo chừng 40 phút nữa. Thẩm Văn thở dốc, vẫy vẫy tay: "Anh xin phép nghỉ một lát, mấy đứa cứ ."
Nghe Thẩm Văn , Kỳ Tiêu lập tức lên tiếng: "Em ở với ."
Thái độ rõ ràng của Kỳ Tiêu khiến Vương Dã hiểu ngay đang đuổi khéo họ cho rảnh nợ. Cậu vội vàng sang rủ rê mấy đứa bạn: "Vậy tụi cứ tiếp tục leo nhé, lên đỉnh núi đợi hai họ."
Gió núi thổi vù vù, cái lạnh len lỏi da thịt. Thêm việc nãy leo dốc đổ mồ hôi nhiều, giờ gió lạnh tạt , Thẩm Văn kìm hắt một cái rõ to.
Kỳ Tiêu đặt balo xuống, lục tìm một chiếc áo sạch của đưa cho Thẩm Văn, ý bảo áo kẻo nhiễm lạnh.
Thẩm Văn định từ chối thì chạm ánh mắt kiên định, cho phép thoái thác của Kỳ Tiêu. Anh đành giải thích: "Anh , sức khỏe lắm, chút gió làm cảm mạo ."
Kỳ Tiêu vẫn im lặng, nhưng thái độ quá rõ ràng. Nếu Thẩm Văn chịu , sẽ lì ở đây với . Cuối cùng, Thẩm Văn đành chịu thua sự "uy hiếp" của , bước nhà vệ sinh gần đó để áo.
Kỳ Tiêu đưa cho một chiếc áo tay dài màu đen, kích cỡ rộng so với Thẩm Văn. Anh cẩn thận sơ vin gọn gàng quần bước ngoài tìm Kỳ Tiêu để lấy áo khoác của .
Nhìn Thẩm Văn mặc áo của , trong lòng Kỳ Tiêu bỗng dâng lên một cảm giác khác lạ. Cổ áo rộng, để lộ vùng xương quai xanh quyến rũ của Thẩm Văn ngay mắt Kỳ Tiêu.