Sau Khi Say Rượu, Bị Em Trai Của Bạn Thân Đè Ra Tỏ Tình - Chương 20: Gọi thêm tiếng nữa đi

Cập nhật lúc: 2026-05-06 03:24:34
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Kỳ Tiêu ngoan ngoãn làm theo. Ngay giây tiếp theo, đập mắt Thẩm Văn là một mảng bầm tím lớn vai . Anh hít một ngụm khí lạnh, chỉ thôi cũng thấy rợn . Không gì với Kỳ Tiêu đây. Bị bầm tím nghiêm trọng đến mức mà vẫn thể im ỉm chịu đựng .

Thẩm Văn trầm mặc bôi t.h.u.ố.c cho , kiểm tra kỹ lưỡng các vết thương khác. Xong xuôi đấy, định xách hộp y tế rời thì một bàn tay ấm áp nắm chặt .

Thẩm Văn liếc một cái, trong đầu là ý nghĩ nếu thằng nhóc chịu giải thích rõ ràng thì sẽ mặc xác nó luôn. Anh cúi xuống Kỳ Tiêu. Kỳ Tiêu tựa đầu eo , dám ngẩng lên chạm mắt với , chỉ cúi gằm mặt xuống: "Em xin ." "Anh Thẩm, đừng giận em nữa ?"

Nghe thấy tiếng gọi đó, trái tim Thẩm Văn mềm nhũn , nhưng tha cho quá dễ dàng: "Nhóc xin làm gì, thương ."

Kỳ Tiêu rõ Thẩm Văn dễ mũi lòng chiêu , vòng tay phía lưng Thẩm Văn, ôm như một cái ôm trọn vẹn: "Anh Thẩm, em hề ý định đ.á.n.h với , em thể giải thích, nhưng hứa là đừng giận nữa ."

Biết tính cách Kỳ Tiêu thể thốt những lời chứng tỏ sự tình phía . Thôi . Dù Kỳ Tiêu cũng chỉ là một đứa trẻ, độ tuổi hãy còn non nớt. Anh đưa tay xoa nhẹ mái tóc của : "Được ."

Kỳ Tiêu ngẩng đầu lên, trong mắt giấu nổi sự ngạc nhiên, bất giác ôm chặt hơn, vùi mặt eo . Lên tiếng rầu rĩ: "Anh Thẩm, cảm ơn ."

Thẩm Văn vốn dĩ cũng chẳng ý định trách móc , Kỳ Tiêu cọ cọ qua lớp áo khiến chút nhột. Anh nhịn lên tiếng: "Được , lên nào."

Kỳ Tiêu kể bộ sự việc từ đầu đến cuối, xong Thẩm Văn lập tức nổi cáu: "Lại là cái thằng nhãi ranh đó." Vừa những vết thương mặt Kỳ Tiêu, càng thêm tức giận.

Nhìn thấy phản ứng dữ dội của Thẩm Văn, hiểu trong lòng Kỳ Tiêu nảy sinh một cảm giác ấm áp khó tả. Thẩm Văn... hóa quan tâm đến . Nghĩ đến đây, ánh mắt Kỳ Tiêu sáng lên: "Anh Thẩm, em giải quyết xong xuôi ." "Hắn sẽ dám nữa ."

Thẩm Văn kìm cốc đầu một cái: "Sau gặp chuyện tương tự, báo cho . Dù cũng là nửa phụ của nhóc mà."

Nghĩ đến những hành động phần đáng tin cậy của Thẩm Văn, 'nửa phụ ' . Kỳ Tiêu cong khóe môi, trong mắt dâng lên ý .

Nghĩ đến vết thương của , Thẩm Văn xót xa nỡ trách mắng thêm nửa lời. Nét mặt nghiêm túc trở : "Kỳ Tiêu, từ nay dù gặp chuyện gì, điều quan trọng nhất là nghĩ cho bản ."

"Đừng bao giờ coi thường sức khỏe của chính ."

Kỳ Tiêu ngoan ngoãn gật đầu.

Lòng Thẩm Văn mềm nhũn, xuống, chăm chú quan sát những vết thương mặt : "Đau lắm ?"

Kỳ Tiêu gật đầu, vờ tỏ vẻ đáng thương: "Đau ạ."

Thấy Thẩm Văn chỉ cho tên khốn một trận tơi bời. Đứa nhỏ ngoan ngoãn xinh của bắt nạt nông nỗi cơ mà!

Nhận thấy Thẩm Văn còn tức giận nữa, gánh nặng trong lòng Kỳ Tiêu cuối cùng cũng buông lỏng. Cậu , giọng điệu chút làm nũng: "Anh Thẩm, đĩa trái cây em gọt lúc nãy, còn ăn ?"

Thẩm Văn lúc mới sực nhớ cái điệu bộ lạnh lùng khó ưa của lúc nãy. Lập tức cảm thấy vô cùng hối hận. Lẽ nên hỏi rõ Kỳ Tiêu ! Ra ngoài ăn hiếp, về nhà ức h.i.ế.p thêm trận nữa.

Thẩm Văn cảm thấy đúng là đồ tồi. Anh xoa đầu : "Là của , trái cây Tiểu Kỳ tự tay cắt, đương nhiên ăn ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/sau-khi-say-ruou-bi-em-trai-cua-ban-than-de-ra-to-tinh/chuong-20-goi-them-tieng-nua-di.html.]

Kỳ Tiêu vui vẻ ngoài mang đĩa trái cây . Thấy ăn từng miếng nhỏ, ánh mắt bất giác ánh lên một tia dịu dàng mà chính cũng nhận . Thẩm Văn quên xiên một miếng dưa hấu đưa đến mặt : "Đây."

Kỳ Tiêu xích gần, c.ắ.n một miếng. "Anh Thẩm, tắm sữa tắm gì thế, thơm quá."

Nghe câu , Thẩm Văn đặt đĩa trái cây xuống bàn, đưa tay lên mũi ngửi thử tay áo . Anh nhớ là chỉ xài một loại sữa tắm thôi mà. Liền ghé sát Kỳ Tiêu ngửi thử. Mùi y chang mà! Thằng nhóc chắc đ.á.n.h trúng mũi chăng. Nghĩ , sắc mặt Thẩm Văn phần nghiêm trọng.

Thấy bỗng dưng ôm lấy mặt , soi tới soi lui mấy bận cực kỳ cẩn thận. Không hiểu mỗi bắt gặp ánh mắt tuyệt của Thẩm Văn, Kỳ Tiêu vô thức lảng tránh.

Tay Thẩm Văn do dự vài giây chạm nhẹ chóp mũi : "Chỗ đau ?"

Kỳ Tiêu tuy hiểu đang làm gì nhưng vẫn thành thật đáp: "Không đau."

Lúc Thẩm Văn mới thở phào nhẹ nhõm, xem lúc đ.á.n.h thương ở mũi. Cũng may, sống mũi cao vút thế mà sứt mẻ thì tiếc lắm.

Kỳ Tiêu lảng tránh ánh mắt , bất giác đưa tay chạm chóp mũi nơi Thẩm Văn chạm . Cảm giác khác lạ trong lòng dường như càng ngày càng khó thể bỏ qua.

Thẩm Văn lúc mới lên tiếng: "Mùi sữa tắm khác gì của nhóc ?"

Kỳ Tiêu nhướng mắt lên: "Vậy ?"

Cậu luôn cảm thấy Thẩm Văn một mùi hương thoang thoảng đặc biệt, cuốn hút. Lúc nãy ôm cũng ngửi thấy. Thơm tho, ấm áp vô cùng.

Thẩm Văn gật đầu, chìa tay mặt : "Không tin nhóc ngửi thử xem."

Kỳ Tiêu đưa mũi ngửi ngửi, quả thật chẳng khác mùi sữa tắm là bao. Lẽ nào ban nãy ngửi nhầm chăng.

Thấy muộn, nhưng nhớ lúc nãy cư xử phép với , Thẩm Văn vẫn thấy áy náy. "Nhóc còn làm bài tập , thì làm cùng một lát."

Kỳ Tiêu "" một tiếng. Hai bàn học. Cậu làm bài tập chăm chú, Thẩm Văn chỉ bảo một lát cũng việc gì làm. Nhìn khuôn mặt say sưa tập trung , kìm bèn lén lút lôi điện thoại . Anh chọn một góc độ ưng ý nhất, chụp lén một bức ảnh góc nghiêng của . Chụp xong còn tiện tay gửi cho Kỳ Dã.

[SW]: [Tiểu Kỳ nhà chúng ngoan cực kỳ, học hành chăm chỉ nữa.] [Hình ảnh]

Ở bên bờ đại dương, Kỳ Dã thức dậy thấy tin nhắn của Thẩm Văn, suýt nữa thì phun ngụm cà phê uống ngoài. Đây là Kỳ Tiêu ? Lúc mời về năm bảy vị gia sư, ai cũng thái độ xấc xược của Kỳ Tiêu chọc tức mà bỏ . Chẳng ai trụ quá một tuần. Thế mà bây giờ Kỳ Tiêu thể ngoan ngoãn giải Toán cơ đấy.

Kỳ Dã tò mò hỏi xem Thẩm Văn dùng kế gì. Sao thằng nhóc lời răm rắp thế . Trong lòng bỗng thấy việc giao phó Kỳ Tiêu cho Thẩm Văn quả là quyết định sáng suốt nhất đời . Hắn vội vàng khen ngợi Thẩm Văn vài câu.

Thẩm Văn trò chuyện vài câu với Kỳ Dã thì phát hiện Kỳ Tiêu đang chằm chằm . Anh liền giấu nhẹm biểu cảm, hỏi: "Nhóc làm xong ?"

Kỳ Tiêu một cái, thở dài bó tay: "Anh trai , chụp lén nhớ tắt đèn flash nhé."

Thẩm Văn bắt quả tang tại trận, chỉ chột đúng một giây lập tức chuyển đề tài. Vừa nãy Kỳ Tiêu gọi trai kìa. Bị ánh mắt của Thẩm Văn chằm chằm đến mức đỏ bừng hai tai, Kỳ Tiêu nhịn mà lên tiếng hỏi: "Gì thế?"

"Gọi thêm tiếng nữa ."

Loading...