Kỳ Tiêu lướt mắt gã đàn ông mặc âu phục giày da chỉnh tề mặt. Trông bảnh bao đấy, nhưng chẳng nhớ nhà họ Kỳ nhân vật nào như thế .
Cậu khẽ nhíu mày. Thế mà cũng gọi là phụ ? Cái thằng ngu Kỳ Dã tìm ai đến quản đây .
Nghĩ thì nghĩ , nhưng ngoài mặt Kỳ Tiêu vẫn để lộ . Cậu nở nụ tà khí, giọng điệu biếng nhác: "Thưa cô, nếu phụ em tới , em thể về ?"
Nhìn thái độ hai chữ "thu liễm" và "hối cải" như thế nào của Kỳ Tiêu, cô Du đau đầu chỉ mới ngày một ngày hai. Chỉ riêng cái mớ tóc vàng chóe đầu thôi, chủ nhiệm giáo d.ụ.c phê bình bao nhiêu bận. Thậm chí gọi lên bục cờ mắng trường, Kỳ Tiêu cũng chẳng mảy may ý định nhuộm đen.
Người nhà Kỳ Tiêu đều ở nước ngoài. Cô dăm bảy lượt liên lạc với phụ nhưng chẳng ích gì, bên chỉ ậm ừ hứa hẹn sẽ phối hợp giáo dục. Lời thì lắm, nhưng bản Kỳ Tiêu kiên quyết chống đối.
Giờ thấy Thẩm Văn xuất hiện, cô Du coi như vớ cứu tinh. Cô túm chặt lấy Thẩm Văn, thao thao bất tuyệt gần hai tiếng đồng hồ về tình hình hiện tại của Kỳ Tiêu, đến mức nụ môi Thẩm Văn cũng sắp duy trì nổi nữa.
Có lẽ vì nhiều cũng thấm mệt, cô Du lúc mới chịu buông tha cho hai .
Vừa thấy thả, Kỳ Tiêu chẳng thèm liếc Thẩm Văn lấy một cái, cất bước thẳng khỏi cửa văn phòng.
Thấy hành động của , Thẩm Văn sang bồi với cô Du: "Cô thông cảm nhé, đứa nhỏ bướng, để về nhà sẽ răn dạy ."
Nói xong, sải bước đuổi theo. Vừa giơ tay định vỗ lên vai Kỳ Tiêu thì nhanh nhẹn né .
"?"
Kỳ Tiêu dừng bước, lạnh lùng liếc : "Đừng chạm ."
Thấy thái độ , Thẩm Văn nhịn chậc lưỡi một tiếng: "Anh trai bảo dọn qua ở cùng , với ?"
Nghe , ánh mắt xa cách của Kỳ Tiêu quét một lượt từ đầu đến chân : "Anh là cái thá gì? Dựa lời ?"
Thẩm Văn cuối cùng cũng thấu hiểu nỗi khổ khi đối phó với bọn nhóc đang tuổi nổi loạn. Anh dứt khoát rút điện thoại gọi cho Kỳ Dã. Nói ngắn gọn vài câu xong, chìa điện thoại đưa cho Kỳ Tiêu: "Này, trai nhóc."
Kỳ Tiêu rũ mắt nhận lấy điện thoại. Vừa thấy giọng quen thuộc vang lên từ đầu dây bên , giây tiếp theo thẳng tay ấn cúp máy, ngay cả một chữ cũng lười .
Thấy hành động đó, Thẩm Văn cam lòng: "Này, cái thằng nhóc ..."
kịp hết câu, ánh mắt va những vết bầm tím rõ mồn một mặt Kỳ Tiêu - tàn tích của vụ đ.á.n.h ban nãy.
Thẩm Văn bất giác tiến gần thêm một chút. Kỳ Tiêu định giở trò gì, theo bản năng lùi phòng thủ. Kết quả đàn ông mặt tóm chặt lấy cổ tay.
"Bây giờ nhóc về thu dọn đồ đạc cùng ."
Kỳ Tiêu nhíu mày, cố hất tay : "Cút, buông tay."
"Anh nghĩ là ai chứ."
Thẩm Văn kéo sát thêm vài phân, kỹ những vết thương mặt . Có vẻ nghiêm trọng lắm, đa chỉ là trầy xước và bầm tím ngoài da. Anh trừng mắt , giọng bực dọc: "Anh là bạn của trai nhóc. Anh buông tay thì nhóc sẽ ngoan ngoãn theo về nhà chứ gì?"
Bị một đàn ông trưởng thành kéo túm như , trong lòng Kỳ Tiêu trào dâng một cỗ khó chịu nên lời. Nghe câu của Thẩm Văn, thừa nếu đồng ý thì chắc chắn sẽ bỏ qua. Cuối cùng, Kỳ Tiêu đành miễn cưỡng ậm ừ một tiếng trong cổ họng.
Cứ tưởng sẽ tên nhóc ranh cự tuyệt thẳng thừng, thấy tiếng "ừ" , Thẩm Văn bật , bày vẻ mặt "thế mới ngoan chứ": "Được , thôi, trai đưa nhóc về nhà."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/sau-khi-say-ruou-bi-em-trai-cua-ban-than-de-ra-to-tinh/chuong-2-anh-trai-dua-nhoc-ve-nha.html.]
Nơi Kỳ Tiêu ở trọ khá gần trường, là một căn hộ nhỏ do tự thuê. Diện tích bên trong tuy hẹp nhưng nội thất thiếu thứ gì. Vừa bước , Thẩm Văn nhịn sang nhóc đang đực ở cửa: "Anh trai nhóc đồng ý cho nhóc sống ở nơi thế?"
Lúc , trong lòng Kỳ Tiêu bắt đầu hối hận. Cậu chẳng hiểu ban nãy lên cơn điên gì mà tự dưng dẫn một gã xưng là bạn của trai về nhà, còn đồng ý dọn qua nhà ở.
Cậu ngước mắt Thẩm Văn, vẻ mặt lạnh tanh: "Anh nhiều thế nhỉ?"
Đối với những đứa trẻ đang ở giai đoạn chống đối , Thẩm Văn luôn giữ một thái độ vô cùng bao dung. Anh tự động bỏ ngoài tai thái độ xấc xược của Kỳ Tiêu: "Nhóc dọn đồ ."
Kỳ Tiêu lúc mới lề mề tới, lôi một cái vali, thu dọn qua loa đầy mười phút. Xong xuôi, Thẩm Văn: "Xong ."
Thẩm Văn quanh: "Mấy đồ nhóc mang theo ?"
đợi Kỳ Tiêu trả lời, tự đưa quyết định: "Thôi bỏ , cũng muộn . Ngày mai sẽ gọi dịch vụ chuyển nhà tới khuân đồ của nhóc sang nhà ."
"Bây giờ nhóc theo về ."
Sau khi ngoan ngoãn ghế phụ lái của Thẩm Văn, Kỳ Tiêu mới mở điện thoại, đập mắt là một tràng tin nhắn dài ngoằng của Kỳ Dã. Cậu chẳng thèm lấy một chữ, trực tiếp bật chế độ "Không làm phiền" cho liên hệ .
Thấy hành động đó, Thẩm Văn nhịn lên tiếng khuyên nhủ: "Anh trai nhóc chỉ đang lo lắng cho nhóc thôi."
Kỳ Tiêu khẩy: "Ngậm miệng , lo lái xe của ."
Thẩm Văn lén đảo mắt khinh bỉ. Thôi bỏ , nhóc con đang tuổi nổi loạn, nhịn!
Cứ ngỡ sẽ tốn nhiều nước bọt lắm mới dụ Kỳ Tiêu về sống chung, ngờ chuyện suôn sẻ đến . Thẩm Văn thầm nghĩ, xem đứa trẻ cũng đến nỗi phản nghịch như tưởng tượng.
Nhà của Thẩm Văn là một căn biệt thự nhỏ kiểu Tây, diện tích khá rộng rãi. Sau khi mở khóa bằng vân tay, loay hoay thiết lập cài đặt ổ khóa một lát sang Kỳ Tiêu: "Nhập vân tay của nhóc đây ."
Kỳ Tiêu chậm chạp giơ tay . Khi hồi thần thì Thẩm Văn xách vali của trong nhà từ đời nào .
Nhìn ngắm nội thất mang tông màu ấm áp của căn nhà, Kỳ Tiêu cố đè nén sự bất an đang len lỏi trong lòng.
Thẩm Văn dẫn đến phòng dành cho khách: "Sau nhóc ngủ ở phòng ." Xong xuôi, hình như việc bận, để một trong phòng ngoài.
Kỳ Tiêu day day trán. Mình cái bệnh gì trời, tại răm rắp lời một kẻ xa lạ thế . Thật chẳng ngầu chút nào.
Cậu ngả lưng xuống giường, chằm chằm lên trần nhà thẫn thờ. Kỳ Dã tính tìm đến quản thúc thật ? Ngay giây tiếp theo, như để phủ nhận suy nghĩ đó, Kỳ Tiêu nhạo một tiếng. Trước nay bỏ mặc màng tới, bây giờ giở trò giả mù sa mưa làm cho ai xem?
Chưa kịp nghĩ thêm, cửa phòng đẩy . Thẩm Văn xách theo một hộp sơ cứu y tế bước . Thấy , Kỳ Tiêu trầm mặc một lúc hỏi: "Làm gì đấy?"
Thẩm Văn làm gì cho cơ hội từ chối. Anh xuống cạnh giường, vỗ cái "đét" lên đùi : "Ngồi im, bôi t.h.u.ố.c cho."
Kỳ Tiêu điệu bộ của , thế quái nào ngoan ngoãn thẳng dậy, mặc cho bôi t.h.u.ố.c lên mặt .
Khoảng cách giữa hai gần. Cậu thể cảm nhận rõ ràng nhiệt độ từ những ngón tay của Thẩm Văn đang lướt nhẹ da mặt .
cái con xuống tay chẳng nặng nhẹ gì cả, lỡ tay ấn mạnh một cái, Kỳ Tiêu đau đến mức nhíu chặt mày.
Thẩm Văn nhận lỡ tay làm đau, nhưng vì ỷ lớn tuổi hơn nên nhịn buông lời răn dạy: "Giờ mới đau ? Lúc đ.á.n.h đau c.h.ế.t nhóc ."
Kỳ Tiêu để bụng lời răn dạy đó. Hồi lâu , mới khẽ cất lời: "Anh tên là gì?"