Ánh mắt Kỳ Tiêu mang theo sự đùa cợt, còn cố ý kéo dài giọng: “Là gọi cho cô chú ạ?”
Chưa kịp để Thẩm Văn trả lời, vì cuộc gọi vẫn tắt nên Kỳ Dã tự nhiên cũng rõ ràng động tĩnh từ phía bên . Giọng vang lên từ điện thoại, pha chút nhiễu sóng: “Tiểu Văn, thể mắt khác ?”
Phòng khách chỉ Thẩm Văn và Kỳ Tiêu, giọng từ điện thoại vọng rành rọt lọt tai cả hai. Nghe thấy câu đó, sắc mặt Kỳ Tiêu bỗng sầm .
Thẩm Văn ngượng ngùng đưa điện thoại , ánh mắt mang theo sự cầu cứu hướng về phía Kỳ Tiêu: “Nhóc... chào một tiếng ?”
Kỳ Dã thì mỉm dịu dàng từ màn hình: “Bao giờ thì Tiểu Tiêu mới chịu gỡ khỏi danh sách đen đây?”
Kỳ Tiêu nhận thấy sự bối rối của Thẩm Văn, thừa hiểu nguyên nhân là do . Dù trong lòng tỏ thái độ với Kỳ Dã lưng bước , nhưng Thẩm Văn, làm thế. Cậu bước tới, cố tình lờ sự tồn tại của Kỳ Dã, sát gần Thẩm Văn: “Anh Thẩm, hai chuyện xong ? Tôi một bài toán hiểu.”
Kỳ Dã ở đầu dây bên thấy hai câu của Kỳ Tiêu, nhất thời kinh ngạc đến mức nên lời. Đây còn là em trai ? Xa lạ quá. Sao cảm giác như thằng bé đang làm nũng với Thẩm Văn ? Là nhầm ?
Thẩm Văn Kỳ Tiêu nhờ giúp đỡ, hai mắt liền sáng bừng lên. Anh sang Kỳ Dã trong màn hình: “Cậu còn việc gì nữa ? Không thì tắt máy để xem bài cho Kỳ Tiêu đây.”
Dù trong lòng dâng lên một cảm giác khó tả, nhưng thấy Kỳ Tiêu tỏ thái độ khó chịu với như khi, Kỳ Dã đoán chắc Thẩm Văn góp phần hàn gắn mối quan hệ, liền gật đầu: “Được thôi Tiểu Văn, lát nữa chuyện .”
Sau khi tắt điện thoại, ánh mắt Thẩm Văn ánh lên sự mong chờ. Đây là đầu tiên Kỳ Tiêu chủ động yêu cầu giảng bài cho . Kỳ Tiêu thấy sự tập trung của Thẩm Văn với , hiểu trong lòng dâng lên một sự vui sướng khó tả. Khóe môi khẽ nhếch lên một nụ : “Đề bài ở trong phòng , phòng nhé.”
Thẩm Văn gật đầu, theo Kỳ Tiêu. Cậu hờ hững lật sách bài tập đến phần dãy , đưa sách cho Thẩm Văn, chống cằm quan sát đề.
Thấy chuyển sang học chương mới, Thẩm Văn khỏi ngạc nhiên: “Nhóc học đến phần ?”
Tay cầm bút của Kỳ Tiêu chợt khựng . Cậu dám thú nhận với Thẩm Văn rằng chỉ mở sách bừa. để bại lộ, lảng sang chuyện khác: “Vẫn học tới , nhưng giảng.” “Có , Thẩm.”
Kỳ Tiêu Thẩm Văn dễ mủi lòng thái độ , và bây giờ áp dụng nó một cách vô cùng thuần thục. Quả nhiên, Thẩm Văn suýt nữa thì đập bàn. Nói cái gì mà " ", trẻ con gì thì đồng ý chứ!
Anh mảy may nghi ngờ phản ứng kỳ lạ của Kỳ Tiêu, liền bắt tay giảng bài từ những kiến thức căn bản nhất. Giảng xong, liếc sang thiếu niên tóc vàng đang chăm chú lắng bên cạnh. Trông lúc mới ngoan ngoãn làm . Thẩm Văn bỗng thấy cổ họng khô khốc, khẽ dời ánh mắt: “Hiểu ?”
Kỳ Tiêu gật đầu: “Hiểu . Cảm ơn Thẩm.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/sau-khi-say-ruou-bi-em-trai-cua-ban-than-de-ra-to-tinh/chuong-17-toi-muon-anh-giang-bai-cho-toi.html.]
Thẩm Văn cực kỳ ưa thích sự ngoan ngoãn , cảm thấy lâng lâng vui sướng: “Giỏi, hiểu là .”
Thấy Kỳ Tiêu bắt tay giải bài tập, trong lòng Thẩm Văn tràn ngập sự tự hào và an tâm. Anh kìm hỏi thêm: “Nhóc còn môn nào hiểu nữa ? Anh thể xem giúp nhóc. lẽ sẽ rành bằng Toán .”
Kỳ Tiêu hiểu tại Thẩm Văn rời , bèn lấy bài tập Sinh học cho xem. Cậu còn thăm dò hỏi: “Bình thường giờ chuẩn ngủ mà?”
Thẩm Văn vẫy tay, tỏ vẻ bận tâm: “Không , ngủ nhiều ngủ ít cũng thôi. Anh sẽ ở giải bài cùng nhóc thêm một lúc nữa.”
Kỳ Tiêu ừm một tiếng dồn sự tập trung bài Toán. Sau khi giải xong một bài, liếc Thẩm Văn ở bàn bên cạnh, thấy tính kết quả bài di truyền học nhờ. Có lẽ vì thực sự quá mệt, làm phiền Kỳ Tiêu nữa, khi tính xong liền gục đầu xuống bàn chợp mắt.
Kỳ Tiêu thu ánh . Sau khi hiểu thấu đáo cách Thẩm Văn giải bài, liền tìm thêm vài bài tương tự để làm. Khi làm xong xuôi việc, đồng hồ, sắp mười một giờ khuya. Thẩm Văn vẻ đang ngủ say.
Kỳ Tiêu chẳng hiểu thần kinh gì mà cứ ngắm Thẩm Văn ngủ mãi. Thấy vẫn dấu hiệu tỉnh giấc, nhíu mày, định gọi dậy, nhưng thấy quầng thâm mắt . Cậu mím môi. Thẩm Văn làm vất vả lắm , còn bớt thời gian kèm học. Cậu cụp mắt xuống, cuối cùng vẫn quyết định đ.á.n.h thức .
cứ gục mặt xuống bàn mà ngủ thì chắc chắn sẽ đau . Nghĩ ngợi hồi lâu, Kỳ Tiêu quyết định bế Thẩm Văn về phòng . Cậu hành động cực kỳ cẩn thận, chỉ sợ làm trong lòng tỉnh giấc. Dù nhẹ nhàng đến , trong lòng dường như vẫn cảm nhận điều gì đó, đôi mày thanh tú khẽ nhíu .
Kỳ Tiêu cảm thấy nhịp thở của cũng như ngưng bặt. Cậu chăm chú nhịp thở đều đặn của Thẩm Văn. Có lẽ do ngủ sâu, khi tựa n.g.ự.c , Thẩm Văn vô thức dụi dụi một chút, miệng lẩm bẩm điều gì đó rõ. Kỳ Tiêu đến thở mạnh cũng dám.
Vừa đặt Thẩm Văn lên giường, kịp thẳng lên, Thẩm Văn thêm động tĩnh, bất ngờ nắm lấy cổ tay : “Đừng .”
Kỳ Tiêu nhíu mày. Rốt cuộc Thẩm Văn đang mơ thấy cái gì ? Nhớ gặp ác mộng, Thẩm Văn cũng an ủi y như thế, Kỳ Tiêu cố gắng để giọng thật nhẹ nhàng: “Tôi .”
Rất may Thẩm Văn ý định dây dưa thêm. Nghe câu đó, lực nắm tay cũng buông lỏng một chút. khi Kỳ Tiêu định rút tay , Thẩm Văn bỗng dưng siết c.h.ặ.t t.a.y . Kỳ Tiêu kịp phản ứng, suýt nữa thì ngã nhào lên Thẩm Văn.
“Ngủ với em, đừng .”
Nghe thấy lời , gương mặt Kỳ Tiêu bỗng chốc cứng đờ, đầu óc trống rỗng. Thẩm Văn, đang coi là yêu cũ ? Cậu c.ắ.n môi, một cảm giác nhục nhã dâng lên trong lòng. Cái quái gì thế . Trước Thẩm Văn cũng từng năng như thế với yêu cũ ? Bọn họ mới hẹn hò hai tháng thôi ? Quan hệ tiến triển đến mức độ ?
Kỳ Tiêu cảm thấy khó thở, nhưng giường nào cảm nhận ánh mắt của . Thẩm Văn buông tay , lẩm bẩm vài câu chìm giấc ngủ.
Sắc mặt Kỳ Tiêu vô cùng tồi tệ. Thẩm Văn vẫn đang ngủ say, coi là yêu cũ ư? Là cảm thấy ghê tởm gì khác? Tại trong lòng thấy khó chịu một cách kỳ lạ?
Cuối cùng, đối diện với Thẩm Văn đang say giấc, Kỳ Tiêu cảm thấy một luồng hờn tức chỗ phát tiết. Cậu dứt khoát về phòng , dùng việc giải bài tập để ép bản bình tĩnh và gạt bỏ những suy nghĩ rối ren trong đầu.