Sau Khi Say Rượu, Bị Em Trai Của Bạn Thân Đè Ra Tỏ Tình - Chương 13: Đừng để bản thân phải hối hận

Cập nhật lúc: 2026-05-06 03:23:59
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Dù trong lòng muôn vàn chống cự, cuối cùng Kỳ Tiêu vẫn đặt chân khuôn viên ngôi trường đại học .

Đây là trường đại học thuộc top đầu của thành phố Giang Giang. Ngay cả một tên học tra chính hiệu như cũng từng thiên hạ đồn đại về danh tiếng lẫy lừng của nó. Thế nhưng, cũng thể ngờ một ngày đường hoàng bước nơi đây theo cách .

Kỳ Tiêu đưa tay sờ nhẹ lên chiếc khuyên xỏ vành tai vẫn còn âm ỉ đau. Đứng giữa khung cảnh uy nghiêm thế , chẳng hiểu trong lòng bỗng trào dâng một nỗi hổ thẹn khó tả.

Thế nhưng, khi ngước lên thấy khuôn mặt ngập tràn hoài niệm của Thẩm Văn, Kỳ Tiêu khẽ mím môi, dằn cảm giác khó chịu, quyết định làm mất hứng thú của .

Ban đầu còn tưởng bộ dạng của lọt thỏm giữa nơi đây sẽ trông cực kỳ dị hợm, nhưng khi đưa mắt những sinh viên lướt qua, ngạc nhiên nhận cũng ít để tóc nhuộm màu mè.

Dường như bắt ánh mắt của Kỳ Tiêu, Thẩm Văn giơ tay xoa nhẹ lên mái tóc vàng rực rỡ của , mỉm : "Lên đại học , thể làm bất cứ điều gì thích."

"Anh cho rằng nhuộm tóc là hành vi , nhưng hiện tại vẫn đang là học sinh cấp ba, việc ít nhiều sẽ gây ảnh hưởng . Nếu , hy vọng thể đợi đến khi lên đại học hãy nhuộm ."

Lời của Thẩm Văn hề mang ý trách móc phán xét việc nhuộm tóc, xỏ khuyên, cũng hề tỏ thất vọng bỏ mặc chỉ vì thành tích học tập thê thảm.

Trong phút chốc, ánh mắt Kỳ Tiêu ánh lên một cảm xúc vô cùng phức tạp. Lẽ nào... cách sống bất cần đây của thực sự là sai lầm ?

vắt óc cũng nghĩ thông, Thẩm Văn với m.á.u mủ ruột rà, tốn công sức làm những chuyện rốt cuộc là vì cái gì?

Chỉ nể tình em với Kỳ Dã thôi ? Hay là do Thẩm Văn thực lòng thích Kỳ Dã?

Kỳ Tiêu rũ mắt xuống. Xét cho cùng, ngoại hình và phận của Kỳ Dã quả thực ăn khớp với hình mẫu lý tưởng mà Thẩm Văn từng nhắc đến.

Thẩm Văn dẫn dạo khắp nơi, thao thao bất tuyệt kể về những giai thoại và chuyện vui thời đại học của . Đi chán chê, kéo Kỳ Tiêu xuống băng ghế đá đặt ven bờ hồ nhân tạo, giọng điệu chút trêu ghẹo: "Từ chỗ thể ngắm cảnh hoàng hôn nhất trường đấy."

"Thế nên rỉ tai rằng, nhất định cùng thích đến đây ngắm mặt trời lặn." Anh dừng , mỉm vỗ vai : "Cậu cố gắng học , thi đỗ đây làm đàn em của ."

Kỳ Tiêu im lặng, chỉ lẳng lặng sâu đôi mắt của Thẩm Văn.

Đôi mắt trong veo, gợn chút tạp niệm, càng hề chứa đựng bất kỳ tia giễu cợt khinh thường nào dành cho . Thế nhưng sự tĩnh lặng khiến trái tim Kỳ Tiêu hoảng hốt cồn cào. Cậu vội vàng né tránh ánh của , lảng câu khích lệ .

Sau khi loanh quanh hết một vòng lớn, hai rảo bước khỏi cổng. Thẩm Văn bỗng đầu , phóng tầm mắt chiêm ngưỡng ngôi trường lịch sử ngót nghét trăm năm một nữa.

Anh cất giọng khẽ: "Kỳ Tiêu, đừng để bản hối hận."

Chỉ vỏn vẹn mấy chữ ngắn ngủi mà rớt xuống như sấm rền bên tai, nện từng nhịp vang vọng trong tiềm thức của Kỳ Tiêu.

...

Ăn tối tại nhà Thẩm Văn xong xuôi, định đưa Kỳ Tiêu về căn hộ bên . Trên đường về, Kỳ Tiêu còn im lìm hơn cả bình thường, Thẩm Văn cũng tinh ý chủ động bắt chuyện. Hôm nay cố tình dẫn Kỳ Tiêu tham quan chính là để gieo lòng thằng nhóc một chút hy vọng, mong đừng từ bỏ chính .

Chỉ hy vọng là thằng bé thể lọt tai.

Về đến nhà, Thẩm Văn lập tức vùi đầu xử lý công việc cho ngày thứ Hai tuần tới, bận tâm xem Kỳ Tiêu đang làm gì.

Trong khi đó, Kỳ Tiêu về phòng, kéo ghế phịch xuống bàn học. Trong đầu lúc chỉ ngập tràn hình ảnh ánh mắt và biểu cảm của Thẩm Văn ban chiều.

Đừng để bản hối hận.

Kỳ Tiêu bật điện thoại, hờ hững tra cứu điểm chuẩn đầu của trường Thẩm Văn. Sau khi thấy con hiển thị màn hình, nhắm mắt, cạn lời. Mức điểm cao gấp ba tổng điểm hiện tại của , đúng là chuyện nghìn lẻ một đêm!

Những lời Thẩm Văn ... chẳng qua chỉ là đang dỗ dành cho vui thôi ?

Sự tự ti len lỏi, miễn cưỡng mở mắt , chằm chằm tờ đề toán mà Thẩm Văn cất công giảng giải cho đang chỏng chơ bàn.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/sau-khi-say-ruou-bi-em-trai-cua-ban-than-de-ra-to-tinh/chuong-13-dung-de-ban-than-phai-hoi-han.html.]

Đọc hiểu. Cậu chẳng hiểu cái mô tê gì cả.

Cơn bực dọc bùng lên, Kỳ Tiêu vò nát tờ đề thi ném góc tường. Cậu giận dữ mở máy tính, tự sa ngã bằng một ván game như để trốn tránh thực tại.

Lát , xử lý công việc xong xuôi, Thẩm Văn pha một ly sữa nóng đem sang cho Kỳ Tiêu. Anh gõ cửa hai tiếng.

Vẫn đang mải miết gõ phím, Kỳ Tiêu đáp cộc lốc: "Vào ."

Thẩm Văn đẩy cửa bước , đập mắt là cảnh tượng nhóc cắm mặt game. Một tia thất vọng khẽ xẹt qua đáy mắt . Đặt ly sữa xuống bàn, nhẹ nhàng dặn: "Nhớ uống nhé."

Kỳ Tiêu buông điện thoại, thẳng mắt Thẩm Văn: "Tôi uống, tự uống ."

Thấy bỏ dở trò chơi, Thẩm Văn hỏi vặn : "Sao chơi tiếp?"

"Nhạt nhẽo, chơi nữa."

Thẩm Văn nhướng mày, đẩy ly sữa về phía : "Thật sự uống ? Uống , cao thêm đấy."

Kỳ Tiêu nhăn mặt. Cái giọng điệu dỗ con nít đây? một hồi giằng co, vẫn thỏa hiệp cầm lấy ly sữa nóng hổi. Tu cạn một , ngước lên hỏi: "Uống xong đấy, còn chuyện gì nữa ?"

Thẩm Văn bật trầm thấp: "Bạn học Tiểu Kỳ nhà chúng ngoan thật."

Kỳ Tiêu giữ nguyên khuôn mặt lạnh lùng . Biết điều, Thẩm Văn cũng nấn ná làm bóng đèn nữa: "Thôi , ngủ sớm nhé. Chúc ngủ ngon."

...

Sáng hôm , Kỳ Tiêu gương, đắn đo một lúc cũng quyết định khoác lên bộ đồng phục màu xanh trắng quen thuộc.

Giờ Thẩm Văn vẫn ngủ dậy. Nhìn tiền sinh hoạt phí chuyển khoản qua Wechat, Kỳ Tiêu dứt khoát ấn trả . Sợ Thẩm Văn gửi tiếp, cất công gõ thêm một dòng tin nhắn: [Tôi tiền, cần .]

Trên đường tới trường, tạt qua quán mua tạm suất ăn sáng. Chẳng hiểu hễ học sinh trong trường thấy tự động vòng qua với tốc độ bàn thờ. Kỳ Tiêu thừa nhận sự khác lạ nhưng lười quan tâm.

Thầy giám thị vẫn trấn ải ngay cổng trường như khi. Vừa thấy bóng dáng Kỳ Tiêu lững thững , thầy giáo dụi mắt đầy khó tin, tháo cả kính xuống để cho rõ.

Bị chằm chằm, Kỳ Tiêu lịch sự tiến gần, vẻ mặt hoang mang: "Mắt thầy cát bay ?"

Nhìn Kỳ Tiêu quần áo chỉnh tề, đồng phục là lượt phẳng phiu, còn học đúng giờ, thầy giám thị thầm nghĩ đúng là mặt trời mọc đằng Tây ! Thầy lắp bắp mãi mới đáp một từ: "Không... gì."

Kỳ Tiêu gật đầu, cũng chẳng buồn thêm câu nào, cứ thế đút hai tay túi quần thẳng về lớp.

Bình thường, cứ bước lớp là sẽ lập tức chú ý đến mái tóc vàng rực rỡ của , tiếp theo đó là hình ảnh gục mặt xuống bàn ngủ say sưa trời đất là gì. hôm nay thì khác, Kỳ Tiêu dĩ nhiên ngủ mà lôi một cuốn sách giáo khoa Tiếng Anh!

Chuyện lạ thật! Khối trong lớp còn dụi mắt tưởng nhầm lớp.

"Lớp phó học tập, cấu một cái , đang ? Kia thực sự là Kỳ Tiêu ?"

Lớp phó học tập cũng đang sốc tập, lời bạn học cấu một cái thật mạnh. Chẳng thấy đau gì cả, chắc là mơ thật . giây tiếp theo, bạn rú lên oai oái: "Á đau đau đau! Cậu cấu mạnh thế làm gì!" Lớp phó học tập lúc mới sực tỉnh, nhận cấu nhầm bảo thấy đau.

Nhận thấy vô ánh mắt soi mói đang chĩa về phía , Kỳ Tiêu gập sách , nhíu mày gắt: "Không đến giờ dò bài ?"

Con lúc bối rối thường tự tìm việc để làm. Lũ học sinh giật , luống cuống lật sách lật vở giả vờ bận rộn.

hành vi của Kỳ Tiêu hôm nay quả thực đáng ngờ. Ngay cả trong giờ học cũng thèm lôi điện thoại chơi game. Thậm chí còn ngoan ngoãn giảng và chép bài.

Hết tiết một, Kỳ Tiêu dụi dụi đôi mắt mỏi nhừ, dứt khoát ườn bàn chợp mắt một lát. Hóa học giảng mệt đến thế cơ !

Loading...