Sau Khi Say Rượu, Bị Em Trai Của Bạn Thân Đè Ra Tỏ Tình - Chương 11: Gọi một tiếng "anh" nghe thử xem
Cập nhật lúc: 2026-05-06 03:23:56
Lượt xem: 2
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Nói xong câu đó, Thẩm Văn mơ hồ cảm thấy bầu khí u ám bao quanh Kỳ Tiêu dường như tan ít.
Về phần Kỳ Tiêu, chẳng hiểu khi Thẩm Văn giải thích, bất giác thở phào nhẹ nhõm. Cậu ngước mắt : "Vậy chúng về thôi."
Thẩm Ngọc bên cạnh vẻ bất mãn, khẽ lầm bầm càu nhàu: "Cứ kén cá chọn canh như em thì mà ế đến già."
Thẩm Văn bật khẽ: "Em mới bao nhiêu tuổi , chị cứ khéo lo xa."
Thẩm Ngọc em trai, giơ ngón tay đếm nhẩm quơ quơ mặt : "Năm nay em hai mươi sáu tuổi thực, tuổi mụ là hai mươi bảy, chớp mắt cái là sang đầu ba đấy. Vài năm nữa thì qua thời kỳ nở hoa luôn ."
Đây là đầu tiên Thẩm Văn thấy kiểu tính toán . Anh chị gái: "Em , nhưng hiện tại em thật sự tìm đối tượng ."
Đứng cạnh đó, Kỳ Tiêu lờ mờ nhận tâm trạng Thẩm Văn lắm bèn lên tiếng giải vây: "Chúng về thôi."
Về đến nhà họ Thẩm, Thẩm Văn trực tiếp dẫn Kỳ Tiêu lên phòng riêng của . Thấy vẻ mặt Kỳ Tiêu vẫn lạnh tanh như thường lệ, Thẩm Văn liếc một cái chép miệng: "Để chê ."
Kỳ Tiêu hiểu đột nhiên câu đó, bèn ném một ánh mắt đầy nghi hoặc.
Thẩm Văn rũ mắt xuống, giọng đều đều: "Chắc thấy cái kiểu nhà cứ giục giã liên tục thế phản cảm đúng ?"
Kỳ Tiêu im lặng, lẳng lặng chờ đợi câu tiếp theo của .
"Hồi đại học, từng quen một bạn trai. Là chủ động theo đuổi , nhưng hai đứa hẹn hò hai tháng thì chia tay."
Thẩm Văn ngừng một lát tiếp: "Là đòi chia tay. Anh bảo vẫn thể chấp nhận ... Không thể chấp nhận cảnh hai thằng đàn ông nắm tay mập mờ, càng chịu nổi ánh mắt dị nghị của đời khi phố."
Anh nở một nụ khổ: "Lúc đó chuyện ầm ĩ đến mức khó coi, nhà đều cả. Về , cho dù ai theo đuổi thì cũng chẳng mặn mà tiến xa hơn nữa. Bố sợ lừa, nên hôm nay thấy tưởng tên nhóc tóc vàng nào đó dụ dỗ mất ."
Nghe đến đây, Kỳ Tiêu mới miễn cưỡng hiểu ngọn nguồn câu chuyện. Cậu chủ động nhích gần Thẩm Văn, ngập ngừng một thoáng đưa tay vò nhẹ mái tóc của , cất giọng an ủi phần ngượng nghịu: "Là do gã yêu cũ của xứng thôi."
Thẩm Văn thì bật thành tiếng: "Thế mà cũng an ủi khác cơ đấy."
Khóe môi Kỳ Tiêu giật giật. Câu rốt cuộc là ý gì đây?
Thẩm Văn cũng trêu chọc nữa, chỉ nhẹ giọng bảo: "Thế nên Tiểu Kỳ nhà chúng nhớ mở to mắt mà , đừng để lừa nhé."
Kỳ Tiêu hừ nhẹ một tiếng xem như đáp lời. Ánh mắt vô tình lướt qua gương mặt Thẩm Văn. Lông mi dài, đôi mắt , thêm nốt ruồi nhỏ khóe mắt càng làm tăng thêm vẻ mị lực.
Chẳng lẽ yêu cũ của Thẩm Văn mù ?
Tuy rằng Kỳ Tiêu cực kỳ ghét đồng tính luyến ái, thế nhưng trong khoảnh khắc , cảm thấy gã yêu cũ của Thẩm Văn những mù quáng mà còn vô cùng kém sang.
Thẩm Văn khó khăn lắm mới về nhà một chuyến, thế là ngay lập tức bố lôi kéo đòi đưa trung tâm thương mại để sắm sửa vài bộ quần áo mới.
Anh bày vẻ mặt bất đắc dĩ: "Mấy bộ mua em còn mặc hết ."
Thế nhưng bố cho con trai cơ hội thoái thác, trực tiếp gọi tài xế đ.á.n.h xe đến đón . Thế là Kỳ Tiêu cũng xách cổ theo, vật vã thử đồ trong cửa hàng suốt nửa ngày trời.
Đây là đầu tiên Thẩm Văn thấy vẻ mặt "sống bằng c.h.ế.t" của Kỳ Tiêu. Anh nhịn cong khóe môi, bờ vai rung lên bần bật vì nhịn : "Bố ... nhiệt tình quá."
Kỳ Tiêu hai tay xách hai túi đồ to đùng, gật đầu cái rụp. Cậu thấm thía lắm ! Dù cố gắng chối từ hết mức, nhưng vẫn thể cản nổi sự nhiệt tình quá đà của bố Thẩm Văn, cuối cùng đành ngoan ngoãn lời trưởng bối mà xách về một đống quần áo.
Vốn dĩ Kỳ Tiêu sinh trai, cộng thêm mái tóc vàng rực rỡ càng trở nên thu hút. Lúc thử đồ, đến chính Thẩm Văn cũng thầm cảm thán trong lòng: Thằng nhóc bảnh thật, khoác mấy bộ đồ lên trông chẳng khác nào mẫu.
Ăn tối xong xuôi và trở về nhà họ Thẩm, Kỳ Tiêu bấm điện thoại trong phòng Thẩm Văn, còn thì chuồn phòng tắm từ lúc nào.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/sau-khi-say-ruou-bi-em-trai-cua-ban-than-de-ra-to-tinh/chuong-11-goi-mot-tieng-anh-nghe-thu-xem.html.]
Lắng tiếng nước chảy rào rào vọng từ phòng tắm, Kỳ Tiêu ngả lưng xuống giường, ánh mắt thẫn thờ.
Chưa kịp suy nghĩ m.ô.n.g lung thêm thì tiếng Thẩm Văn gọi với : "Kỳ Tiêu, tìm giúp một chiếc áo choàng tắm trong tủ quần áo với. Anh tìm trong thấy."
Kỳ Tiêu dậy lục lọi một hồi trong tủ, tìm một chiếc áo choàng tắm tới gõ cửa. Thế nhưng, còn kịp cất lời thì cảnh tượng mắt làm cho hóa đá.
Thẩm Văn tiếng động bèn tùy ý quấn một chiếc khăn tắm ngang hông mở cửa. Cứ thế, Kỳ Tiêu hề phòng mà chạm mặt ngay một Thẩm Văn đang trong tình trạng bán khỏa .
Cậu ngẩn mất một lúc lâu mới phản ứng , động tác cứng đờ đưa áo choàng tắm cho đối phương.
Đến khi cánh cửa phòng tắm đóng một nữa, Kỳ Tiêu mới nhận hai má đang nóng ran.
Da của Thẩm Văn trắng, còn dấu vết luyện tập rõ ràng, đường cong eo thật sự ... Eo thon thật đấy. Hơn nữa, vẫn còn đọng những giọt nước kịp lau khô.
Kỳ Tiêu vò đầu bứt tai, hiểu đang lên cơn thần kinh gì nữa. Chỉ là thấy một đàn ông bán khỏa thôi mà, gì mà ngây như phỗng thế? Vừa nhớ khung cảnh ban nãy, vành tai bất giác đỏ ửng.
Không Thẩm Văn là gay ? Dù gì cũng là đàn ông mà! Cứ thế thản nhiên phơi bày da thịt mặt như ư? Chẳng lẽ bình thường ở mặt ai cũng thế ? Hay do chỉ coi là một đứa trẻ nên mới thèm kiêng dè?
Kỳ Tiêu cảm thấy thế giới quan của chịu một cú sốc hề nhẹ.
Lát , Thẩm Văn cầm máy sấy tóc bước , thấy Kỳ Tiêu đang thừ mép giường, bộ dạng như đang trăn trở điều gì đó vô cùng khổ não. Anh định bước tới thì Kỳ Tiêu đột ngột bật dậy, tuôn một câu nhanh như gió: "Tôi tắm đây!"
Thẩm Văn chớp mắt: "?" Đứa nhỏ lên cơn gì nữa ?
Vào phòng tắm, Kỳ Tiêu rũ nước lên mặt mà tâm trí vẫn treo ngược cành cây. Cứ nhắm mắt là hình ảnh hiện lên.
nhanh đó tự tìm lý do để thuyết phục bản . Chắc chắn là vì lớn từng mới đầu tiên thấy khác bán khỏa ! Chuyện cũng giống y như việc miền Nam đầu tắm ở nhà tắm công cộng miền Bắc thì sẽ thấy ngại ngùng, thả lỏng thôi.
Nghĩ thông suốt , lòng Kỳ Tiêu bỗng chốc nhẹ nhõm hẳn.
tắm xong xuôi, mới sực nhớ vì quá cuống cuồng mà quên mang theo đồ lót và quần áo sạch để .
Kỳ Tiêu nhắm nghiền mắt, thâm tâm gào thét cầu cứu Thẩm Văn chút nào. Chắc chắn sẽ nhạo cho mà xem! cũng chẳng thể tròng bộ quần áo bẩn thỉu ban nãy để ngoài, nếu thế thì công cốc tắm rửa nãy giờ ?
Đấu tranh tư tưởng mất nửa ngày trời trong phòng tắm, cuối cùng Kỳ Tiêu đành mang vẻ mặt "coi c.h.ế.t như " để gọi Thẩm Văn giúp đỡ.
nhờ vả mà cứ gọi cộc lốc cả họ lẫn tên thì vẻ thiếu lịch sự. Kỳ Tiêu do dự một chút, cuối cùng hé cửa một khe nhỏ, lén lút thò một con mắt ngoài.
Thẩm Văn đang ung dung bên mép giường.
Kỳ Tiêu cố đè nén cảm giác ngượng ngùng khó mở miệng xuống, đắn đo mãi mới cất giọng lí nhí: "Anh Thẩm... quên lấy quần áo ."
Tiếng "" lọt tai khiến Thẩm Văn dời mắt xuống bộ quần áo đặt giường, nhịn bật . là cái đồ phiền phức nhỏ , chỉ khi nào cần nhờ vả thì mới chịu gọi một tiếng "".
Trong đầu chợt nảy một ý đồ xa.
"Hửm? Bạn học Tiểu Kỳ của chúng quên mang quần áo ?" Thẩm Văn kéo dài giọng, trêu chọc: "Gọi một tiếng ' ơi' thử xem, lấy cho."
Kỳ Tiêu thẹn quá hóa giận, đóng rầm cửa . Cậu ngay mà, Thẩm Văn làm thể dễ dàng đưa đồ cho thế !
Thấy cửa đóng sập , Thẩm Văn phá lên khanh khách: "Thật sự gọi ? Dù gì cũng lớn hơn bao nhiêu tuổi cơ mà. Không gọi thì tự mà lấy nhé."
Kỳ Tiêu giờ thói quen khỏa mặt khác. Trước đây , và bây giờ cũng tuyệt đối !
Nghe Thẩm Văn khiêu khích, hậm hực cất giọng lạnh tanh vọng : "Tùy ."
Nhận thấy ngữ khí của nhóc vẻ , Thẩm Văn , cầm lấy quần áo tới gõ cửa: "Anh sai , sai , cho ."