SAU KHI RỬA TAY GÁC KIẾM, TÔI VÔ TÌNH NHẶT MỘT TIỂU QUỶ ĐÓI LÀM VỢ - Chương 4

Cập nhật lúc: 2026-01-20 09:50:04
Lượt xem: 43

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Tôi bên chiếc bàn bằng gỗ gụ, tay nâng chén Long Tĩnh bốc khói nghi ngút, mắt lơ đãng về phía góc nhà tối tăm nhất. Ở đó, một bóng dáng mờ ảo đang co ro, đôi mắt to tròn lấp lánh chằm chằm , đúng hơn là đĩa bánh đậu xanh bàn.

Ra đây , đặt chén xuống, giọng trầm thấp vang lên trong gian yên tĩnh. Mặt trời lên cao, trong nhà đủ tối để hồn phi phách tán .

Cái bóng rụt rè di chuyển. Dưới ánh sáng ban ngày, dù chỉ là trong bóng râm, trông càng thêm t.h.ả.m hại. Bộ quần áo rách nát tả tơi, lộ những mảng da thịt tái nhợt, trong suốt. Mái tóc rối bù như tổ quạ, và khuôn mặt thì lem luốc nhưng che giấu nét thanh tú, ngây thơ.

Đại... đại nhân... Cậu lí nhí, giọng vang lên như tiếng gió rít qua khe cửa hẹp.

Gọi là ông chủ, chỉnh , cầm lấy một nén nhang trầm thượng hạng, châm lửa cắm chiếc lư đồng nhỏ bàn. Như thỏa thuận đêm qua. Cậu làm việc nhà, trả lương bằng nhang.

Mắt Tiểu Mạch sáng rực lên khi ngửi thấy mùi hương trầm ấm áp. Cậu lao đến, hít hà tham lam như một đứa trẻ đói khát lâu ngày cho kẹo. Nhìn cái cách chu miệng hút lấy từng làn khói trắng, bất giác nhếch mép. Một con quỷ, lẽ nanh nọc đáng sợ, đằng giống một con cún con bỏ rơi hơn.

Ăn xong thì làm việc, gõ nhẹ ngón tay lên mặt bàn. Hôm nay lau dọn kệ trưng bày phía tây. Nhớ kỹ, đồ sứ ở đó đắt tiền lắm đấy. Làm vỡ thì bán cả cái hồn của cũng đền nổi .

Tiểu Mạch gật đầu lia lịa, miệng vẫn ngậm đầy khói nhang, hai má phồng lên trông đến là buồn .

Tôi cầm cuốn sách cổ lên , cố gắng tìm sự bình yên thường ngày. chỉ chừng mười lăm phút, một tiếng Keng! chói tai vang lên, kéo theo đó là tiếng đổ vỡ loảng xoảng khiến tim hẫng một nhịp.

Tôi buông sách, phắt dậy bước nhanh về phía kệ trưng bày.

Trước mắt là một cảnh tượng hỗn độn. Chiếc bình gốm men rạn thời Tống – ừ thì là đồ phục chế cao cấp thôi, nhưng cũng đáng giá cả ngàn tệ – giờ đất, vỡ tan tành thành từng mảnh nhỏ.

Tiểu Mạch c.h.ế.t trân giữa đống mảnh sành, hai tay lơ lửng giữa trung, khuôn mặt tái mét (nếu như ma thể tái hơn nữa). Cậu , đôi mắt ngập nước, run rẩy nên lời.

Cậu... Tôi hít sâu một , cố nén cơn giận đang bốc lên. Cậu làm cái quái gì thế hả?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/sau-khi-rua-tay-gac-kiem-toi-vo-tinh-nhat-mot-tieu-quy-doi-lam-vo/chuong-4.html.]

Tôi... xin ... Tiểu Mạch lắp bắp, cả co rúm . Tôi... thấy cái bình bẩn quá... định dùng phép Tẩy Trần... nhưng mà...

Phép Tẩy Trần? Tôi nhướng mày, bực buồn . Cậu mà cũng phép thuật ? Với cái chút đạo hạnh còm cõi tu luyện mười năm của ?

Tôi... học lỏm ... Cậu cúi gầm mặt, hai ngón tay xoắn . Tôi tưởng dùng phép thì sẽ nhanh hơn... Ông chủ sẽ vui hơn...

Hóa lấy lòng . Tôi thở dài, xuống đống đổ nát. Cảm nhận luồng khí d.a.o động còn sót , nhận nhóc cố gắng ngưng tụ âm khí để tạo một cơn gió nhỏ thổi bay bụi, nhưng vì kiểm soát lực lượng nên hất văng cái bình xuống đất.

Ngốc nghếch. Quá ngốc nghếch.

Được , xua tay, sự giận dữ ban nãy bỗng nhiên tan biến khi thấy vẻ mặt sợ sệt như sắp của . Lần cấm tiệt dùng phép thuật trong nhà . Cậu lau dọn, hãy dùng tay. Hiểu ?

... nhưng chạm đồ vật lâu... Tiểu Mạch lí nhí.

Tập trung ý niệm đầu ngón tay, hướng dẫn, giọng điệu bất giác trở nên kiên nhẫn như khi dạy dỗ các t.ử ngày xưa. Đừng nghĩ là ma, hãy nghĩ vẫn còn sống. Cảm nhận trọng lượng, kết cấu của vật thể.

Tôi cúi xuống, nhặt một mảnh vỡ lớn lên. Nhìn đây.

Tiểu Mạch rụt rè đưa tay , bắt chước động tác của . Ban đầu, ngón tay xuyên qua mảnh sành như qua khí. Cậu nhăn mặt, cố gắng thêm nữa. Lần , mảnh sành rung lên.

Tốt, tiếp tục , khoanh tay . Khi nào dọn sạch đống bằng tay thì mới ăn tiếp.

Nói thì cứng rắn , nhưng vẫn lén lút đốt thêm một nén nhang ở góc phòng để giúp duy trì hình thể.

Mọc Mốc.

====================

Loading...