SAU KHI RỬA TAY GÁC KIẾM, TÔI VÔ TÌNH NHẶT MỘT TIỂU QUỶ ĐÓI LÀM VỢ - Chương 2

Cập nhật lúc: 2026-01-20 09:50:02
Lượt xem: 46

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Đó là một thiếu niên. Trông chỉ mười bảy, mười tám tuổi. Gầy. Rất gầy. Bộ quần áo cũ kỹ, vá chằng vá đụp, rộng thùng thình so với cơ thể khẳng khiu. Làn da xanh xao, gần như trong suốt, để lộ những mạch m.á.u tím tái bên . nổi bật nhất vẫn là đôi mắt. Đôi mắt đen láy, to quá khổ so với khuôn mặt, lúc đang ngập nước vì sợ hãi.

Cậu như thấy Diêm Vương sống, môi run lập cập nhưng thể phát tiếng.

Tôi bước xuống giường, vòng quanh tác phẩm đang đông cứng của , quan sát kỹ lưỡng.

Gan to lắm, chép miệng, khoanh tay ngực. Dám trèo lên giường ông chủ tiệm Cố lúc nửa đêm. Cậu chán làm ma , hồn xiêu phách lạc hẳn luôn ?

Nước mắt bắt đầu lăn dài thiếu niên. Cậu cố gắng ú ớ, ánh mắt van lơn tội nghiệp. Tôi khẽ búng tay một cái, giải trừ chú thuật câm lặng, nhưng vẫn giữ nguyên định chú để thể chạy thoát.

Tôi... xin ! Tôi ... cố ý... Cậu lắp bắp, giọng run rẩy đến mức lạc cả . Đại nhân tha mạng! Đừng g.i.ế.c ... c.h.ế.t một , c.h.ế.t nữa !

Cậu tên gì? Tôi hỏi, giọng vẫn lạnh lùng nhưng thu bớt vài phần uy áp.

Tiểu... Tiểu Mạch. Tôi tên là Tiểu Mạch.

Tại đây?

Tiểu Mạch cúi gằm mặt xuống, lí nhí: Tôi đói... Đói lắm... Ở ngoài lạnh, những Tiểu quỷ khác hung dữ lắm, chúng tranh hết đồ cúng . Tôi ngang qua đây, thấy... thấy ngài ấm quá, thơm quá... Tôi kìm ...

Tôi nhíu mày. Một Tiểu quỷ c.h.ế.t đói, yếu ớt đến mức đồng loại bắt nạt, lang thang vất vưởng và liều lĩnh xông nơi dương khí mạnh nhất để kiếm ăn. Thông thường, những hồn ma như thế nếu sớm siêu thoát thì cũng sẽ dần biến thành ác quỷ do bản năng sinh tồn. Tiểu Mạch, thấy sự tà ác nào. Linh hồn khá sạch sẽ, thậm chí còn phần ngốc nghếch. Cũng lẽ vì mới kết giới chặn đây.

Ánh mắt lướt qua thanh kiếm gỗ đào treo tường. Theo lẽ thường của một Thiên sư, nên rút kiếm , c.h.é.m một nhát để trừ hậu họa. Hoặc ít nhất cũng dùng bùa chú tống tiễn về âm phủ.

khi thấy cái bụng lép kẹp của và ánh mắt sợ sệt như một con cún nhỏ bỏ rơi, thở dài. Cái quá khứ đau thương mà cố chôn vùi, cái lý do khiến rửa tay gác kiếm để về đây bán đồ cổ, nó dạy rằng cái gì thuộc về thế giới bên cũng đều đáng c.h.ế.t.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/sau-khi-rua-tay-gac-kiem-toi-vo-tinh-nhat-mot-tieu-quy-doi-lam-vo/chuong-2.html.]

Mọc Mốc.

Tôi phất tay, giải trừ định chú.

Bịch!

Tiểu Mạch ngã lăn xuống sàn gỗ. Cậu vội vã co rúm một góc tường, ôm đầu chờ đợi một đòn trừng phạt.

đ.á.n.h . Tôi về phía chiếc tủ gỗ mun, mở ngăn kéo, lấy một hộp nhang trầm hương thượng hạng. Đây là loại nhang tự tay bào chế, dùng nhựa cây dó bầu trăm năm tuổi, trộn với một ít thảo d.ư.ợ.c quý hiếm. Đối với trần, nó chỉ là hương liệu giúp an thần. đối với âm, đây là sơn hào hải vị, là nguồn năng lượng tinh khiết nhất để bồi bổ linh hồn.

Tôi châm lửa. Một làn khói trắng mỏng manh, thơm ngát từ từ bay lên, uốn lượn giữa trung.

Cái mũi của Tiểu Mạch giật giật. Cậu ngẩng đầu lên, đôi mắt sáng rực như đèn pha ô tô. Cơn đói dường như đ.á.n.h bại nỗi sợ hãi. Cậu nuốt nước bọt, cái cổ họng gầy guộc chuyển động lên xuống.

Muốn ăn ? Tôi hỏi, tay cầm nén nhang đưa mặt.

Tiểu Mạch gật đầu lia lịa, nhanh như gà mổ thóc.

Lại đây.

Cậu rón rén bò gần, mắt dán chặt đốm lửa đỏ rực đầu nén nhang. Khi đến gần, hít một thật sâu. Làn khói như ý thức, hút thẳng mũi .

Tôi cắm nén nhang chiếc lư đồng nhỏ bàn , xuống ghế quan sát. Tiểu Mạch quỳ bên cạnh chiếc lư, hai tay ôm lấy nó như báu vật, tham lam hít lấy hít để từng làn khói tỏa . Khuôn mặt nhợt nhạt của dần hồng hào hơn, cơ thể dường như cũng bớt trong suốt một chút. Biểu cảm gương mặt là sự thỏa mãn tột cùng, giống như một kẻ lữ hành sa mạc vớ dòng suối mát lành.

Ngon ? Tôi hỏi bâng quơ.

====================

Loading...