Sau Khi Quản Gia Beta Giả Chết, Nuôi Lớn Đỉnh A Điên Rồi - Chương 39: Tin Tức Tố Tiêu Hao Quá Mức Khiến Dây Thần Kinh Tuyến Thể Toàn Thân.

Cập nhật lúc: 2026-02-28 06:56:20
Lượt xem: 10

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Mười phút , bốn Nghiêm Cửu ở phòng khách.

Người của Nelson vô cùng thức thời lui ngoài, bước tiếp theo của Nghiêm Cửu liền hủy bỏ tất cả camera theo dõi trong phòng khách.

Xác nhận chung quanh bất luận cái gì theo dõi, Thẩm Hồi mới mở miệng: “Rốt cuộc xảy chuyện gì? Dương thúc, ?”

Dương Lão Bản Dương Bách một cái: “Nói thì dài, tới cho các con chân tướng.”

Thẩm Hồi cùng Nghiêm Cửu sửng sốt.

Những chân tướng cát vàng bao phủ từng chút thổi tan, lộ dấu vết loang lổ của năm tháng, cát vàng gió cuốn lên dệt thành tấm màn mỏng chậm rãi rơi xuống khăn trùm đầu của cô bé.

Cô bé vốn định múc nước cho bệnh, phần lớn nguồn nước trong thành đều cung cấp cho những tòa cao ốc xinh nhất, bọn họ uống nước liền chạy đến vùng ngoại ô xa.

Gần đây tới múc nước ít, cần tranh giành với khác làm cô bé vô cùng cao hứng.

ngay khi cô bé múc nước xong cảm giác mặt đất đang chấn động, mặt nước cũng nổi lên từng trận gợn sóng.

Thiếu nữ tò mò về phía xa. Cuối sa mạc xuất hiện một hàng bóng đen nghìn nghịt, xích sắt lăn lộn, họng s.ú.n.g đen ngòm.

Thùng nước rơi xuống đất, phát tiếng va chạm nhỏ.

Đinh.

Thẩm Hồi đặt ly nước trở mặt bàn, tiêu hóa lời của Dương Lão Bản.

“Cho nên năm đó thu lưu con là vì thấy con mắt duyên gì đó đều là lừa gạt con.” Dương Lão Bản thật cẩn thận sắc mặt Thẩm Hồi: “Bởi vì con lớn lên quá giống, nguyên bản cho rằng con c.h.ế.t.”

Thẩm Hồi nhẹ nhàng lắc đầu: “Vô luận xuất phát từ nguyên nhân gì, ngần năm ngài đối với con chiếu cố cùng quan tâm cũng giả.”

Trái tim Dương Lão Bản nặng nề rơi trở lồng ngực, kích động đến già nua rơi lệ. Trời lúc thẳng thắn với Thẩm Hồi bao nhiêu thấp thỏm, sợ Thẩm Hồi hỏi vì cho , hỏi chính rốt cuộc làm gì, càng sợ Thẩm Hồi về trong lòng khúc mắc với .

Hắn gần như sợ hãi xoa xoa góc áo , một bàn tay ôn nhu lạnh nắm lấy, ngạc nhiên ngẩng đầu.

Là Thẩm Hồi.

“Trong lòng con, ngài vẫn luôn...” Tình cảm của Thẩm Hồi từ đến nay đều nội liễm, cũng am hiểu biểu đạt, mỗi mở miệng đều vô cùng gian nan, nhưng đón ánh mắt chờ mong của Dương Lão Bản, thể .

“Con sớm coi ngài như cha.”

Hai chữ trực tiếp làm nỗi lòng Dương Lão Bản phập phồng thoải mái, hề giữ hình tượng mà lau nước mắt.

Thẩm Hồi cũng nghĩ tới sẽ uy lực lớn như , chân tay luống cuống an ủi bắt đầu từ , cuối cùng đành ngượng ngùng rút hai tờ khăn giấy đưa cho Dương Lão Bản.

Mãi cho đến khi cảm xúc của Dương Lão Bản định mới bắt đầu chải vuốt bộ sự kiện.

Hắn tùy tay rút một tờ giấy, tên Dương Tĩnh Kiều ở đầu cùng: “35 năm , Dương nữ sĩ mang theo tổ nghiên cứu bắt đầu thí nghiệm, 31 năm phòng thí nghiệm nổ mạnh, Dương thúc mang theo Tiểu Bách rời .”

Hắn liên kết hai mũi tên cuối cùng chỉ hướng phía ngoài, đó : “Mà căn cứ theo điều tra của đối với Trần Thận Chi, phòng thí nghiệm ở G Quốc hẳn là rơi tay Trần Thận Chi 15 năm , hơn nữa bí mật bắt đầu thí nghiệm.”

Chỗ đ.á.n.h dấu ở đầu bên , thế cho nên bộ đoạn giữa đều là chỗ trống, rõ ràng thiếu hụt thông tin mấu chốt.

Trần Thận Chi làm chỗ , làm lấy Số 1?

“Anh xem nhẹ một điểm.” Nghiêm Cửu bên cạnh vẫn luôn lắng cầm lấy bút của , tên Thẩm Hồi giữa, hướng sang trái chỉ về phía Dương Tĩnh Kiều: “Anh là một bộ phận của thí nghiệm , vô cùng khả năng là bộ phận quan trọng nhất hiện .”

Hắn là vật thực nghiệm, bởi vì thừa nhận, rõ ràng là sống sờ sờ, thể là vật thực nghiệm?

Sau đó chỉ hướng Trần Thận Chi: “Mà điểm Trần Thận Chi .”

Như liên kết , tựa hồ chút bóng dáng chân tướng, nhưng vòng trở về nguyên điểm, chứng tỏ tư liệu Số 1 chính là ở trong tay Trần Thận Chi.

“Trần Thận Chi tư liệu, nhưng cũng bộ.” Nghiêm Cửu gõ gõ mặt bàn: “Con trai ngốc thấy Trần Thận Chi gọi nó là cô giáo ?”

Hắn ném bút xuống, dựa , theo thói quen ôm eo Thẩm Hồi, vồ hụt.

Thẩm Hồi dịch sang bên cạnh một bước, dùng ánh mắt cảnh cáo chú ý chừng mực.

Bộ dáng cực kỳ giống con trai lớn chút câu thúc mặt phụ , Nghiêm Cửu phối hợp thu tay nhưng đầu óc chịu khống chế nhớ tới ngày gắn máy định vị.

Thẩm Hồi chọc : “Sau đó thì ?”

Suy nghĩ đang dần biến sắc của Nghiêm Cửu bỗng nhiên chọc trở về, mới nhớ tới nửa câu của : “Cho nên em hoài nghi vị thiên tài Dương nữ sĩ c.h.ế.t trong vụ nổ, hơn nữa còn gặp Trần Thận Chi, tiết lộ một phần thông tin thí nghiệm, trong đó bao gồm cả .”

Dương Bách đến đó, nháy mắt mắt sáng rực lên: “Nói cách khác, ... Bà khả năng còn sống?”

Nghiêm Cửu lắc đầu, tạt cho một gáo nước lạnh: “Khả năng lớn, nếu bà còn sống nhất định sẽ để Trần Thận Chi bừa bãi như .”

Dương Bách nháy mắt ủ rũ, thu hoạch cái xoa đầu trấn an của trai.

Nghiêm Cửu tùy tay ném bút ống đựng bút, hạ kết luận: “Tuy rằng mục đích cuối cùng của thí nghiệm là gì, nhưng chỉ cần bắt Trần Thận Chi liền cái gì cũng rõ ràng.”

chúng tìm a, hiện tại G Quốc còn đối ngoại tuyên bố thời chiến, tổng thống đều chạy nước ngoài .” Dương Bách nghĩ đến tin tức từ chỗ Nelson.

“Hắn sẽ tới tìm chúng .” Nghiêm Cửu nhếch môi lộ nụ dày đặc, làm sống lưng phát lạnh: “Vừa lúc nợ cũ nợ mới cùng tính.”

Thẩm Hồi im lặng , nghiêng đầu hướng ngoài phòng khách, nhắm mắt xong một lát: “Quá yên tĩnh.”

Tất cả về phía : “Sao ?”

“Cả tầng lầu đều .” Thần sắc ngưng trọng, bỗng nhiên biến sắc: “Người trong cả tòa nhà đang rút ngoài, xảy chuyện !”

Mọi lập tức lên ngoài, bộ hành lang một bóng , đến trợ thủ Nelson phái tới cũng thấy .

Nghiêm Cửu nhanh chóng quyết định: “Đi lên !”

Cơ hồ ngay khoảnh khắc xong, bộ tầng lầu đều rung lắc nhẹ.

Nghiêm Cửu kéo Thẩm Hồi định về phía cầu thang, Dương Lão Bản nhúc nhích: “Huynh của đều còn ở tầng , chúng cùng !”

Nghiêm Cửu cùng Thẩm Hồi liếc , tầng tiếp theo phòng hộ kiên cố như , lầu sập tuyệt đối sẽ đè c.h.ế.t ở bên trong: “Cùng !”

Có Nghiêm Cửu ở đây, cho dù lầu thật sự sập cũng c.h.ế.t .

Oanh!

Có một phát đạn pháo trực tiếp b.ắ.n trúng tòa nhà Liên Minh, kiến trúc tiêu biểu hào nhoáng run rẩy, bộ dáng rách nát rốt cuộc cũng vài phần hòa hợp với khu ổ chuột chung quanh.

thế còn đủ.

Trần Thận Chi chọn một quán bar liền kề, một xuống vị trí gần cửa sổ, từ vị trí của lúc thể thấy cảnh tòa nhà Liên Minh đông đảo bọc thép hạng nặng vây quanh.

Dùng quy cách như để tiếp đãi A Hồi, nhất định sẽ cự tuyệt chính .

Hắn nghĩ đến đây, sung sướng gọi mang chút rượu, nhưng ông chủ và khách khứa đều trận thế dọa chạy, đành tự quầy chọn chai Whiskey, pha hai ly rượu.

Vị tướng quân đang đại hành chức trách tổng thống G Quốc cùng Nelson cùng tới.

Nelson chút chật vật, rõ ràng nhận thông báo của Trần Thận Chi, lạnh giọng chất vấn: “Ngươi làm thế ý gì?!”

Trần Thận Chi đưa một ly rượu sang đối diện, hiệu cho Nelson .

Nelson chút nào cảm kích: “Nói cho rõ ràng!”

“Từ từ, đừng nóng vội.” Trần Thận Chi vẫn phong độ nhẹ nhàng như cũ, nhẹ giọng từ tốn: “Sao thử ý tứ của tướng quân?”

Nelson hừ lạnh một tiếng.

Vị tướng quân bên cạnh vẫn cứ mang theo nghi ngờ, tựa hồ cũng tín nhiệm Trần Thận Chi: “Ngươi xác định ở đây thể làm cho cả quân đội tiến hóa ? Công nhiên tập kích tổ chức Liên Minh, chính là tòa án quân sự đấy.”

“Đương nhiên.” Ngôn ngữ Trần Thận Chi nhu hòa vô cùng khẳng định: “Ngài gặp ?”

Tướng quân banh mặt, sự do dự nơi đáy mắt biến thành kiên quyết. Hắn quá đổi G Quốc. Thay đổi cái quốc gia nát bét, tùy thời sẽ trở thành chiến trường, nhân dân giãy giụa ranh giới ấm no, tùy thời sẽ c.h.ế.t đói .

Hắn trở nên mạnh mẽ, nhưng vũ khí sớm các quốc gia khác lũng đoạn, cho nên khi Trần Thận Chi tìm , chút do dự liền đáp ứng hợp tác.

Hắn dùng danh nghĩa phong tỏa thời chiến giữ tất cả nhân viên tổ chức tham dự, đổi nhiều vật tư cùng tiền tài, nhưng những cái ngon ngọt đó đều chỉ là món khai vị mà thôi, Trần Thận Chi cho chỉ cần thể bắt vật nghiên cứu cùng Thẩm Hồi, bộ quân đội của sẽ đ.á.n.h thắng đó trường quốc tế, gì cản nổi.

Sức mạnh mà ngay cả tên lửa cũng thể phá hủy...

Đối lập , một tòa nhà Liên Minh vẻ bé nhỏ đáng kể.

Hắn quyết đoán xoay rời , hạ đạt mệnh lệnh tiếp tục oanh tạc.

Trần Thận Chi lúc mới đấy Nelson: “Tôn phu nhân an bài xong ?”

Nelson hừ lạnh một tiếng: “Cho nên tư liệu năm đó ở trong tay ngươi.”

Trần Thận Chi mỉm , thừa nhận cũng phủ nhận: “Ta yêu A Hồi, tựa như ngài yêu phu nhân của ngài . Ta nghĩ ngài thể lý giải tâm tình của .”

Nelson sớm thấu sự dối trá của , chỉ mở miệng : “Điều kiện.”

“Giúp giải quyết Nghiêm Cửu.”

Nelson từng thấy hình thái Lang Vương của Nghiêm Cửu, việc cùng bảo chịu c.h.ế.t cái gì khác ?

Trần Thận Chi đẩy một ống d.ư.ợ.c tề cho : “Dược tề dung hợp gen, cũng thể trị tận gốc sự dị hóa tuyến thể.”

Mắt Nelson sáng lên, Trần Thận Chi : “ cũng 50% xác suất dung hợp thất bại, trực tiếp t.ử vong. Chủ tịch thể tự lựa chọn.”

Nelson hận nghiến răng nghiến lợi, quá hiểu đây là cái bẫy của Trần Thận Chi, như cho lựa chọn, nhưng thực tế căn bản lựa chọn.

Cuối cùng cầm lấy d.ư.ợ.c tề, mãn hàm sát ý: “Nếu ngươi cuối cùng trị hết cho Cố Tầm, sẽ dùng sức mạnh g.i.ế.c ngươi!”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/sau-khi-quan-gia-beta-gia-chet-nuoi-lon-dinh-a-dien-roi/chuong-39-tin-tuc-to-tieu-hao-qua-muc-khien-day-than-kinh-tuyen-the-toan-than.html.]

Trần Thận Chi mỉm , biểu tình phảng phất đang hoan nghênh chi đến, phảng phất chỉ là để Nelson yên tâm, bổ sung : “Chủ tịch chính cũng để một tay ?”

Trong lòng Nelson lộp bộp một cái, theo bản năng về phía n.g.ự.c , nơi đó cất giấu một ống m.á.u tươi.

“Ngài yên tâm, thứ đó xác thật thể uy h.i.ế.p đến .” Cũng thể uy h.i.ế.p đến Nghiêm Cửu.

Thời gian Trần Thận Chi an bài vô cùng mỹ, ngay khoảnh khắc Nelson rời , từ tòa nhà Liên Minh lung lay sắp đổ truyền đến tiếng sói tru phẫn nộ.

Thân ảnh Lang Vương khổng lồ như ẩn như hiện trong khói t.h.u.ố.c súng, binh lính đầu còn kịp phản ứng, chỉ thấy một cái vuốt khổng lồ cao hơn cả quét ngang tất cả, đến xe tăng hạng nặng đều trực tiếp hất bay mấy chục mét, quăng ngã thành sắt vụn.

Những khác kinh hoàng thất thố khai hỏa b.ắ.n phá, quái vật khổng lồ trong bóng tối mảy may bất động, ngửa đầu mở cái miệng đỏ lòm như chậu máu, quả cầu lửa khổng lồ ngưng tụ giữa trung.

Khoảnh khắc khói bụi tan hết, thấy rõ kẻ địch của —— đó là một con sói trắng cao chừng mười mấy tầng lầu.

Ngay đó ngọn lửa trút xuống, nhanh đến mức ngay cả cái c.h.ế.t cũng cảm nhận .

Không đến một phút liền giải quyết tất cả lực lượng tinh của G Quốc.

Tướng quân sắc mặt xanh mét: “Tên lửa! Phóng tên lửa!”

Bạch Lang động lỗ tai tiếng tên lửa xé gió lao tới, xổm xuống che chắn thể , từ bộ lông xù trượt xuống. Xác định ở khu vực an , Bạch Lang lăng nhảy lên, một trảo đập tên lửa trong quân đội phía .

Loại đồ vật làm thương, nhưng cũng đ.á.n.h trúng, bất quá ý tưởng khi thấy ánh mắt lo lắng của Thẩm Hồi liền rẽ ngoặt, làm bộ chú ý đụng .

Khoảnh khắc pháo hôi nổ tung, tướng quân cho rằng thành công, Nghiêm Cửu quả nhiên thấy Thẩm Hồi kìm tiến lên một bước, cảm thấy mỹ mãn, tính toán nhanh chóng thu thập đám trở về ôm vợ.

Ngay lúc , trung truyền đến một tiếng ưng kêu, Nghiêm Cửu kịp phòng ngừa nghênh diện đụng một con Kim Điêu sải cánh chừng 10 mét.

Kim Điêu bay nhanh tới, lợi trảo xuất kỳ bất ý cào hướng Bạch Lang, m.á.u tươi trong phút chốc vẩy đầy đất.

“Nghiêm Cửu!” Tim Thẩm Hồi thắt tiến lên hỗ trợ, ánh mắt Bạch Lang ngăn .

Mùi m.á.u tươi cùng đau đớn làm huyết mạch lao nhanh, sát ý tất hiện, chút nào tốn sức một móng vuốt đập rơi Kim Điêu, ngay khoảnh khắc nó rơi xuống đất liền mang theo sức mạnh ngàn cân nện xuống.

Oanh ——

Toàn bộ mặt đất hai con cự thú đập hố sâu, cát bay đá chạy ném chung quanh phòng ốc kiến trúc, một mảnh hỗn độn.

Kim Điêu cơ hồ sức phản kháng, phát tiếng rên rỉ thống khổ.

Trần Thận Chi xuống cục, xem xét chiến trường, từ tư liệu đạt , viện nghiên cứu từng chia sức chiến đấu của Alpha làm bốn cấp bậc, từng xuất hiện sức chiến đấu cao nhất là S, cũng xấp xỉ Nelson hóa thành Kim Điêu.

Mà sức chiến đấu của Nghiêm Cửu chính là S+, chỉ tồn tại trong tư liệu lý thuyết của viện nghiên cứu, vì cuộc chạy đua vũ trụ tương lai chuẩn cơ sở, nhưng Alpha trong thực nghiệm đều bởi vì vô pháp thừa nhận luồng sức mạnh cuối cùng cuồng bạo mà c.h.ế.t.

Đại khái đến viện nghiên cứu cũng nghĩ tới vật thực nghiệm mỹ sẽ xuất hiện ba mươi năm.

Nếu là , còn sẽ phẫn nộ ghen ghét, bởi vì luồng sức mạnh vốn nên thuộc về chính .

hiện tại sẽ , bởi vì sắp thuộc về chính .

“Hửm? Muốn chạy?” Trần Thận Chi liếc hướng chiến trường, Nelson là kẻ gió chiều nào theo chiều vô cùng thức thời, liếc mắt một cái liền chính đối thủ của Nghiêm Cửu, mổ cự trảo đang đè của Bạch Lang, liền giương cánh rời .

“Ngô, cũng thật phù hợp phong cách nhất quán của chủ tịch.” Trần Thận Chi phảng phất sớm dự đoán, cúi đầu đồng hồ, phảng phất như mới nhớ tới mở miệng: “Ta giống như với chủ tịch, nếu mới phân hóa liền tiến chiến đấu cường độ cao, sẽ xác suất tiến trạng thái cuồng bạo, thể đảo ngược a.”

Tiếng thở dài của dứt, Kim Điêu chạy trốn toại liệt hỏa thiêu đốt, phát tiếng hót vang thê lương đến cực điểm, quanh đột nhiên cuốn lên cuồng phong đem quả cầu lửa cuốn trong đó, rồng lửa che trời quét ngang phạm vi mấy chục dặm, khu ổ chuột thấp bé một mảnh hỗn độn, tòa nhà Liên Minh hào nhoáng lâm nguy cơ sụp đổ như khổng lồ sắp ngã, phát tiếng cọ xát chói tai.

Nghiêm Cửu tiên chắn mặt ba Thẩm Hồi, dùng hình chính chặn ngọn lửa cuồng liệt, bộ lông tuyết trắng quanh cũng thiêu một tầng tro.

Ngay đó Kim Điêu bạo nộ lao tới, hình nó kéo dài đến mấy chục mét, bên trong đôi mắt tràn đầy huyết sắc, hề lý trí, chỉ còn g.i.ế.c chóc.

Hai con thú nữa triền đấu ở bên .

Kim Điêu khi tiến hóa sức mạnh tốc độ cường hóa gấp mười ngừng, hơn nữa còn phong nguyên tố thêm , nhưng vẫn như cũ đối thủ của Lang Vương.

Trần Thận Chi tiếc hận thở dài, bưng rượu lên uống một cạn sạch, ngoài: “Đáng tiếc chai d.ư.ợ.c tề dung hợp gen cuối cùng.”

Trên chiến trường thắng bại phân, Nghiêm Cửu vốn g.i.ế.c Nelson, nhưng điên cuồng thành như thả hậu hoạn vô cùng.

Cuối cùng lợi trảo đ.â.m xuyên qua n.g.ự.c nó, m.á.u tươi vẩy đầy Lang Vương.

Khi tất cả cho rằng chiến đấu kết thúc, Bạch Lang bỗng nhiên lảo đảo lui về phía hai bước.

“Nghiêm Cửu?” Thẩm Hồi nhận đúng lập tức xông lên, nghĩ tới chỉ trong hai ba bước Bạch Lang khổng lồ liền thoái hóa thành hình , Kim Điêu gần c.h.ế.t dùng một cánh quạt về phía tòa nhà cao tầng lung lay sắp đổ.

Thẩm Hồi phi lên đỡ lấy , hai giống như đạn pháo nện tòa nhà, Thẩm Hồi chỉ kịp ngưng tụ Huyền Băng bao bọc lấy hai .

Lần tòa nhà sụp đổ, ầm ầm chôn vùi hai bên trong.

“Anh!” Dương Bách tim gan nứt , cái gì đều màng đỉnh bụi mù đào , Dương Lão Bản bỗng nhiên túm chặt chạy về phía lối tầng hầm sắp sụp đổ.

“Ba?!”

“Anh con sẽ việc gì, bảo mệnh quan trọng!”

Dương Bách theo ánh mắt ba sang, phát hiện Kim Điêu gần c.h.ế.t đang lảo đảo về phía bọn họ.

Cái tư thế kỳ thật vô cùng ngốc nghếch, tựa như nhiều meme động vật, nhưng bởi vì đầy m.á.u me, vết thương còn đang tí tách chảy m.á.u mà trở nên chật vật đáng sợ.

“Chạy mau!”

thú hai chân căn bản chạy quái vật khổng lồ như , ngay khoảnh khắc Kim Điêu sắp dẫm lên hai cha con, một bóng bỗng nhiên lao khỏi đống đổ nát.

Ngay đó một bức tường băng khổng lồ mọc lên từ mặt đất, chắn mặt hai .

Thẩm Hồi dìu Nghiêm Cửu đang hôn mê dừng ở bên cạnh bọn họ, trực tiếp nhét trong lòng n.g.ự.c bọn họ.

“Đến tầng hầm 2, khóa c.h.ế.t cửa , mau!”

Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!

Dương Bách từng thấy qua Thẩm Hồi khẩn trương như , hai lời nhận lấy liền chạy xuống hầm ngầm, đầu phát hiện trai theo.

“Anh?!”

Thẩm Hồi đưa lưng về phía bọn họ, bàn tay khẽ nâng làm tan chảy bức tường băng mặt, biến thành một thanh đường đao.

“Mau !”

Nelson cơ hồ là nỏ mạnh hết đà, hình thái Kim Điêu càng lúc càng lớn, trong vài bước lảo đảo phảng phất như quả bóng thổi phồng, còn cao lớn hơn cả tòa nhà Liên Minh từng.

Hắn rên rỉ mơ hồ rõ, như là đang gọi ai đó, ai hiểu .

Thẩm Hồi cầm đao mặt giống như con kiến.

Thẩm Hồi thấp giọng thở dài, một trận gió tuyết lạnh lẽo đón gió mà đến, mang theo bông tuyết màu trắng mà tất cả ở G Quốc từng thấy qua.

Bông tuyết tinh oánh dịch thấu đón gió dựng lên, trong phút chốc hình thành bão tuyết bao vây Kim Điêu khổng lồ.

Thân thể sắp nổ tung của Kim Điêu như là ấn nút tạm dừng, như là dẫn đường tìm thấy cửa xả, hình chậm rãi thu nhỏ .

Ngay cả chính Thẩm Hồi cũng làm như , nhưng bản năng thể để Nelson nổ ở chỗ .

Phảng phất với , Alpha thú hóa cuồng bạo tự bạo thua gì nhà máy điện hạt nhân rò rỉ, phạm vi trăm dặm một ngọn cỏ, cũng cho áp chế vụ tự bạo như , cần nhiều Omega như bọn họ tiêu hao quá mức tất cả tin tức tố, vô cùng khả năng sẽ c.h.ế.t.

vẫn như cũ động đậy, ảnh như tùng như gió, phong tuyết trắng xóa bao phủ bộ thủ đô.

Anh nghĩ chính vĩ đại như , nhưng chí chí ái đều ở chỗ , làm thờ ơ.

Tin tức tố tiêu hao quá mức làm dây thần kinh tuyến thể đau đớn khó nhịn, mắt từng trận biến thành màu đen.

Thẳng đến khi Nelson biến trở về .

Bùm —— hai tiếng ngã chồng lên .

Nelson thẳng tắp ngã mặt đất, Thẩm Hồi cũng kiên trì nữa, quỳ một gối xuống đất.

Bên tai vù vù, cả bởi vì tin tức tố ép khô mà nóng bỏng, phí công lắc đầu bảo trì thanh tỉnh, hồi lâu mới phát hiện mặt một đang .

Hơi thở tin tức tố lạnh băng như trừ bỏ Trần Thận Chi làm nghĩ đến thứ hai.

“A Hồi vẫn giống như đây.” Trần Thận Chi cúi vuốt ve gương mặt Thẩm Hồi, chán ghét tránh .

Đáy mắt Trần Thận Chi hiện lên một tia hung ác, theo lộ nụ hào phóng thèm để ý: “Còn ít khi thấy em tính tình lớn như , nhưng thật giống .”

“Chờ g.i.ế.c , chúng sẽ nhiều thời gian.” Trần Thận Chi quét về phía lối tầng hầm, nơi đó Dương Bách cũng đóng cửa , nôn nóng lao tới Dương Lão Bản giữ chặt.

Cơ hồ ngay khoảnh khắc Trần Thận Chi hành động, Thẩm Hồi một bước ném quả cầu băng trực tiếp đập Dương Bách trở về, đó đóng băng đại môn.

“Đoán sai nha!”

Giọng hài hước vang lên lưng , Thẩm Hồi chỉ cảm thấy gáy đau xót, ngất .

Trần Thận Chi vớt trong ngực, rũ mắt xem xét khuôn mặt tái nhợt của Thẩm Hồi.

Là quá lâu gặp , sự đụng chạm như đều làm hưng phấn đến run rẩy.

“Ta tới chỉ là vì đón em về nhà.”

Nói xong xoay rời , thấy Nelson còn thừa một cuối cùng. Như là mới nhận sự tồn tại của .

“Vô cùng cảm tạ chủ tịch Nelson giúp đỡ .” Hắn nho nhã lễ độ : “Ta sẽ theo ước định cứu chữa cho tôn phu nhân.”

Nelson lúc mới thấy rõ khoang dinh dưỡng lưng Trần Thận Chi, bên trong đang an tĩnh ngủ say.

“Không... Cố Tầm...”

Đây là di ngôn cuối cùng của .

Loading...