Sau Khi Qua Đời, Tôi Bị Hệ Thống Triệu Hồi Về Nuôi Con - Chương 4: Cuộc hội ngộ nghiệt ngã

Cập nhật lúc: 2026-03-04 08:14:05
Lượt xem: 31

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Editor: Trang Thảo.

 

Nghe thấy giọng Giang Tự, lập tức định xuống giường. bước , một luồng điện từ chiếc vòng cổ phóng , lan khắp cơ thể. Mắt tối sầm, ngã khụy xuống đất.

 

“Chú, xin hãy lời, ngoan ngoãn ở yên đây . Cháu làm là vì cho thôi.”

 

Cái quái gì thế ? Cái gọi là huyết thống áp chế ? Đây là đứa trẻ mà Giang Tự nuôi dạy ? Một ngọn lửa vô danh bốc lên trong lồng ngực. Khoảnh khắc , hận thể treo cả hai ba con nhà họ lên mà đ.á.n.h một trận. Đợi đấy, khi nào bắt cơ hội, nhất định sẽ trị hai tên cho trò.

 

Khi luồng điện rút , lịm mặt đất. Cơn buồn ngủ kỳ lạ khiến mí mắt nặng trĩu. Thấy ngất , Giang Tư Thần vội vã rời khỏi phòng ngủ.

 

Khi tỉnh là chiều ngày hôm . Căn phòng tĩnh lặng đến mức rõ cả tiếng kim rơi. Giọng hệ thống vang lên: [Ký chủ tin , hiện tại cách duy nhất để cứu vãn thế giới chính là bạn. Chỉ cần bạn gặp mặt Giang Tự, bạn thể vĩnh viễn ở đây, chúng sẽ can thiệp nữa.]

 

Tôi cố trấn tĩnh, nhưng trong lòng khỏi xao động. Tôi thực sự thể gặp Giang Tự ?

 

“Vậy mi giúp tao ngoài .”

 

Hệ thống đáp: [Xin , chức năng .]

 

“Cút.”

 

Tôi tìm cách cầu cứu, nhưng cả căn biệt thự dường như chỉ . Cửa sổ và cửa chính đều khóa chặt, nhốt trong phòng ngủ. Cứ thế trôi qua hai ngày, chỉ uống nước cầm , đói quá thì ngủ.

 

Đến tối ngày thứ ba, mơ màng mở mắt thì thấy Giang Tư Thần đang sofa cạnh giường sách. Thấy tỉnh, nó hớn hở bò lên giường.

 

“Chú là đồ lười biếng, thể ngủ lâu như chứ.”

 

“Hahaha...” Tôi trong uất nghẹn.

 

Tôi định giơ tay dạy dỗ thằng nhóc , nhưng vì quá đói nên chẳng còn chút sức lực nào. Tay đưa tới đầu nó nó nắm chặt đầy hào hứng.

 

“Chú, cháu nghĩ kỹ . Trong bao nhiêu năm qua, là công lược giả khí chất và ngoại hình giống Daddy cháu nhất. Cháu sẽ huấn luyện chú đến mức ngay cả ba cũng phân biệt thật giả. Như cháu thể giữ chú ở bên cạnh .”

 

Con trai đòi huấn luyện ba? Giang Tự, nhất nên rèn luyện sức khỏe cho kỹ . Ngày gặp , nhất định sẽ để yên . Tôi tức đến run , chỉ tay mũi nó, mãi mới thốt một câu.

 

“Chú đói.”

 

Giang Tư Thần chớp mắt suy tư, đó kéo xuống bếp chạy lấy nguyên liệu trong tủ lạnh.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/sau-khi-qua-doi-toi-bi-he-thong-trieu-hoi-ve-nuoi-con/chuong-4-cuoc-hoi-ngo-nghiet-nga.html.]

 

“Ba đây Daddy nấu ăn giỏi, nên chú nhất là nên luyện tập nấu nướng .”

 

Tôi bất lực “hạt đậu nhỏ” mặt, thầm niệm trong lòng: Nó là trẻ con, là con ruột của , động thủ. Tôi cố nặn một nụ .

 

“Ba nhóc chú nấu ăn giỏi?”

 

Nó gật đầu kiên định. Nhìn đống nguyên liệu nó đẩy tới, nghiến răng.

 

“Nhóc cứ đợi đấy.”

 

Một giờ .

 

Giang Tư Thần đĩa đồ ăn đen sì bàn, nét mặt nghiêm trọng.

 

“Đây là cái gì?”

 

Trang Thảo

“Mì Ý.”

 

“Mì Ý làm từ bột mì, còn của chú như đại bác b.ắ.n .”

 

“Ăn ?”

 

Giang Tư Thần tháo khăn ăn, thở dài như lớn.

 

“Chú, là công lược giả đóng kịch kém nhất mà cháu từng thấy.”

 

Chú đóng giả chính thì bệnh ? Dù gào thét trong lòng, vẫn giữ phong độ mặt trẻ nhỏ.

 

“Nói nữa chú đ.á.n.h nhóc đấy.”

 

Giang Tư Thần rũ mắt.

 

“Ba Daddy nấu ăn ngon như đầu bếp Michelin . Sát thủ phòng bếp như chú thì giả mạo nổi Daddy .”

 

Giang Tự, lừa trẻ con như thế? Trước khi chung sống, thừa tài nấu nướng của tệ đến mức nào. Hai đứa từng hàng xóm khiêng cấp cứu vì ăn món canh nấm nấu. Từ đó về , Giang Tự lo hết việc bếp núc. Hồi đó chỉ cao đến hông , nào bếp cũng lên cái ghế nhỏ mua cho.

 

Tiếng thở dài của Giang Tư Thần cắt ngang dòng hồi ức. Nó đĩa nấm đen thui, thất vọng : “Những công lược giả khác đều cháu dị ứng nấm, mà chú . Chú chuẩn ?"

Loading...