Sau Khi Phân Hóa, Tôi Và Trúc Mã Thành Đôi - Chương 4

Cập nhật lúc: 2026-04-20 13:28:29
Lượt xem: 26

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Editor: Trang Thảo.

 

Lâm Ngạo Kiệt và Đường Tu định đuổi theo, nhưng ánh mắt của dọa cho dừng . Có lẽ sắc mặt lúc đó thực sự tệ đến cực điểm, nên cả hai đều dám kiên trì thêm.

 

Đến khi bắt xe về nhà, cả ướt đẫm mồ hôi. Mồ hôi lạnh cứ liên tục vã . Tôi nhớ tới mấy hôm tắm nước lạnh . C.h.ế.t tiệt, rõ ràng mùa hè tắm nước lạnh chẳng , cảm lạnh? Đã thế còn nặng đến mức .

 

Tôi mơ màng lục tìm hộp thuốc, lấy đại một vỉ Aspirin, liếc qua thấy quá hạn liền cho miệng.

 

Đầu óc choáng váng quá... Tôi mơ hồ nghĩ, cứ thế ngã xuống giường ngủ .

 

Tôi đ.á.n.h thức.

 

"Tiểu Yến, Tiểu Yến."

 

Ai ? Lại còn gọi nhũ danh của .

 

"Tỉnh dậy , ăn chút gì ngủ tiếp."

Trang Thảo

 

Tôi mở mắt , Đường Tu đang đeo tạp dề bên giường. À đúng , bố quanh năm công tác, cũng chỉ Đường Tu mới chìa khóa nhà .

 

Vốn dĩ đang khó chịu cưỡng ép đ.á.n.h thức, còn gọi nhũ danh, liền dùng vẻ mặt khó chịu để thể hiện sự bất mãn. cuối cùng, vẫn ngoan ngoãn húp sạch bát cháo tôm rau củ nấu.

 

Hắn vẫn chu đáo như khi, chỉ hỏi han với vẻ quan tâm: "Sao bệnh mà cũng một tiếng?"

 

Lúc mới xin nghỉ xong là lập tức vội vàng chạy về đây. cũng chẳng còn sức mà để ý những chuyện đó, dù ngủ đến trưa ngày hôm , vẫn cảm thấy mệt mỏi rã rời.

 

Trong cơn mơ màng, chợt nhớ còn giữ cách với Đường Tu.

 

"Đường Tu, bát cứ để đó tự rửa."

 

"Cảm ơn em nhé, vất vả cho , về ."

 

Tôi nhắm mắt, lười biếng vật sofa lẩm bẩm vài câu. Một lúc lâu thấy trả lời, mở mắt mới thấy Đường Tu đang khoanh tay từ cao xuống.

 

Hắn dùng ngón tay cái nâng cằm lên, buộc đối diện với .

 

"Sở Tiểu Yến, nể tình đang bệnh nên vốn định tính sổ lúc ."

 

"Dạo rốt cuộc ý gì?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/sau-khi-phan-hoa-toi-va-truc-ma-thanh-doi/chuong-4.html.]

 

Tôi sững . Hắn dường như nhẫn nhịn lâu, cuối cùng vẫn kìm : "Trốn tránh vui lắm ?"

 

"Tưởng ? Với thì một câu cũng , mà với khác vui vẻ."

 

"Gần đây mê nấu nướng, ăn đồ làm nữa ? trong tủ lạnh nhà đến một lá rau cũng ?"

 

"Còn uống nhầm nước của khác nữa, là trẻ con ba tuổi chắc? Dùng cách để giận ?"

 

Mấy chuyện phía bỏ qua , nhưng đều là đàn ông với , uống chung ngụm nước thì ? Tôi là vợ chắc? Sao cái gì cũng quản? Với thể vì giận mà cố ý uống nước của khác ?

 

nhảy xuống sông Hoàng Hà cũng rửa sạch oan ức. Tôi lập tức kích động, bắt đầu tranh luận với Đường Tu. Ngay cả cảm giác khó chịu cũng ép xuống. Đã lâu nhiều với như , cuộc cãi vã khiến thấy nhẹ nhõm hẳn.

 

Nhờ phận "bệnh nhân", chiếm ưu thế tuyệt đối, gần như ở thế bất bại, mắng đến mức Đường Tu liên tục lùi bước. Ngay lúc đang hăng hái định tiếp tục, bỗng lộ biểu cảm kỳ lạ.

 

"Tiểu Yến, hình như mùi thơm."

 

Hay lắm, tưởng còn mắc mưu nữa chắc?

 

Sắc mặt Đường Tu đột nhiên đổi: "Không , là thật sự mùi."

 

Lần cần hết, chính cũng ngửi thấy . Một luồng hương cam nồng đậm từ cơ thể nhanh chóng lan , chỉ trong vài nhịp thở bao phủ cả căn phòng.

 

Sắc mặt Đường Tu gần như lập tức đỏ bừng. Hắn quỳ một gối bên sofa, bàn tay siết chặt đến mức gân xanh nổi lên.

 

còn tâm trí để ý đến . Tôi cảm thấy cơ thể mềm nhũn, còn chút sức lực nào, nhiệt tăng lên nhanh chóng.

 

Điều khiến hoảng loạn hơn cả là, cảm thấy một nơi khó cơ thể dường như đang...

 

Tôi hoảng loạn theo bản năng.

 

Trong lúc cố sức lùi sâu góc sofa, vội liếc Đường Tu. Đồng t.ử của đỏ rực. Hắn chằm chằm như dã thú con mồi, dường như ngay khi phát hiện đang , ánh mắt săn mồi lập tức khóa chặt lấy .

 

Giống như chỉ cần định chạy, sẽ ngay lập tức lao tới c.ắ.n chặt, nuốt chửng còn một mảnh.

 

"Thơm quá..."

 

Tôi thấy Đường Tu đang cố gắng dùng tay bịt miệng và mũi. bất cứ ai chút kiến thức thường thức đều đây là việc vô ích. Pheromone tồn tại khắp nơi, chủ yếu truyền qua da và dịch tiết, bịt miệng mũi chẳng khác nào bịt tai trộm chuông.

 

Xem ý thức của Đường Tu cũng bắt đầu tỉnh táo nữa . Tôi nghĩ với đầu óc đang mụ mị của . Lúc , chợt nhận mùi cam thanh khiết trong khí biến thành hương rượu cam nồng nàn.

Loading...