Editor: Trang Thảo.
Đường Tu dứt. Hắn vốn dĩ trai, từ nhỏ trông thanh tú hơn cả con gái. Trước đây thích , nhưng hôm nay, sự chú ý của gần như dồn cả bàn tay đang đặt vai .
Nhiệt độ cơ thể dường như thể xuyên thấu qua lớp áo mỏng manh ngày hè. Cứ tiếp tục thế . Tôi nghĩ. Tôi giữ cách với Đường Tu.
Bạn là Alpha, là Omega. Giờ thì đứa trẻ ba tuổi cũng , Alpha và Omega mà quấn quýt với là sẽ bầu, , là sẽ xảy chuyện lớn.
Đáng c.h.ế.t, rốt cuộc đang nghĩ cái gì ? Tôi cảm thấy lẽ ảnh hưởng bởi chuyện phân hóa, gần đây trong đầu luôn xuất hiện một đống ý nghĩ hỗn loạn.
Tôi lạnh lùng tắm nước lạnh. Rất , giờ thì bình tĩnh hơn nhiều . Mặc dù quen với việc dính lấy Đường Tu, nhưng còn cách nào khác, buộc tránh xa một chút.
Tất nhiên thể đột ngột ngó lơ . Cái tên Đường Tu ngoài mặt thì cao lãnh, nhưng thực chất bên trong chẳng khác nào một “cô vợ nhỏ”, chỉ thích bám theo . Hơn nữa đầu óc cực kỳ nhạy bén, nếu để phát hiện manh mối thì hỏng bét. Tôi từ từ, chậm rãi giãn cách với .
Tôi là khả năng thực thi cực kỳ cao. Vì trong học tập, vận động, giao tiếp giải trí, đều làm . Kế hoạch giữ cách với Đường Tu cũng .
Trước buổi tập bóng, cố ý kiếm cớ để đuổi Đường Tu . Theo một tiếng còi sắc lẹm, đội của chúng giành chiến thắng. Tôi lau mồ hôi, nửa dựa hàng rào sắt.
Lâm Ngạo Kiệt, là bạn bàn , là đàn em kiêm hậu vệ bóng rổ của , chạy đến đầu tiên.
“Anh Sở, hôm nay hình như trạng thái của lắm?”
Tôi tùy ý xua tay. Hắn : “Hôm nay học thần cư nhiên đến?”
Thực bắt đầu thấy chóng mặt. Mấy ngày nay hiểu luôn thấy mệt mỏi lạ thường, lên lớp còn ngủ gật nữa. Giờ ngay cả chơi bóng cũng mệt đến mức như con ch.ó thế .
Tôi lắc đầu, cảm thấy cổ họng khô khốc. Ngước mắt lên thấy Lâm Ngạo Kiệt đang cầm chai nước tu ừng ực, nghĩ ngợi gì mà đưa tay : “Khát c.h.ế.t , cho uống miếng.”
Tôi ngửa đầu uống cạn nửa bình nước khoáng còn . Vừa cúi xuống thấy Lâm Ngạo Kiệt như đóng băng, cứ chằm chằm . Ánh mắt đó khiến thấy khó chịu.
“Đù, cái gì mà .” Tôi trực tiếp ném cái chai .
Lâm Ngạo Kiệt vội vàng chụp lấy cái chai sắp rơi, nâng niu trong tay, ánh mắt lấp lánh một vẻ sùng bái ngốc nghếch.
“Anh Sở, hi hi, Sở, để em mang nước cho .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/sau-khi-phan-hoa-toi-va-truc-ma-thanh-doi/chuong-3.html.]
là đồ ngốc. Tôi đột nhiên hối hận vì uống nước của , sợ cái sự đần độn đó lây sang . Tôi định bỏ , nhưng chợt thấy Đường Tu đang tĩnh lặng bên hàng rào sắt.
Hắn cầm tay “bộ đôi huyền thoại”, khăn lau và nước điện giải, cứ lặng lẽ đó . Trên lưng còn đeo cái túi đựng quả bóng rổ chữ ký, đó chính là cái cớ dùng để đuổi . Tôi bảo nhất định về nhà lấy cho giờ tự học tối.
Sao thể nhanh thế chứ? Cho dù bắt taxi thì khi xuống xe cũng chạy bộ mới kịp. Tôi đột nhiên cảm thấy bứt rứt khôn tả. Việc giữ cách với Đường Tu làm thoải mái thì , nhưng thì thực sự chẳng thoải mái chút nào.
thoải mái thì làm bây giờ. Tôi cũng thể...
Giữa lúc đang nghĩ ngợi vẩn vơ, Đường Tu với gương mặt lạnh tanh tiến về phía . Tôi bao giờ thấy sắc mặt khó coi đến thế.
"Đường..."
Tôi định mở miệng thì Đường Tu lướt qua vai .
Tôi ngoảnh đầu đuổi theo, thấy giật phắt chai nước khoáng từ tay Lâm Ngạo Kiệt. Lâm Ngạo Kiệt gần như lập tức đưa tay định cướp , nhưng Đường Tu trực tiếp trở tay quật ngã xuống đất.
Xoảng!
Chai nước khoáng vẽ một đường parabol mỹ rơi tọt thùng rác.
"Đường Tu! Con nó ý gì hả?" Lâm Ngạo Kiệt siết chặt nắm đấm, lao thẳng về phía đầu Đường Tu.
Tôi xông tới dùng tay chặn nắm đ.ấ.m đó.
"Hai phát bệnh gì thế?"
Trang Thảo
Tôi cưỡng ép kéo hai .
"Đánh sân bóng, tuần lên cột cờ diễn thuyết ?"
Cả hai đều bình tĩnh , nhưng sắc mặt vẫn vô cùng khó coi. Đường Tu đưa tay định kéo , nhưng trực tiếp hất .
Bởi vì bắt đầu thấy chóng mặt. Một luồng cảm giác chua xót, khó chịu và trống rỗng rõ nguyên nhân lan khắp cơ thể. C.h.ế.t tiệt, lẽ thật sự bệnh .
Tôi chút chống đỡ nổi, ngay cả quả bóng rổ cũng chẳng buồn lấy. Quăng một câu "Giúp xin nghỉ" vội vàng rời .