Hít một thật sâu, đưa con cào cào cỏ lên môi hôn một cái. Thần Cào Cào ơi, xin hãy phù hộ cho con tỏ tình thành công! Sau con hứa sẽ ít ăn cào cào chiên .
Vừa khấn xong, cánh cửa mặt đột nhiên mở . Sợ quá, vội vã thụp xuống bóng tối ở góc tường.
"Cháu ở nhà một nhé, dì với dượng huyện xem phim đây."
Hả, nửa đêm nửa hôm xem phim á? Tôi còn kịp thắc mắc xong thì dì út nắm tay dượng, hai tình tình tứ tứ rời . Bây giờ, trong nhà chỉ còn một Phó Thương!
Tim đập thình thịch. Đợi dì út xa hẳn, mới dậy. Đi đến cửa, giơ tay gõ cửa phòng. Phó Thương hỏi ai đó.
Tôi hắng giọng: "Tôi đây."
Cửa mở , cúi gằm mặt, hét lớn: "Phó Thương, cũng thích , chúng ở bên !"
Hét xong, Phó Thương gì. Tôi hoang mang tiếp: "Lúc đồng ý là vì lòng sạch sẽ, trao cho một tình yêu trọn vẹn."
"Vậy giờ sạch ?" Phó Thương lên tiếng.
Tôi lập tức ngẩng đầu, mắt sáng lấp lánh : "Vâng, sạch !"
Phó Thương cầm lấy con cào cào cỏ trong tay . Tôi đưa tay định giữ , né , giấu trong bóng tối.
"Lòng em lúc trao cho ai? Bùi Hoán?"
Nghe hiện tại nhắc đến cũ, bỗng thấy chột : "À, , chỉ chia cho một mẩu tẹo tèo teo thôi." Tôi giơ ngón tay dấu chỉ bằng cái móng tay.
Trong phòng bật đèn, Phó Thương trong bóng râm, rõ biểu cảm mặt . Tôi chỉ thở của phần nặng nề.
"Thế chia cho bao nhiêu?"
"Toàn bộ." Tôi vội vàng hét lên: "Tôi trao cho bộ!"
Vừa dứt lời, Phó Thương nắm lấy cánh tay, kéo tuột trong nhà. Trong bóng tối, một cảm giác ẩm ướt rơi trán . Tôi , đó là môi của Phó Thương. Tiếp đó, thở nóng rực phả sát bên môi.
Tôi thấy giọng khàn khàn hỏi: "Có ?"
Tôi đáp: "Được... ."
Nụ hôn rơi xuống dồn dập như bão táp. Phổi thiếu oxy, đầu óc cuồng nghĩ bụng: nụ hôn của Phó Thương dữ dội quá. Lưỡi tê dại cả . Hơn nữa, đôi tay Phó Thương siết eo chặt kinh khủng. Khác hẳn với một Phó Thương dịu dàng thường ngày. cũng thích c.h.ế.t .
Tôi kiễng chân, vòng tay ôm cổ Phó Thương, vụng về đưa lưỡi đáp nụ hôn . Kết thúc nụ hôn, chân bủn rủn, cằm tựa lên vai thở hổn hển. Phó Thương dùng răng c.ắ.n nhẹ vành tai . Cảm giác tê dại lan tỏa khắp . Tôi nhũn cả .
"Đừng, đừng cắn..."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/sau-khi-o-ben-anh-trang-sang-cua-nguoi-yeu-cu/chuong-7.html.]
Phó Thương bế bổng lên, đặt xuống giường. Anh liên tục hôn , giống như lữ khách sa mạc vất vả lắm mới tìm thấy nguồn nước. Áo lật lên, quần trễ xuống hông. Phó Thương đặt những nụ hôn lên vùng bụng phẳng đang phập phồng của . Tôi túm chặt lấy tóc , ngăn tiếp tục xuống.
"Đừng!"
Kích thích quá. Ánh mắt tán loạn. Đây là đầu tiên của mà. Phó Thương ngẩng đầu hôn , ánh mắt tràn đầy d.ụ.c vọng và tính chiếm hữu, khiến suy nghĩ của rối bời. Chẳng hiểu thấy sợ, nhưng nhấn chặt xuống.
Đam Mỹ TV
"Tân , vui lắm."
...
Nửa đêm về sáng, áp mặt lồng n.g.ự.c Phó Thương, nhịp thở bình . Anh cầm tay lên, để một vết răng.
Tôi buồn ngủ đến mức mở nổi mắt: "Phó Thương, hai nhân cách ?" Phó Thương lúc hung dữ quá mất.
Tôi mê man lầm bầm, ánh mắt Phó Thương đáng sợ đến mức nào. Giống như là, miếng mồi ngon rình rập lâu cuối cùng cũng nếm trọn .
7
Dục vọng của Phó Thương thực sự đáng sợ. Mọi ngóc ngách vắng vẻ trong làng đều chúng để "dấu vết".
Hôm nay Phó Thương dì út gọi lên thị trấn việc. Tôi thở phào nhẹ nhõm, cuối cùng cũng nghỉ ngơi một ngày. Tôi trong sân cùng bóc lạc, trêu: "Cái đứa xem mắt , con ưng bụng ?"
Tôi ngượng nghịu kéo cổ áo lên cao một chút: "Dạ ưng..."
Chữ "ưng" còn dứt câu, cánh cổng bỗng đá văng cái rầm. Ngay đó, gương mặt đầy phẫn nộ của Bùi Hoán xuất hiện mắt . Anh đỏ ngầu mắt, sải bước tới chộp lấy cổ tay : "Ưng cái gì mà ưng! Không ! Lâm Tân, ai cho phép em xem mắt! Ai cho phép em ở bên khác!"
"Em phép ở bên ai hết!"
Tôi Bùi Hoán hét cho ngây , lí nhí đáp: " khác, là 'ánh trăng sáng' của mà! Anh cũng quen còn gì!"
Bùi Hoán quen Phó Thương, là khác ? Tôi suy nghĩ theo cái logic kỳ quặc của .
Bùi Hoán xong thì đờ đẫn cả mặt: "Cái gì cơ?"
Tôi hất tay : "Bạn trai là Phó Thương."
"Phó Thương nào?"
Bùi Hoán ngốc ? Tôi chắn mặt : "Anh xem còn ai đây nữa."
"Không thể nào!" Mắt Bùi Hoán càng đỏ hơn: "Em và Thương làm thể quen !"
"Em đang bịa lý do đúng ! Được Lâm Tân, , nên ép em xin , theo về , hứa chuyện như thế sẽ bao giờ xảy nữa, ?"