Ánh mắt của Bùi Hoán đè nặng lưng . Nặng trĩu. Tiếng đắc thắng của đám thật chói tai. Lời giải thích của trở nên nhợt nhạt, chẳng ai buồn .
sẽ xin . Tôi làm gì sai cả.
Tôi dùng hết sức hất tay Bùi Hoán : "Tôi sai! Tôi xin ! Bùi Hoán, thèm ở bên nữa!"
Tôi sải bước chạy lên lầu. Bùi Hoán định đuổi theo nhưng Phó Thương nhẹ nhàng ngăn .
"Cậu sai, tại xin ?"
Đam Mỹ TV
Bước chân khựng , ngoái đầu Phó Thương. Anh mắt cong cong với : "Tôi về phía ."
Sống mũi càng cay hơn, cố nuốt ngược sự đắng chát trong, nặn một nụ khó coi: "Cảm ơn."
Nói xong, dứt khoát rời . Tôi thu dọn đồ đạc để về nhà thôi. Bên ngoài chẳng chút nào. Chẳng chút nào cả.
3
Đồ đạc nhiều, lấy điện thoại đặt vé tàu hỏa. Vừa đặt xong thì Bùi Hoán bước . Anh cái túi hành lý chân , mày nhíu .
"Lâm Tân, đừng quậy nữa. Anh chuyện tối nay của em, nhưng họ đều là em của , quan hệ giữa em và họ quá căng thẳng."
Bùi Hoán tiến gần, nắm lấy tay định hôn lên trán: "A Tân, ngoan nào."
Tôi né tránh, hỏi ngược : "Có thích Phó Thương ?"
Đôi mắt Bùi Hoán chấn động rõ rệt. Tôi thấy rõ. Trái tim rơi hẫng lồng n.g.ự.c trống rỗng, tan vỡ một chút. Đây dù cũng là mối tình đầu của mà.
Tôi hít hít mũi, lờ cái đau nhói , ngẩng đầu bướng bỉnh chờ một câu trả lời. Bùi Hoán dời tầm mắt: "Lâm Tân, và Thương chỉ là em, em hiểu lầm ."
Ở bên năm tháng, Bùi Hoán dối thế nào còn lạ gì nữa. Tôi thở dài: "Tôi và Phó Thương thật sự giống lắm ?"
"Chẳng giống chút nào cả." Bùi Hoán giải thích, "A Tân, ở bên em là vì yêu em. Thôi , chúng đừng thảo luận chủ đề nữa ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/sau-khi-o-ben-anh-trang-sang-cua-nguoi-yeu-cu/chuong-3.html.]
Không . Tôi thua một cách minh bạch. Tôi tiếp tục truy hỏi, Bùi Hoán bắt đầu mất kiên nhẫn:
"Phải, chính là thích Phó Thương, vì mới trở thành đồng tính. Tốt nghiệp đại học định tỏ tình với , nhưng nước ngoài nên mới ở bên em! Giải thích thế em hài lòng ?"
Hài lòng . Phó Thương trai, học đại học xịn, còn từng nước ngoài. Một đứa chỉ học hết bậc cử nhân bình thường như so . Đừng là Bùi Hoán, đến cũng thích Phó Thương nữa là.
Thôi, buồn nữa. Thua một như thế, tâm phục khẩu phục.
"Hài lòng , tạm biệt."
Tôi khoác túi hành lý định , Bùi Hoán thể tin nổi mà giữ : "Anh giải thích , em còn gây sự cái gì nữa?"
Tôi chớp mắt: "Anh giải thích là việc của , liên quan gì đến chuyện về nhà?"
Bùi Hoán làm cho lú lẫn, sững . Tôi bình thản gạt tay : "Được , đừng nháo nữa, kịp chuyến xe, chúc hạnh phúc."
Lúc lách qua , Bùi Hoán theo bản năng nắm tay : "Muộn thế , em về làng kiểu gì?"
Tôi trề môi, với vẻ khinh bỉ: "Chuyến xe buýt cuối cùng là 8 giờ rưỡi, vẫn kịp."
Bùi Hoán còn định gì đó, nhưng hất tay sải bước rời . Tôi thấy lời níu kéo nào. Mà kể cả thấy, cũng sẽ đầu.
Dẹp . Không chút nào khi coi là thế . Không thể yêu đương với hạng nhát gan dám đối mặt với tình cảm của và làm tổn thương khác như thế . Tạm biệt nhé, Bùi Hoán.
Tôi một mạch hề luyến tiếc. Về đến nhà là 9 giờ rưỡi tối. Mẹ ngủ. Trên tàu gọi điện bảo để cửa, thế là bà cứ đợi mãi cho đến lúc thấy về.
Mẹ vội vàng dậy, chạy đến đỡ lấy túi xách, phủi bụi áo cho . Tôi cúi đầu bà, từ lúc nào bà thấp hơn nhiều đến thế. Tôi là một tay nuôi khôn lớn. Năm 5 tuổi, bố qua đời vì t.a.i n.ạ.n giao thông. Người gây t.a.i n.ạ.n là một đàn ông 50 tuổi, vợ ung thư máu, con trai tim bẩm sinh, già 80 tuổi liệt giường. Ông là trụ cột kinh tế duy nhất, chạy xe ngày đêm nghỉ. Một phút loạng choạng, xe mất lái tông trúng lật nhào. Người tông qua đời, ông cũng còn.
Để một đống nợ nần và tang thương. Mẹ đòi tiền bồi thường, tự bỏ tiền túi lo tang lễ cho bố, một nuôi trưởng thành. May mà dân làng bụng, nhà nhà giúp đỡ qua . Giờ đây năm tháng âm thầm nhuộm trắng tóc bà.
Tôi hít hít mũi, ấn vai bắt xuống. Bà hỏi: "Ăn gì ? Để nấu chút gì đó, cái thằng , về cũng báo , để bảo chú ba lên phố mua mấy món con thích."
Tiếng lẩm bẩm quen thuộc xoa dịu trái tim đầy sẹo của . Tôi : "Không cần , con ăn ở ga . Mẹ, con lên Kinh Thành nữa, con ở nhà."