Vừa chuyện với hệ thống trong đầu, tay chạm một vật.
Chạm mới thấy đó là một khúc xương đùi, giả, giả đến mức khiến nghi ngờ nhân viên đạo cụ của chương trình từng thấy xương thật bao giờ .
trọng lượng và hình dáng cũng tạm , thế là Mộ Tiểu Ngô cầm nó trong tay, tay tiếp tục mò.
Rất nhanh đó chạm trúng một thứ. Lần đúng , là một cái đèn pin kiểu cũ.
Mộ Tiểu Ngô rũ tóc xuống, dùng ánh đèn pin chiếu ngược từ cằm lên mặt , từ từ đầu .
NPC vẫn đang treo cổ , còn đang do dự nên buông tay , thì bất ngờ thấy ánh đèn mờ ảo một khuôn mặt tóc tai rũ rượi, lạnh lẽo, âm u và đầy t.ử khí.
"Con quỷ" đó còn đang giơ cao một khúc xương đùi.
Hình ảnh quá mức chấn động, NPC sợ đến mức tim, hét lên một tiếng "Oái", cả nhũn .
Mộ Tiểu Ngô gạt tay khỏi cổ , vung vẩy khúc xương trong tay, dùng giọng điệu u ám :
"Chân của , cuối cùng cũng tìm thấy chân của . Kẻ nào ăn hết thịt chân , là ? Trả thịt cho mau!"
NPC: "Á á á á á á!"
Giọng lạc vì sợ, loạng choạng lùi , ôm đầu thụp xuống góc tường, kinh hãi Mộ Tiểu Ngô.
Mộ Tiểu Ngô hào hứng khoe:
【Hệ thống, xem, thành công !】
【Tôi cũng thể làm sợ đến mức hét toáng lên ôm đầu xổm ở góc tường nè!】
007: ...
Nó thật hối hận vì nãy còn le lói chút mong chờ!
Rốt cuộc là nó đang mong chờ cái quái gì cơ chứ!!
Hệ thống gào lên:
【Ký chủ, đang làm cái gì thế hả! Tôi bảo là dọa đến hét toáng lên, ôm đầu xổm góc tường, chứ bảo dọa NPC thành thế , rõ !
Bây giờ là chơi, dám đảo lộn trật tự như thế hả!? Người quản lý bảo đóng vai , quên sạch !?】
Mộ Tiểu Ngô:
【Ồ.】
Hệ thống:
【Mau trấn an NPC , sắp sang chấn tâm lý đến nơi kìa. Thể hiện cái sức hút và khả năng tương tác của ký chủ! Dùng sự hài hước hóm hỉnh của để hóa giải trận phong ba !】
Mộ Tiểu Ngô thầm nghĩ, mà cũng mấy thứ như sức hút hài hước hóm hỉnh ?
Cậu lẳng lặng ló đầu , nở một nụ lễ phép và ngoan ngoãn với NPC, : "Ngại quá, cố ý dọa . nãy là dọa mà."
Cậu vung vẩy khúc xương đùi:
"Cái cũng xương của . À đúng, cái vốn xương , thậm chí còn xương thật nữa. Đừng sợ, sẽ dùng cái gõ đầu . Đánh gãy nó thì lắm."
NPC: "Á á á á á, đừng đây!"
Mộ Tiểu Ngô: "Sao cứ hú hét suốt thế. Vì là sói ? Vì mà hóa thành sói ?"
NPC tuyệt vọng lùi sâu góc: "... Rốt cuộc đang cái quái gì thế hả!"
lúc , một tiếng "tách" vang lên, bật công tắc. Những ngọn đèn hình cây đuốc tường lượt sáng lên, soi rọi căn phòng nhỏ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/sau-khi-nhom-nhac-nam-dinh-luu-co-chung-tieng-long/chuong-69.html.]
Tiếng nhạc rùng rợn cuối cùng cũng chịu dừng .
Chương trình Đường Thoát Hiểm quả thực chịu chi, tuy căn phòng lớn nhưng các chi tiết làm tỉ mỉ.
Trang trí theo phong cách cổ xưa, tường vách đen ngòm đầy vết máu, treo đủ loại hình cụ, đó còn vương những mảng m.á.u thịt mờ mờ như thể mới sử dụng thật.
Trên mặt đất chất đống những bộ xương khô, hình nhân, chân tay giả, ánh đèn mờ ảo cảnh tượng trông vô cùng kinh dị.
….. đó là kinh dị đối với khác.
Mộ Tiểu Ngô quanh, ánh mắt bỗng trở nên dịu dàng, cảm thán trong đầu:
【Hệ thống, nơi làm thấy chút quen thuộc, chút ấm áp. Cứ như là trở về nhà .】
Hệ thống:
【Hả?】
Mộ Tiểu Ngô:
【Vạn Quỷ Uyên của chúng cũng phong cách kiểu . Có điều nó rộng lớn hơn nhiều, gió âm thổi vù vù, hơn nữa m.á.u thịt là thật, xương cốt là thật, xác c.h.ế.t cũng là thật luôn. Nếu thêm tiếng la hét t.h.ả.m thiết nữa thì là đúng bài.】
Hệ thống:
【 là thần kinh mà! Tôi hỏi cái đó!】
Mộ Tiểu Ngô:
【Hệ thống, nhớ nhà quá.】
Hệ thống:
【Thôi thì thà nghĩ về mấy thứ khác còn hơn đấy!】
Trong khi một một thống đang tán gẫu, thì bật đèn nãy giờ vẫn luôn quan sát biểu cảm của Mộ Tiểu Ngô.
Thấy mặt hề lấy một tia sợ hãi, ngược còn lộ chút hoài niệm, nọ khỏi khẽ nhíu mày.
Hoài niệm?
Rốt cuộc là đang hoài niệm cái quái gì ?
Thằng cha bệnh ?
Người chính là Chu Viễn Hành. Nhân vật mà gã sắm vai chính là một thư sinh, lúc gã khẽ khom ôm quyền, bắt đầu làm bộ làm tịch mà diễn:
Erinn
"Hóa là Mộ ngũ hiệp của Danh Kiếm Sơn Trang, thất lễ quá, thật ngờ gặp các hạ ở chốn địa ngục , đúng là ngoài ý ."
Mộ Tiểu Ngô: "Ờ. Còn thấy ở địa ngục thì chẳng thấy ngoài ý chút nào."
Chu Viễn Hành: "..."
Câu chuyện tiếp tục nữa đây.
Gã im lặng hai giây thẳng dậy, dứt khoát bỏ diễn, khôi phục biêỉ cảm bình thường, mỉm :
"Tiểu Mộ, em nhập tâm thật đấy. Thế nào, bối cảnh ở đây dàn dựng tệ chứ?"
Mộ Tiểu Ngô: "Khá . Làm cảm giác như đang ở nhà."
Chu Viễn Hành: "Nhà em trang trí theo phong cách địa phủ ?"
Mộ Tiểu Ngô lấp lửng: "Người nhà thích thế."
Liếc thấy NPC với vẻ mặt kinh hoàng đang lén lút rút lui, chạy lo sợ như thể thấy quỷ, Mộ Tiểu Ngô thầm nghĩ, bối cảnh dàn dựng cũng đấy chứ, đến NPC còn thấy sợ cơ mà.