Sau Khi Nhìn Thấy Bình Luận, Tôi Quyết Định Ly Hôn Với Nam Chính - Chương 8: Ngoại truyện
Cập nhật lúc: 2026-03-13 04:27:39
Lượt xem: 53
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
1. Nút thắt của kẻ đơn phương
Sau cái đêm "biển tình dậy sóng" , Thẩm Tự Trạch dường như biến thành một con khác. Nếu đây là một tảng băng trôi ẩn chứa sự u ám, thì giờ đây giống như một ngọn núi lửa đang âm ỉ phun trào nhựa sống.
Năm ngày công tác ở nước ngoài với Thẩm Tự Trạch chẳng khác nào một cuộc lưu đày. Anh trong văn phòng khách sạn hạng sang tại London, xuống dòng tấp nập nhưng trong đầu chỉ hiện lên hình ảnh Tô Cảnh Du đang sofa với bản thỏa thuận ly hôn. Mỗi khi nhớ đến cảnh đó, lồng n.g.ự.c thắt nghẹt, một cơn đau âm ỉ lan từ tim tận các đầu ngón tay.
Anh lướt xem bài đăng của diễn đàn, thấy dòng chữ "Tôi yêu em c.h.ế.t mất" mà chính tay gõ . Đó là lời quá, đó là sự thật. Với Thẩm Tự Trạch, Tô Cảnh Du chỉ là bạn đời, mà là đức tin duy nhất trong cuộc đời tăm tối của .
Anh nhớ những năm tháng ở trường trung học quý tộc. Khi đó, chỉ là một đứa trẻ mồ côi tài trợ, luôn mặc những bộ đồng phục cũ kỹ nhưng sạch sẽ, lầm lũi bên lề của sự hào nhoáng. Còn Tô Cảnh Du? Cậu là mặt trời. Cậu giữa đám đông, kiêu ngạo, rực rỡ và đầy gai góc.
Có một , Thẩm Tự Trạch đám nam sinh con nhà giàu chặn ở sân bóng, tụi nó mỉa mai đôi giày rách của . Giữa lúc định nắm chặt nắm đ.ấ.m để phản kháng, thì một quả bóng chuyền từ bay tới, đập thẳng mặt tên cầm đầu.
Tô Cảnh Du bước tới, tay đút túi quần, đôi mắt mèo nheo đầy nguy hiểm: "Đồ của , ai cho các chạm ?"
Lúc đó, Thẩm Tự Trạch nghĩ: Hóa là "đồ" của . Một cảm giác chiếm hữu kỳ lạ nảy nở trong lòng . Cậu chủ nhỏ dù khó chiều, dù sai bảo, nhưng là duy nhất sẵn sàng che chắn cho cả thế giới.
2. Sự chiếm hữu điên rồ
Trở về thực tại, trong căn phòng ngủ ngập tràn mùi hương nam tính hòa quyện với mùi hoa nhài nhàn nhạt, Thẩm Tự Trạch đang chăm chằm đàn ông đang ngủ say trong lòng .
Tô Cảnh Du đó, làn da trắng sứ giờ đây rải rác những dấu vết màu đỏ mận, minh chứng cho trận "càn quét" kịch liệt đêm qua. Thẩm Tự Trạch đưa bàn tay to lớn, thô ráp của vuốt ve sống mũi thanh tú của , dừng ở bờ môi sưng mọng.
Cơn khát khao trong bùng lên. Anh nhịn mà cúi xuống, ngậm lấy vành tai , thì thầm khàn đặc: "Du Du, dậy . Đừng ngủ nữa..."
Tô Cảnh Du lờ mờ tỉnh giấc, cảm giác thắt lưng như gãy làm đôi. Cậu rên rỉ một tiếng, định nhưng một lực mạnh mẽ kéo ngược trở .
"Thẩm Tự Trạch... là đồ trâu bò ? Mấy giờ ?" Tô Cảnh Du mắng khẽ, giọng khàn khàn vì đêm qua hét quá nhiều.
Thẩm Tự Trạch gì, lật , để đối diện với . Ánh mắt rực cháy, mang theo sự chiếm hữu đến nghẹt thở. "Em xem, em định ly hôn với thật ? Em định mang tất cả tài sản của , tìm một khác dẻo miệng như Giang Nhượng ?"
Tô Cảnh Du sững , thấy sự bất an sâu thẳm trong mắt đàn ông quyền lực , chợt thấy lòng mềm nhũn. Cậu vòng tay qua cổ , kéo sát , trán chạm trán.
"Đồ ngốc. Em ly hôn là để tự do, vì em tưởng bố em ép buộc... Ai ngờ yêu em đến phát điên như thế." Tô Cảnh Du bật , nụ rạng rỡ như mùa xuân tràn về. "Thẩm Tự Trạch, cho kỹ đây. Em cần tài sản của , em chỉ cần thôi. Anh hiểu ?"
Thẩm Tự Trạch sững , trái tim vốn luôn treo lơ lửng của cuối cùng cũng tìm bến đỗ. Anh gầm nhẹ một tiếng, cúi xuống hôn ngấu nghiến môi . Nụ hôn còn sự thăm dò lo sợ, mà là sự bộc phát của tình yêu tích tụ suốt mười mấy năm trời.
3. Đỉnh cao của d.ụ.c vọng
Bàn tay Thẩm Tự Trạch theo những đường cong quen thuộc cơ thể Tô Cảnh Du. Anh nâng đôi chân thon dài của lên, đặt lên vai . Tư thế khiến Tô Cảnh Du cảm thấy phơi bày, ngượng ngùng định khép chân nhưng giữ chặt.
"Anh ... thật kỹ em." Giọng Thẩm Tự Trạch trầm đục như tiếng trống bên tai.
Anh vội vàng tiến ngay mà dùng đầu ngón tay mơn trớn những điểm nhạy cảm nhất. Tô Cảnh Du cong , tiếng rên rỉ thoát tự chủ: "A... Thẩm Tự Trạch... đừng trêu em nữa..."
Khi sự kích thích đạt đến đỉnh điểm, Thẩm Tự Trạch mới chậm rãi lấp đầy . Tô Cảnh Du hít một thật sâu, cảm giác căng tràn khiến đau đớn sung sướng đến run rẩy. Thẩm Tự Trạch bắt đầu chuyển động, mỗi cú thúc đều sâu và mạnh, như khảm sâu hình bóng tận linh hồn của .
"Gọi tên ..." Thẩm Tự Trạch khàn giọng lệnh.
"Thẩm Tự Trạch... Tự... chậm một chút... em chịu nổi..." Tô Cảnh Du nức nở, nước mắt sinh lý trào nơi khóe mắt.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/sau-khi-nhin-thay-binh-luan-toi-quyet-dinh-ly-hon-voi-nam-chinh/chuong-8-ngoai-truyen.html.]
Thẩm Tự Trạch hôn những giọt nước mắt , nhưng động tác càng thêm cuồng nhiệt. Anh nhớ rõ cảm giác , nhớ rõ rằng thuộc về ai. Trong gian yên tĩnh của buổi sớm mai, chỉ còn thấy tiếng da thịt va chạm và tiếng thở dốc nồng đượm.
Căn phòng như nóng lên từng độ. Tô Cảnh Du cảm thấy như một con thuyền nhỏ giữa cơn bão lớn, chỉ thể bám chặt lấy mạn thuyền là bờ vai rộng lớn của Thẩm Tự Trạch để nhấn chìm. Dục vọng như những đợt sóng thần, hết đợt đến đợt khác ập đến, đẩy cả hai lên đỉnh cao của sự thăng hoa.
4. Bình minh của sự thật
Khi thứ lắng xuống, Thẩm Tự Trạch bế Tô Cảnh Du phòng tắm. Anh tỉ mỉ làm sạch cho , cử chỉ dịu dàng như đang chăm sóc một báu vật dễ vỡ nhất thế gian. Tô Cảnh Du tựa đầu vai , hưởng thụ sự chiều chuộng vốn thuộc về từ lâu.
"Thẩm Tự Trạch, ... giấu em điều gì nữa." Tô Cảnh Du khẽ khi cả hai giường.
"Anh hứa." Thẩm Tự Trạch siết chặt vòng tay. "Anh sẽ bao giờ để em lo sợ về những 'vai chính, vai phụ' vớ vẩn nữa. Trong thế giới của , em là nhân vật duy nhất."
Tô Cảnh Du mỉm , chợt nhớ điều gì đó: "Mà , cái bài đăng diễn đàn ... trả lời là 'Yêu em c.h.ế.t mất' thật hả?"
Thẩm Tự Trạch khựng , vành tai thoáng đỏ lên: "Ừ. Sao em ?"
"Em là VVVIP của diễn đàn đó mà." Tô Cảnh Du trêu chọc, tay nghịch ngợm lọn tóc trán . "Hóa chồng em ngoài đời thì lạnh lùng, mạng là kẻ cuồng vợ như ."
Thẩm Tự Trạch nhịn mà bật . Anh lật , một nữa phủ lên . "Nếu em , thì 'trả bài' cho thật mới ."
"Này! Còn nữa ? Anh là máy dập ?"
Tiếng đùa vang vọng khắp căn phòng, xua tan tất cả những bóng ma của quá khứ. Hóa , tình yêu cần những lời thề non hẹn biển quá cầu kỳ. Nó chỉ đơn giản là sự thấu hiểu, là việc sẵn sàng gạt bỏ cái để tiến về phía đối phương, và là việc chấp nhận yêu tất cả những dáng vẻ của , dù là kiêu ngạo yếu đuối.
Gió xuân bên ngoài cửa sổ khẽ lay động những cành liễu xanh mướt. Vạn vật đều bừng sáng, vì cuối cùng, những yêu tìm thấy đường về nhà.
5. Lời nhắn gửi từ Bố Tô
Vài ngày , Thẩm Tự Trạch và Tô Cảnh Du về thăm bố Tô. Ông thấy con trai sắc mặt hồng nhuận, cổ quàng một chiếc khăn lụa dù thời tiết hề lạnh, còn con rể thì cứ con trai chằm chằm như sợ biến mất, ông liền hừ lạnh một tiếng.
"Hừ, hai đứa bay làm lành hả?"
Tô Cảnh Du đỏ mặt, nép lưng Thẩm Tự Trạch. Thẩm Tự Trạch cung kính dâng : "Thưa bố, là của con khiến Du Du phiền lòng. Sau con nhất định sẽ bù đắp."
Bố Tô uống một ngụm , hai đứa thở dài: "Thôi, chúng mày sống là bố mừng . Thẩm Tự Trạch, nhớ lời mày hứa. Nếu mày làm con trai bố thêm nữa, bố sẽ mang nó thật xa, cho mày tìm đến kiếp cũng thấy!"
Thẩm Tự Trạch nắm c.h.ặ.t t.a.y Tô Cảnh Du, ánh mắt kiên định: "Bố yên tâm, con sẽ bao giờ để điều đó xảy ."
Bình luận bay hiện cuối:
• "Trời ơi, bố vợ ngầu quá!"
• "Thẩm Tự Trạch, mà làm Du Du buồn là tụi tui tha cho !"
Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!
• "Cái kết quá mãn nguyện , đóng máy thôi!"
• "Hóng ngoại truyện về em bé... mà đam mỹ thì làm gì em bé, hóng ngoại truyện nhận con nuôi !"
Tô Cảnh Du mỉm tắt màn hình ảo. Cậu , cuộc đời từ nay về sẽ chỉ là nắng ấm.
(HOÀN TOÀN VĂN)