Sau Khi Nhặt Được Anh Vợ Mù - Chương 62: Anh thương em mà

Cập nhật lúc: 2026-03-24 01:27:09
Lượt xem: 5

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Mới khỏi phòng ký túc xá, Ứng Tảo thu nụ bước chân chút dồn dập.

Hắn đeo chiếc cặp sách hai vai mặc một bộ đồng phục bóng chày màu trắng, tay cầm gậy dò đường bước vội vã, bước ba bước như một.

Nhớ Chu An Canh là một chuyện, chuyện còn là cảm xúc hôm nay của Chu An Canh đúng lắm, lo lắng.

Cảm xúc của Chu An Canh luôn giấu sâu, lẽ là do thói quen thu từ nhỏ, sẽ chủ động bộc lộ cảm xúc, đôi khi đến cả chính cũng nhận .

Chu An Canh bảo đợi ở lầu ký túc xá nhưng Ứng Tảo quá sốt ruột liền thêm vài bước về phía con đường mà chắc chắn sẽ qua. Hai gặp đường trong trường, sớm hơn dự tính hai phút.

Vừa mới gặp mặt, Ứng Tảo vội vàng nhảy lên Chu An Canh, thúc giục đến khu rừng cây bên cạnh.

“Anh Canh, bên cạnh, bên cạnh…”

Ứng Tảo lung tung chỉ về phía bên cạnh.

“Bạn cùng phòng em trong rừng cây của trường một đất trống, xem giúp em .”

Chu An Canh sang bên cạnh.

“…Có.”

Kiến trúc của Đại học A nổi tiếng là , cây xanh cũng làm .

Giữa mỗi tòa nhà đều một rừng cây nhỏ, cây nào cây nấy đều mọc to khỏe, bóng cây rậm rạp che khuất cả bầu trời cũng thể che khuất hai đang dán chặt .

Ứng Tảo như lời , mới vững cúi đầu hai tay ôm lấy mặt Chu An Canh mà hôn một cách mãnh liệt.

Cánh tay Chu An Canh vững vàng ôm chặt lấy , hai chân Ứng Tảo kẹp lấy eo Chu An Canh, sợ ngã chút nào.

Ứng Tảo hôn mạnh, dối hôm nay thật sự là nhớ đến lợi hại. Hôm nay nhiều tiết, từ sáng sớm tám giờ bắt đầu, một ngày học liền ngừng nghỉ, ăn trưa xong vội vàng đến viện nghiên cứu, tối ở phòng ngủ bàn chuyện hợp tác nhóm, mãi đến tối sáu giờ mới gặp mặt.

Tính họ mười tiếng đồng hồ gặp .

Mười tiếng đồng hồ đó!

“Ưm…” Ứng Tảo ôm cổ nũng nịu hỏi: “Anh Canh, nhớ em ?”

“Ừ.” Giọng Chu An Canh trầm và khàn, đôi lông mi đang khẽ run của Ứng Tảo.

“‘Ừ’ là ý gì, nhớ nhớ?”

“Nhớ.” Chưa đợi Ứng Tảo tiếp tục hỏi, Chu An Canh đoán câu tiếp theo của , bổ sung: “Rất nhớ.”

Ứng Tảo ha ha.

Giờ là lúc sinh viên tan học ăn tối, đường đông, đều đang từ từ tới.

Thính giác của Ứng Tảo nhạy bén, cách một rừng cây nhỏ, rõ tiếng chuyện lối bộ.

“Soái ca gặp ở buổi tiệc ? Sao , tiến triển gì ?”

Một cô gái hỏi.

“Không .”

“Hả? Tại ?”

Cô gái kinh ngạc.

“Trời ạ, đừng nữa, chuyện vô duyên lắm…” Một cô gái khác phàn nàn: “Toàn là mấy câu đùa cợt bậy bạ, lúc nào cũng là ‘ ngoài gặp mặt ’, ‘ du lịch cùng ’, lời bóng gió bảo với hiểu mà.”

“Trời, vô duyên thế…”

Tiếng ngày càng xa, dần dần rõ nữa.

Ứng Tảo vẫn còn trong lòng Chu An Canh, chóp mũi thở của , tràn ngập cảm giác an và thỏa mãn.

Họ quấn quýt bên , miệng Ứng Tảo cũng chút đau nhưng vẫn giữ nguyên tư thế nỡ buông .

Đến lúc Chu An Canh phát hiện buông , Ứng Tảo chịu rên rỉ hỏi:

 “Sao giống những đàn ông khác?”

Chu An Canh hiểu, một tay ôm Ứng Tảo tay vội vàng sửa bộ quần áo cọ lệch, nâng cằm Ứng Tảo lên kiểm tra vết thương miệng .

Không rách.

Chỉ là sưng lên.

Đặc biệt đỏ, khuôn mặt trắng nõn của Ứng Tảo trông càng rõ ràng.

Chu An Canh chuyên chú kiểm tra, Ứng Tảo chuyên chú chỉ trích:

“Anh xem, những đàn ông khác đều nắm lấy cơ hội với đối tượng mập mờ, xem, em chủ động nhào qua mà còn để ý!”

“Không để ý em.”

“Chính là !” Ứng Tảo tức giận: “Vậy buông em ! Anh chính là hôn em.”

Chu An Canh dùng lòng bàn tay chạm nhẹ lên môi .

“Hiss…” Ứng Tảo càng tức giận hơn, giãy giụa xuống khỏi Chu An Canh: “Anh làm gì ! Đau!”

“Đau.” Chu An Canh nhỏ giọng : “Không , hôn nữa.”

“Anh thương em ?”

“Ừ.” Chu An Canh do dự gật đầu.

Ứng Tảo lập tức im bặt ngoan ngoãn trở , vùi đầu vai Chu An Canh, nghĩ vẫn hết giận, tóm Chu An Canh dỗ dành.

Ứng Tảo luôn như .

Vương Thành Long gặp qua vài còn trêu chọc rằng, khả năng chuyện của Chu chính là rèn luyện như , lời dỗ dành là thành thạo nhất.

Hai ở trong rừng cây từ lúc mặt trời lặn đến lúc trời tối, ít nhất cũng nửa tiếng. Ứng Tảo chút lạnh, chủ động nhảy xuống bảo Chu An Canh dắt về nhà.

Vừa về đến nhà, Ứng Tảo hỏi:

“Anh Canh, chuyện với em ?”

Chu An Canh đang cúi giày cho Ứng Tảo liền khựng , ngẩng đầu lên vẻ mặt lo lắng của Ứng Tảo.

mù nên khả năng quản lý biểu cảm của Ứng Tảo kém. Vui là vui, buồn là buồn, che giấu .

Bây giờ Ứng Tảo nhíu mày như , trông đặc biệt đáng yêu.

Không tại , Chu An Canh một cái.

“Anh ?!”

Ứng Tảo trợn mắt.

“…Không .” Chu An Canh chột cúi đầu, nắm lấy cổ chân Ứng Tảo, dép lê chân : “Hôm nay dì Khương liên lạc với .”

“Gì ?” Ứng Tảo vội vàng hỏi: “Dì liên lạc với ? Có tin tức gì ?”

“Dì tìm bà Hạ…”

“Dì tìm bà Hạ Nghệ Điệp á?!”

Giọng Ứng Tảo cũng chút lạc .

Chu An Canh dậy, lắc đầu kể những gì dì Khương hôm nay.

Không là tìm bà Hạ Nghệ Điệp nhưng cũng là một bước đột phá lớn.

Dì Khương và chú Vương trong kỳ nghỉ Quốc khánh mấy ngày nay, danh nghĩa là du lịch nhưng thực tế là đến thành phố Hạ Nghệ Điệp sinh sống.

Mười mấy năm , họ cùng Hạ Nghệ Điệp đến nhà ba bà chúc Tết nhưng dù cũng là chuyện của ngày đó.

Lúc đó kinh tế như bây giờ, mười mấy năm trôi qua, thành phố đổi nhiều.

Rất nhiều nơi phá bỏ xây dựng , ba bà Hạ Nghệ Điệp chuyển nhà , họ tìm hoặc thẳng là hai vị lão gia còn khỏe mạnh , đều là những điều thể .

Chuyến “trăng mật” chủ yếu là để thử vận may, dì Khương và chú Vương cũng nhiều sợ hai đứa trẻ nghĩ nhiều.

“Vậy bây giờ…” Ứng Tảo thấy tiếng tim đập, thình thịch, nhanh đến mức chút khó thở: “Có là, tìm ?”

“Ừ.” Chu An Canh gật đầu, vươn tay ôm lấy Ứng Tảo.

Ứng Tảo cảm thấy đầu óc choáng váng lập tức dán vị trí gần n.g.ự.c Chu An Canh, đó cũng thấy tiếng tim đập thình thịch của Chu An Canh.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/sau-khi-nhat-duoc-anh-vo-mu/chuong-62-anh-thuong-em-ma.html.]

Đều nhanh.

Một, hai, ba.

Giống như mới nhảy bungee xong.

Ứng Tảo nhịn , vùi mặt n.g.ự.c Chu An Canh giọng rầu rĩ:

 “Anh học theo em.”

Chu An Canh cũng bật theo.

Quả nhiên.

Cả hai đều bình tĩnh như vẻ bề ngoài.

Ứng Tảo luồn tay trong áo Chu An Canh, dán làn da nóng hổi của hỏi:

“Vậy dì Khương còn gì với nữa?”

Chu An Canh từ từ :

“Nói họ, tuổi cao, thể máy bay, qua đây.”

“Đương nhiên là chúng tìm họ !” Ứng Tảo ngay: “Dì Khương thời gian nào ?”

“Dì Khương , tùy chúng sắp xếp.”

“Chọn ngày chi bằng gặp ngày, là hôm nay đặt vé luôn ?”

Ứng Tảo .

Chu An Canh vẻ mặt kinh ngạc vui mừng của Ứng Tảo lắc đầu:

 “Sau .”

“Hả?” Ứng Tảo thắc mắc: “Tại ?”

“Chờ, kết quả kiểm tra sức khỏe của Tảo.” Chu An Canh giơ tay, sửa mái tóc chút rối của Ứng Tảo: “Kết quả , vội, .”

“Vậy thì bây giờ cũng mà.” Ứng Tảo : “Cùng lắm thì em xin nghỉ thôi, chuyện nào nặng chuyện nào nhẹ em mà…”

Chu An Canh kiên trì :

“Sau .”

Thôi .

Vậy thì lời , vội .

cũng nhanh thôi, tính kết quả kiểm tra sức khỏe sắp . Ứng Tảo vẫn luôn cố tình lờ , đến bây giờ mới phát hiện chút căng thẳng.

“Anh ơi, em chút căng thẳng.” Tay Ứng Tảo cọ n.g.ự.c , thẳng thắn : “Em từ nhỏ yếu, đây ở thị trấn còn nôn máu, mấy hôm tức đến nôn kiểm tra sức khỏe qua .”

Chu An Canh vỗ về đầu Ứng Tảo:

“Tảo, ăn cơm t.ử tế.”

“Gần đây em ăn cơm siêu cấp mà?” Ứng Tảo bực bội : “Anh xem , đây hai ngày ở quán ăn nông dân em còn ăn nhiều hơn cả !”

Nói xong tức nỗi:

“Sau đó em khó chịu… Mẹ kiếp, em yếu ớt như .”

“Sẽ vấn đề gì .”

 Chu An Canh chắc chắn .

“Em cũng nghĩ …” Ứng Tảo vươn tay , sờ cổ Chu An Canh cảm nhận nhịp đập của : “Anh cũng siêu cấp căng thẳng ?”

Chu An Canh thành thật “ừ” một tiếng.

Căng thẳng là chắc chắn, nhưng tất cả lo lắng đều phát tín hiệu , làm cho họ động lực trong sự lo lắng chứ là bi quan.

Nghĩ cũng là chuyện .

Không, là Cát Tường.

Sau bữa tối hai ngoài dắt ch.ó dạo. Bước chân ngắn nhỏ của Cát Tường chạy nhanh. Trái ngửi ngửi, ngửi ngửi, vẫy cái đuôi nhỏ lông xù tìm một bãi cỏ thích hợp xoay vòng tìm một tư thế thích hợp để vệ sinh.

Trong lúc đó, hai đến cả thở cũng dám thở mạnh.

Khó khăn lắm mới xong, Chu An Canh cầm túi ni lông qua dọn dẹp hiện trường, Ứng Tảo nắm dây dắt ch.ó nhịn che miệng :

“Hôi quá, trời ơi hôi quá, phân của ch.ó con hôi như .”

“Nó ăn, t.h.u.ố.c xổ giun.”

“Gì ?” Ứng Tảo kinh ngạc: “Vậy là nó ị giun ?!”

“…Không .”

 Chu An Canh dối ném túi ni lông thùng rác. Đi ngang qua siêu thị nhà Vương Thành Long, nhanh chóng rửa tay.

Lúc về Ứng Tảo đang chuyện với Vương Thành Long.

“Vậy là chủ nhật hai qua đó ?” Vương Thành Long hỏi: “Có với ?”

“Đương nhiên là .” Ứng Tảo cầm miếng khoai tây chiên mà Vương Thành Long đưa liên tục cho miệng: “Anh Canh ảnh hưởng đến việc học của , tuần nhiều tiết học c.h.ế.t , còn bài tập nhóm nữa… À còn nữa, báo cáo kiểm tra sức khỏe của cũng , sợ mục nào đủ tiêu chuẩn đo .”

“Vậy các dẫn với?” Vương Thành Long ghen tị : “Tôi cũng .”

“Vậy thì hỏi , chúng tính.”

Ứng Tảo tiếp tục nhai khoai tây chiên, rôm rốp.

Ăn đang hăng say thì tay đột nhiên trống , giọng đáng sợ của Chu An Canh vang lên đỉnh đầu:

 “Tảo.”

Da đầu Ứng Tảo tê dại:

 “Làm gì! Em ăn nhiều !”

Chu An Canh cúi đầu , từ lúc rửa tay đến lúc về đến hai phút, túi khoai tây chiên siêu to chỉ còn một chút đáy.

Chu An Canh im lặng thu túi khoai tây chiên, ngước mắt Vương Thành Long đang im lặng bên cạnh chỉ một mực sờ chó.

Chu An Canh gọi một tiếng:

 “Anh Long.”

“Đây!” Vương Thành Long lập tức thẳng lưng: “Chuyện liên quan đến nhé! Là lấy khoai tây chiên, nào dám quản!”

“Anh bậy!” Ứng Tảo trợn mắt: “Rõ ràng là đưa cho , tin thì xem camera!”

“Gì ?” Vương Thành Long chống nạnh: “Ứng Tiểu Tảo, phản bội em.”

“Rõ ràng là phản bội tớ !”

“Là !”

“Là , là , là … Ưm.”

Chu An Canh bịt miệng Ứng Tảo, còn bận tâm đến cuộc chiến vì một túi khoai tây chiên nữa, một câu:

“Dừng.”

Hai lập tức im bặt.

Chu An Canh cúi bế Ứng Tảo lên, nhận dây dắt ch.ó của Cát Tường từ tay Vương Thành Long, thêm gì nữa gật đầu :

 “Đi đây.”

“Ai ai, , ngài thong thả.”

Vương Thành Long cúi đầu khom lưng, bóng dáng Chu An Canh đang gồng gánh chậc lưỡi cảm thán, chuyện yêu đương cũng ai cũng thể làm .

Anh Chu của đúng là một dũng sĩ.

--

Hết chương 62.

 

Loading...