Sau Khi Nhặt Được Anh Vợ Mù - Chương 56: Giải tỏa
Cập nhật lúc: 2026-03-24 01:25:24
Lượt xem: 3
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Tháng mười bước cuối năm, nhiệt độ giảm xuống, cuối cùng cũng còn nóng như lúc mới nhập học.
Ứng Tảo và Chu An Canh sắp xếp xong công việc ở thành phố A hỏi Vương Thành Long xem thể mua đặc sản địa phương ở . Tin nhắn mới gửi , Vương Thành Long liên tiếp gửi vài cửa hàng chuyên bán.
“Hai tuyệt đối đừng làm thẻ nhé!” Vương Thành Long gọi điện thoại nhắc , “Mấy cửa hàng gửi thì còn chứ mấy cửa hàng khác thì bình thường thôi, tuyệt đối đừng đầu óc nóng lên mà mua hết nhé.”
“…”
“Có đó?!” Vương Thành Long hét lên.
“Ừm ừm ừm.” Ứng Tảo vội vàng đồng ý: “Nghe , , sẽ làm thẻ nữa …”
Dành cả ngày để mua đặc sản, xong việc đóng gói cả cún lẫn chuồng cùng chuyển đến siêu thị của Vương Thành Long.
Cát Tường sợ lạ, lẽ là do lang thang lâu ngày, hễ thấy lạ là rên ư ử, vẫy cái hình siêu đáng yêu của chạy theo tới lui.
Chu An Canh cho nó một miếng thịt sấy khô, Cát Tường vui vẻ đến mức hai chân khuỵu xuống đất nhảy múa miếng thịt, chỉ cảm xúc tăng vọt.
Chu An Canh cúi đầu đó kéo Ứng Tảo góc nhà chuẩn ổ cho chó.
Vương Thành Long thấy cảnh tượng , dựa quầy thu ngân lắc đầu:
“Chậc chậc chậc… cái nhà , là tan tành.”
“Ông chủ nhỏ.” Cô nhân viên Tiểu Linh : “Không ở một chán quá, nhân cơ hội ông chủ hưởng tuần trăng mật thì lén mang ch.ó về chơi hai ngày ?”
“…”
Vương Thành Long tức giận:
“Tự thể ?! Cần đến cô tỉ mỉ như ! Cứ như cô giỏi lắm bằng! Đi, sàn nhà bẩn , lau cho một nữa!”
Tiểu Linh sàn nhà sáng bóng thở dài:
“Ông chủ nhỏ, hơn hai mươi , đừng trẻ con như .”
Vương Thành Long: “…”
Cách đó xa, Ứng Tảo ngã lòng Chu An Canh.
Sau khi chuẩn xong xuôi thứ, hai cuối cùng cũng lên máy bay về nhà.
Thời gian từ quê nhà đến thành phố A dài cũng dài, ngắn cũng ngắn.
Mấy tháng vội vã trôi qua, mùa mưa ẩm ướt qua , khi trở quê nhà một nữa tâm trạng của họ khác.
“Chu An Canh…”
Ứng Tảo ở hàng ghế của xe thương mại, môi dán tai Chu An Canh nhỏ giọng :
“Trước đây em rời khỏi nơi , chỉ mong càng xa càng vì em cảm thấy là thần đồng nhỏ, nơi chỉ làm kìm hãm em.”
Chu An Canh yên lặng lắng .
“ bây giờ thật sự rời , em thường xuyên nghĩ khi nào mới về thăm…” Ứng Tảo nhíu mày: “Có kỳ lạ , cảm giác ?”
Chu An Canh lắc đầu gật đầu:
“Nhớ bà nội và Đậu Nành.”
“ ?” Ứng Tảo vui vẻ, nghịch ngón tay : “Quê hương chỉ khi xa mới gọi là quê hương, nếu cả đời em cứ ở trong thị trấn, chắc chắn vẫn sẽ chán ghét… Không! Tuyệt đối sẽ chán ghét đến c.h.ế.t!”
Chu An Canh: “Ừ.”
“Anh hiểu mà cứ ừ ừ ừ.” Ứng Tảo chậc lưỡi: “Cả ngày chỉ ừ ừ ừ.”
“Hiểu.” Chu An Canh chê bai cũng tức giận: “Ngày nào cũng gặp Đậu Nành và bà nội, cũng, .”
“Hả?” Ứng Tảo chớp mắt rộ lên: “Anh đừng , hình như cũng lý nhỉ?”
“Ừ…” Chu An Canh dừng hai giây: “ .”
Chiếc xe xóc nảy đường.
Đường trong thị trấn vẫn luôn như , thỉnh thoảng xóc một cái là chuyện bình thường. Hai hề giật chỉ làm cho dựa chặt hơn.
Xe xóc một cái, tay Ứng Tảo di chuyển về phía một chút.
Từ ngón tay của Chu An Canh nắm đến yết hầu, thuận thế ôm lấy cũng quan tâm bác tài xế thấy , chu môi hôn lên.
Hắn hé miệng coi đây như một trò chơi, dùng môi bao lấy môi của Chu An Canh như ăn thạch trái cây, nhiệt độ cơ thể của đối phương làm cho nóng lên.
“Sao lúc nào cũng nóng như ?”
Ứng Tảo hỏi câu hỏi tò mò từ lâu.
“Bà nội đây , nóng trong .”
Chu An Canh trả lời một cách trật tự.
Ứng Tảo thề nghĩ nhiều, chủ yếu là phản ứng của Chu An Canh quá rõ ràng khó để chú ý. Hắn ngã lòng Chu An Canh, gật đầu:
“Không sai sai, bà nội đúng.”
“…”
Yết hầu của Chu An Canh chuyển động, đầu tai nóng lên.
Dọc đường , hai vui vẻ , chuyện ít cũng quên hôn hít.
Ứng Tảo vui vẻ, Chu An Canh vui , tóm là xuống xe còn kịp lấy hành lý, Chu An Canh nhà vệ sinh .
“Ha ha ha ha ha ha ha ha.”
Ứng Tảo ôm bụng dựa lưng xe, ngớt.
“Anh ơi ơi!”
Đậu Nành ở ngoài xe nhảy lên , cửa sổ xe mở tiếng rõ ràng nhầm lẫn truyền :
“Anh Tảo, xuống !”
“Anh đang đợi Canh của em đó.”
Ứng Tảo vươn tay, qua cửa sổ xe sờ đầu Đậu Nành phát hiện cô bé cao hơn.
“Gần đây em ăn uống nhỉ, cao hơn .”
“Đương nhiên !”
Đậu Nành ngẩng đầu lên, vẻ mặt đắc ý.
“Chỉ là mặt hình như tròn hơn.” Ứng Tảo véo má cô bé: “Bây giờ em thành mặt bánh bao ?”
“Không !” Đậu Nành tức giận : “Mẹ em mấy hôm gọi video còn mặt em gầy đó.”
“Thật giả?”
“Thật mà!” Đậu Nành .
“Được.” Ứng Tảo gật đầu: “Vậy nhất định xem kỹ mới .”
“Gì cơ?!” Đậu Nành kinh ngạc: “Anh ơi, thể thấy ạ?”
“Đương nhiên .” Ứng Tảo lập tức ngẩng đầu ưỡn ngực: “Anh là ai chứ, thể thấy là thể thấy!”
Hai một lớn một nhỏ ghé tíu tít trò chuyện. Không bao lâu , Chu An Canh từ nhà vệ sinh , ôm Ứng Tảo xuống xe.
Ứng Tảo Trong lòng nhịn , “ha ha ha ha ha ha” ngừng.
Sau đó thì còn việc của Ứng Tảo nữa.
Người thì dọn hành lý thì hóng chuyện, phản ứng của dân trong thị trấn chính là như , dù qua bao nhiêu năm cũng sẽ đổi.
…
“Thằng nhóc nhà họ Ứng!” Đột nhiên cách đó vài mét gọi : “Mày về đây xem trò của ba mày ?”
“Gì ?”
Ứng Tảo ở cửa, thấy lời liền sững sờ.
Ứng Tảo đầu về phía đó, chắc là hướng đó :
“Ý ông là ?”
Người đàn ông nghi ngờ chằm chằm :
“Mày thật sự là giả vờ ?”
Lòng Ứng Tảo chùng xuống, đàn ông đang cụ thể là gì. Sau khi ba cảnh sát đưa , những chuyện đó Ứng Tảo còn quan tâm nữa cũng đặt tâm trí chuyện đó.
Sau Tết cùng Chu An Canh trở thành phố thuê phòng, Ứng Tảo càng bận rộn ôn thi thời gian quan tâm đến ông .
“Ông .”
Ứng Tảo hỏi thẳng.
“Hả?”
Người đàn ông thiếu niên, bất kỳ manh mối nào.
Cũng quan tâm thật sự giả vờ , khoanh tay vẻ mặt thú vị:
“Ông thể , đây mày sai đ.á.n.h cho tàn phế, bây giờ vợ con cần, c.h.ế.t trong tù cũng ai quan tâm.”
Tim Ứng Tảo đột nhiên đập mạnh một cái.
Trong nháy mắt thở cũng theo đó mà ngừng , giọng kìm mà run rẩy:
“Ông … c.h.ế.t ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/sau-khi-nhat-duoc-anh-vo-mu/chuong-56-giai-toa.html.]
“Không .”
Chưa đợi Ứng Tảo kịp thở đều, giọng của đàn ông theo :
“ cũng khác gì c.h.ế.t, chỉ còn một thở.”
“Con , sống đến mức cũng thật đáng nể, con vợ cuối cùng nông nỗi …”
Người đàn ông lắc đầu, lúc những lời cũng là cảm thán chiếm đa là xem náo nhiệt chiếm đa , tóm là gì.
“…”
“Tảo.”
“A Tảo.”
Ứng Tảo hồn, về phía tiếng, cổ họng khô khốc khó khăn phát một tiếng khàn khàn:
“Hửm?”
Chu An Canh đặt hành lý tay xuống, tiện tay lau tay bẩn qua ôm lấy Ứng Tảo.
Bà nội lo lắng .
Mãi đến khi hành lý dọn xong hết, trong nhà Ứng Tảo mới dần dần từ trạng thái ngây ngẩn phản ứng , hỏi:
“Bà nội… chuyện bà ?”
“Cũng một chút.” Bà nội thở dài: “Cái con Vương Phương đó lòng độc ác, huống hồ gặp chuyện như … Lúc các cháu bao lâu thì họ ly hôn, Vương Phương mang theo đứa nhỏ đó về nhà đẻ.”
Ứng Tảo lặng lẽ lắng :
“Ba con thì ?”
Ứng Thâm Cường dính líu đến cho vay nặng lãi và cờ b.ạ.c đồn cảnh sát là chuyện chắc chắn.
Ông mấy gã to con đ.á.n.h cho tàn phế, thể đoán những ngày tháng đó chắc chắn dễ chịu. “ khác gì c.h.ế.t”, Ứng Tảo vẫn chút khó thể tưởng tượng.
Người đàn ông hễ mở miệng là c.h.ử.i rủa “con nó”, “c.h.ế.t tiệt”, chỉ trong hơn nửa năm mà nông nỗi ?
Ứng Tảo đang tâm trạng gì.
“Ba cháu ở trong tù… phạm chuyện gì, đ.á.n.h nhập viện, mấy nguy kịch.” Bà nội chú ý đến phản ứng của Ứng Tảo: “Rất nghiêm trọng…”
Trên mặt Ứng Tảo biểu cảm gì.
Không bất kỳ cảm xúc nào.
Nhìn Ứng Tảo như ai cũng sẽ cảm thấy đứa trẻ nhẫn tâm, chỉ những từng thấy ba đối xử với như thế nào mới thể cảm thấy vô cùng đau lòng.
Bà nội nắm lấy tay , nhỏ giọng :
“Bà cho cháu là sợ ảnh hưởng đến tâm trạng của cháu, dù thì việc học của cháu vẫn quan trọng hơn.”
Ứng Tảo ý của bà nội, gật đầu:
“Vâng, cảm ơn bà nội.”
“Vậy…” Bà nội do dự: “Cháu thăm ông ? Bên đó cảnh sát giám sát nhưng nếu cháu thì thể xin phép.”
Chu An Canh từ phía ôm lấy Ứng Tảo, giơ tay vỗ vỗ lên .
"Không cần ạ." Trên mặt Ứng Tảo vẫn là vẻ mặt đó: “Thật cũng gì đáng xem.”
“Ai, ai, càng .” Bà nội : “Người như cần thăm.”
“!”
Đậu Nành mới lấy kem que về liền tiếp một câu.
Bà nội cô bé chọc :
“ cái gì mà đúng, cháu cái gì.”
“Con chứ.” Đậu Nành làm vẻ cao thâm khó đoán, đầu : “Bà đừng tưởng con là trẻ con, con còn con lớn bây giờ cái gì cũng hiểu.”
Ba đều bật .
Buổi tối vẫn là Chu An Canh và bà nội nấu cơm, Ứng Tảo và Đậu Nành chơi ngoài sân.
Tiếng vang dội của Ứng Tảo và Đậu Nành, cộng với tiếng máy hút mùi gầm rú khi xào rau dường như gì đổi.
Ngày hôm , Ứng Tảo đến trường thăm cô Lâm vì cô kết thúc hai năm dạy học tình nguyện và trở về thủ đô.
Hắn trực tiếp thuê một chiếc xe. Theo lời kể của bà nội, hai theo con đường mà Chu An Canh đến năm đó tìm từng thôn từng thôn.
Tìm ở thành phố chắc chắn là chuyện mò kim đáy bể nhưng ở nông thôn, chuyện đơn giản hơn nhiều.
Nơi đây bế tắc, nhỏ hẹp, ai đến, ai , nhà ai làm chuyện gì, trong thôn đều là chuyện công khai chỉ cần túm đại một là .
hai làm một cách tùy tiện.
Cơ bản đều là Chu An Canh tìm , Ứng Tảo hỏi, hỏi thẳng xem mười mấy năm nay ngôi nào đến đây hoặc là ấn tượng gì về Chu An Canh .
Không ấn tượng thì tiếp, nếu thì từ trong xe lấy một ít đồ.
Phụ nữ thì tặng hoa quả và đồ trang sức do chị Bạch thiết kế, đàn ông thì tặng t.h.u.ố.c lá.
Đi về phía tây, hỏi liên tiếp vài , thể nhớ nhưng nhiều hơn thì , căn bản ấn tượng xua tay già trong nhà đều c.h.ế.t hết .
Gặp trường hợp Ứng Tảo cũng sẽ tặng một ít hoa quả, dù thì họ cũng mua nhiều.
Tìm từ sáng đến trưa, mấy tiếng đồng hồ trôi qua thu tin tức gì hữu ích, ngược tình cờ quá khứ của Chu An Canh.
“Ô, nó lớn thế ? Trông cũng trai đấy, giống ngôi ghê…”
“Nó đây ? Haizz! Trước đây nó t.h.ả.m lắm, ở đây nhà nào cũng con trai nhưng ai mà một thằng ngốc chứ!”
“Ui da, cảm ơn.”
Người nhận lấy t.h.u.ố.c lá thiện:
“…Lời dễ nhưng đều là lời thật đó, lúc đó loại trẻ con ai , nhiều nhất là nhà ai cơm thừa thì cho một miếng, trời mưa thì cho nó một lúc còn đều tự lo liệu.”
“Sống c.h.ế.t , phú quý do trời, lời hiểu chứ?”
“Cậu cái ?”
“Cái là gì, lúc đó trong thôn chúng mấy nhà trẻ con, đang thịnh hành cái gì Smart gì đó, cố tình bắt nó đội tóc giả mặc váy con gái, còn trang điểm nữa!”
“Sau vẫn là cái hàng xóm của … đúng, chính là chị gái mở quán ăn nông dân, chị cầm gậy thì chuyện mới xong.”
Người xong, quần áo đắt tiền hai với vẻ hiếm lạ thằng ngốc lột xác, chuyện thì giống như ngôi , trai đến mức khó thể phân biệt .
“Hai bây giờ sướng , bộ quần áo ít tiền nhỉ? Các hỏi mấy chuyện làm gì?”
“…Không gì ạ.” Ứng Tảo chuyện chút khó khăn miễn cưỡng : “Chỉ là tiện miệng hỏi thôi.”
“Ồ ồ, hồi tưởng quá khứ đúng ?” Người gật đầu: “Tôi hiểu mà.”
Ứng Tảo còn tâm trạng để chuyện với nữa, lồng n.g.ự.c như máy ép thủy lực nghiền qua đau nhói.
Hắn Chu An Canh đây sống dễ dàng nhưng nỗi khổ từ miệng một xa lạ , thêm một sự tàn nhẫn bình thản.
Quán ăn nông dân nhà bên cạnh gần, bộ chỉ 5-60 mét.
Trước cửa quán ăn chỗ đậu xe, tài xế lái xe , Ứng Tảo thanh toán phí lái xe hôm nay.
“Hôm nay vất vả .”
“Cái gì vất vả .” Tài xế màn hình điện thoại, vui đến mức mắt cũng còn, “Hai đây thật là… cho nhiều quá, công việc hôm nay của còn bằng một nửa ngày thường.”
“Không chỉ là phí lái xe .” Ứng Tảo : “Hôm nay chúng ở đây, ở đây bao ăn cơm và chỗ ở.”
“Vậy cũng nhiều.” Tài xế ngượng ngùng : “Tôi cũng giúp gì nhiều…”
Sau vài câu từ chối tài xế cuối cùng cũng nhận lấy tiền . Nghe hai ở trong xe thêm một lúc, tài xế nhiều nhanh chóng xuống xe.
Sáng sớm hôm nay khác chuyện, tài xế mà cũng đau lòng huống hồ là hai vị khách nhỏ…
Anh lắc đầu, tiền lương bốn chữ , vui thở dài quán ăn nông dân.
Còn bên cửa xe đóng, giây tiếp theo “cạch” một tiếng khóa .
Ứng Tảo chống ghế xe, dùng sức xoay lên Chu An Canh.
Cúi đầu xuống trán chạm trán, gần đến mức thể cảm nhận thở ấm áp của .
Trong xe yên tĩnh.
“Tảo, … …” Lòng bàn tay Chu An Canh đặt lên đùi ôn tồn : “Không khó chịu.”
“ mà em khó chịu.”
Ứng Tảo bĩu môi .
Chu An Canh sững .
“Cho nên em nghĩ cách giải tỏa…”
Ứng Tảo lẩm bẩm, cánh tay di chuyển xuống chỉ “cạch” một tiếng, tiếng khóa xe.
Ứng Tảo cúi xuống hôn lên lấp đầy những lời “ cả”, “ quan trọng” của Chu An Canh.
Ánh sáng ngoài cửa sổ xe ngăn cách, gian trong xe chật hẹp chỉ còn thở và nhịp tim đan xen , dường như lời đều là thừa thãi.
Lúc Chu An Canh kinh ngạc ngẩng đầu lên, ấm tay Ứng Tảo làm giật .
--
Hết chương 56.