Sau Khi Nhặt Được Anh Vợ Mù - Chương 54: Yêu nhất
Cập nhật lúc: 2026-03-24 01:24:37
Lượt xem: 5
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Đối với sự nhạy bén của Ứng Tảo, Vương Thành Long trong lòng đột nhiên kinh ngạc một chút.
Dù thì trong dự đoán của , khi chuyện , Ứng Tảo và Chu An Canh lẽ sẽ kinh ngạc, lẽ sẽ sợ hãi, tóm là tuyệt đối sẽ bình tĩnh như .
Anh lén Chu An Canh một cái.
Vẻ mặt Chu An Canh đổi, vẫn cứ vươn tay vuốt ve móng vuốt của con cún nhỏ, dường như điều là manh mối tìm ruột, mà là một câu đơn giản “Ăn ?”.
Bình tĩnh đến mức khiến hoang mang.
Khiến nghi ngờ căn bản để tâm .
điều cũng bình thường.
Dù thì Chu An Canh … dù thì …
“Có thể cho chúng em xem một tấm ảnh ạ?” Ứng Tảo hỏi.
“Hả? Được, chứ.” Vương Thành Long vội vàng gật đầu, “ mắt thế cũng thấy, để tớ miêu tả cho nhé? Có chính xác nhỉ.”
“…” Ứng Tảo thở dài: “Có khả năng nào là để cho Canh xem ?”
“Ồ ồ ồ.” Vương Thành Long ho khan hai tiếng, tiếp tục gật đầu: “Lỗi tớ, tớ, quên mất.”
Vương Thành Long nháy mắt với .
Khương Dương sớm cầm điện thoại chuẩn sẵn sàng, giây tiếp theo liền đưa điện thoại qua.
“Cứ xem thử .” Vương Thành Long cẩn thận : “Chúng tớ cũng chắc, giống cũng đừng gánh nặng quá lớn.”
“ .” Khương Dương : “Thật … bạn cũ của cô nước ngoài mười mấy năm , lúc đó cũng lưu phương thức liên lạc, điện thoại trong nước liên lạc . mà…”
Bà dừng một chút, hai đứa trẻ mặt: “Chuyện quá trùng hợp, ngoại hình giống, thời gian cũng khớp, chúng cô trong lòng yên, nghĩ các cháu… đều dễ dàng, một hy vọng cũng là điều .”
“Cháu ạ, dì.” Ứng Tảo ngọt ngào: “Lần về nhà chúng cháu cũng kế hoạch tìm , tìm cũng , manh mối mãn nguyện .”
“Ai, ai, các cháu thể nghĩ như là nhất.” Khương Dương gật đầu, giơ điện thoại : “Vậy Tiểu Chu, cháu xem .”
Bức ảnh điện thoại rõ ràng.
Là ảnh tuyên truyền của đoàn phim.
Tấm ảnh đơn từ nhiều năm , chất lượng hình ảnh rõ nét như bây giờ, trang phục cũng là kiểu dáng từng thịnh hành đây.
phụ nữ trong ảnh .
Cô giống với đặc điểm khuôn mặt của đại đa phụ nữ phương Đông, mà ngược , đường nét sâu sắc, lập thể, lông mi rậm, mũi cao thẳng, khí chất.
Nếu chỉ riêng, đại đa sẽ liên hệ Hạ Nghệ Điệp và Chu An Canh với , nhưng chỉ cần quen cả hai họ, đều sẽ kinh ngạc mức độ tương tự của họ.
Hóa thế giới hai quen mà giống đến .
Bất kể là ngũ quan khí chất.
Chu An Canh cúi mắt xuống, ánh mắt chuyên chú chằm chằm màn hình điện thoại, hồi lâu lên tiếng.
Trong nháy mắt, khí trong phòng dường như trở nên loãng , hô hấp chút khó khăn.
“Cái đó…” Xung quanh thật sự quá yên tĩnh, Vương Thành Long nhịn mà xen : “Tớ nhắc một chút, điện thoại tắt màn hình .”
Mọi : “…”
“Cậu thể nhắc sớm hơn một chút ?!” Ứng Tảo nổi giận: “Không Canh nhà tớ rành về điện thoại , còn ngây đó mà chế giễu!”
“Tớ chế giễu ! Tớ chỉ nhắc nhở bình thường thôi ! Khoan … ai ngây đó?!” Vương Thành Long phản ứng , càng thêm tức giận: “Một mỹ nam t.ử ngọc thụ lâm phong, phong lưu phóng khoáng như tớ, ngây !”
Ông Lý từ nhà vệ sinh , thấy lời liền thở dài: “Long, con đừng làm mất mặt nữa, còn việc chính làm .”
“Nhanh lên.” Ông ba cũng thúc giục: “Lòng ba đang treo lơ lửng đây.”
“Chậc.” Vương Thành Long miễn cưỡng : “Được , nếu việc chính tớ chắc chắn sẽ… sẽ hỏi tội .”
Anh mở điện thoại lên, tìm tấm ảnh tuyên truyền chất lượng cao đó: “Xem , rõ ?”
Chu An Canh thoáng qua, gì.
Thật cũng cần xem .
Vừa chằm chằm màn hình lâu như là rõ, mà là đang ngây , và cả sự… sợ hãi ẩn sâu trong lòng.
Sống một lâu, Chu An Canh bao giờ khao khát sự chăm sóc của .
Sau khi quen bà nội và Đậu Nành, giúp bà nội làm nhiều việc hơn, để họ vất vả như . Sau khi quen Tảo, mục tiêu của nhiều hơn, kiếm nhiều tiền hơn, để thể bảo vệ Tảo, để chịu khổ…
Một khi quen với việc cho và hy sinh, sự khao khát tình gần như bằng .
Bây giờ một đột nhiên xuất hiện trong tầm mắt, phản ứng đầu tiên của Chu An Canh là ngơ ngác.
“Rất giống đúng ?” Vương Thành Long nhỏ giọng hỏi.
“Ừ…” Chu An Canh từ từ gật đầu, theo bản năng tìm bóng dáng của Ứng Tảo.
Ứng Tảo bên Vương Thành Long, cách đến nửa mét, trong lòng ôm con cún con lông xù mềm mại, đang dỏng tai lên .
“Tảo.” Chu An Canh nhịn .
“Đây đây.” Ứng Tảo lập tức vươn tay , Vương Thành Long thức thời lùi một bước, Ứng Tảo thuận lợi nắm lấy tay Chu An Canh.
“Ngoan, sợ sợ nhé…” Ứng Tảo nắm c.h.ặ.t t.a.y Chu An Canh, nhỏ giọng : “Là thật cũng cả, là thật cũng sẽ ảnh hưởng đến cuộc sống của chúng .”
“Ừ.” Chu An Canh cau mày, thở chút nặng nề: “Tảo… cô , giống.”
“Ừ ừ, tớ , tớ .” Ứng Tảo xoa xoa tay : “Vậy thì cứ hỏi thử xem.”
Ứng Tảo ngẩng đầu lên: “Dì Khương, dì dì và dì Hạ mất liên lạc mười mấy năm, thể liên lạc với nhà của dì ạ?”
“Cô với nhà của cô đều , phương thức liên lạc thì , chỉ là đổi quá lớn…” Khương Dương dám chắc.
“Chúng cháu hiểu ạ.” Ứng Tảo ngoan ngoãn .
“Yên tâm các con, chú chắc chắn sẽ cố gắng liên lạc.” Ông Vương , ôm vai Khương Dương: “Chú từng gặp bố chồng của cô , hơn nữa cô nhiều bạn bè trong giới, hy vọng chắc chắn .”
“Vâng ạ.” Ứng Tảo nắm c.h.ặ.t t.a.y Chu An Canh: “Cảm ơn chú dì ạ.”
“Chà.” Ông Vương xua tay: “Chuyện là gì…”
“ bây giờ chuyện vẫn xác định, thể làm xét nghiệm ADN, các con cần vì chuyện mà đổi kế hoạch Quốc khánh, nên tìm vẫn tìm.” Khương Dương : “Đây chỉ là một khả năng, các con yên tâm, đừng quá áp lực.”
Ứng Tảo tiếp tục gật đầu: “Dạ.”
là như .
Họ từ khi sinh đến nay trải qua quá nhiều niềm vui và nỗi buồn, cuộc đời thăng trầm, bất kể là niềm vui lớn đến khó khăn lớn đến , đối với họ đều là vấn đề.
Cậu tin chính .
Cũng tin Canh.
“Cảm ơn dì ạ.”
Ứng Tảo về phía bà.
“Đừng khách sáo như , cô và chúng cô là bạn nhiều năm, các con là bạn của Tiểu Long, dù thế nào cũng giúp đỡ.”
Khương Dương xoa đầu Ứng Tảo và Chu An Canh, giọng điệu ôn hòa: “Nếu là thật, thì mừng quá, nếu … cô cũng hy vọng các con thể sống vui vẻ, việc gì cứ liên lạc, đây cũng là nửa ngôi nhà của các con.”
“…”
Bàn tay đặt đầu ấm áp và mạnh mẽ, mang theo một sự an ủi khác với Chu An Canh, một sự an ủi của lớn tuổi.
Sống mũi Ứng Tảo cay xè, hiểu .
“Tớ cũng là em vĩnh viễn của các , việc gì cứ tìm tớ.”
Vương Thành Long tiếp lời, cúi đầu hai cánh tay đang vắt ngang mặt : “ thật, các hai bên trái nắm tay tớ, làm tớ giống như Tây Vương Mẫu .”
“…” Ứng Tảo thở dài: “Trong một khoảnh khắc cảm động như thế .”
“Tớ hiểu, tớ hiểu.” Vương Thành Long lập tức che miệng , giọng lí nhí: “Lúc cần thâm tình đúng ? Tớ hiểu, tớ hiểu nhất.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/sau-khi-nhat-duoc-anh-vo-mu/chuong-54-yeu-nhat.html.]
Ứng Tảo: “…”
Kết thúc bữa tiệc gần 9 giờ, nhiệt độ ban đêm giảm đột ngột, quần áo mỏng manh dán chút lạnh.
Trong bữa tiệc, cả hai đều uống rượu, nhiều, cộng thêm những chuyện xảy bữa ăn, đầu óc cả hai đều tỉnh táo hơn nhiều, nắm tay từ từ về nhà.
Đi ngang qua nhà Phòng Dị bên cạnh, đèn trong nhà sáng trưng, từ bên ngoài rõ tình hình bên trong, tóm là cãi .
Như khá .
Mỗi cãi Ứng Tảo đều dọa sợ, một đàn ông trai như , cãi giống như khỉ quậy…
Về đến nhà, cửa phòng mới đóng , Ứng Tảo nhảy lên Chu An Canh, ghé sát ôm cổ : “Chu An Canh.”
Chu An Canh đáp chậm hơn thường ngày: “Ừ.”
Ứng Tảo nghĩ nghĩ định an ủi: “Cậu cần… ưm.”
Lời của Ứng Tảo đột nhiên nuốt , vì Chu An Canh đột nhiên dán , đôi môi ấm áp của .
Ứng Tảo mơ màng hé miệng.
Rất mạnh.
Cả nụ hôn lẫn vòng tay ôm eo.
“Sao … đột ngột như …”
Yết hầu của Chu An Canh chuyển động: “Vì, .”
“Ồ…” Cậu ôm cổ Chu An Canh, đầu lưỡi tê dại, dần dần cánh tay bắt đầu mất sức, biến thành nhẹ nhàng nắm lấy vạt áo, đột nhiên chút choáng váng.
Trước khi ngoài họ cố tình đóng cửa sổ, lúc về kịp mở, nhiệt độ trong phòng tăng lên nhanh chóng, nhiệt độ cơ thể càng tăng.
Ứng Tảo cảm thấy thở nổi, cánh tay vòng lưng Chu An Canh, vỗ vỗ lưng .
Chu An Canh lùi hai centimet.
Sau khi Ứng Tảo hít một , Chu An Canh hôn lên.
Không hôn bao lâu, chỉ để thở thôi đổi ba , lúc rời Ứng Tảo cả đều nóng ran, giống như mới sốt cao.
Trong miệng khô khốc, khát, còn chút đau.
Thật, vô cùng bất ngờ.
Sự mạnh mẽ của Chu An Canh giống với Chu An Canh.
Không… chính xác mà , Chu An Canh như cũng thường thấy, chỉ những lúc như thế .
Ứng Tảo tiến lên một chút, sát gần Chu An Canh hơn, gần như là n.g.ự.c dán ngực, thể cảm nhận tất cả những khác biệt nhỏ bé.
Anh.
Chu An Canh.
“Chu An Canh.” Giọng Ứng Tảo khàn: “Anh đang nghĩ đến cái 88 đó .”
Chu An Canh chằm chằm mặt Ứng Tảo, yết hầu chuyển động: “Ừ.”
Đầu Ứng Tảo dựa vai , vì thiếu oxy nên suy nghĩ rối loạn, nửa tỉnh nửa mê: “Vậy, 88 còn thừa ?”
“Còn…” Chu An Canh nhớ : “Hai cái.”
“Ồ.” Ứng Tảo ngẩng đầu lên.
Ký ức của Chu An Canh ngừng , chăm chú đôi mắt ngây thơ mà sợ hãi của , quân cờ d.a.o động trong lòng nháy mắt định, còn đáp án nào khác.
“Hai cái đủ nhỉ?” Ứng Tảo nhỏ giọng hỏi.
Chu An Canh cũng , lắc đầu : “Lần , sẽ so với , dùng chậm hơn.”
…
Siêu thị nhà Vương Thành Long mở trong khu biệt thự, để phục vụ tầng lớp tiêu dùng, tất cả các sản phẩm đều chọn lựa kỹ càng, sản phẩm cung cấp cho hai càng là loại nhất.
Lần hai đều ngốc, sử dụng thể là lãng phí, phát huy hết công dụng.
Sau Ứng Tảo thỉnh giáo thầy Vương, đủ kiến thức lý thuyết, đối với loại chuyện cũng quen thuộc hơn nhiều.
Cả hai đều là lớn, Chu An Canh nhu cầu như , cũng , chỉ là đây cả hai đều quen kìm nén, bây giờ cần thiết nữa.
Đến lúc thật sự quen … Ứng Tảo mới phát hiện thầy Vương đúng.
Rèm cửa trong phòng ngủ kéo kín, nhưng Chu An Canh tắt đèn, cúi mắt Ứng Tảo đang ngửa đầu, kìm mà cúi xuống hôn.
Hôn.
Hôn .
Hành động quá nhiều, đến bây giờ chỉ cần Chu An Canh đến gần một chút, Ứng Tảo sẽ thành thục ôm cổ , ngoan ngoãn mở miệng.
Giờ phút , hai vô cùng ăn ý.
“Chu, Chu An Canh.” Giọng Ứng Tảo lí nhí, mang theo vẻ làm nũng: “Hôm nay Chu Sinh Sôi hỏi tớ, là bạn trai của tớ …”
“Ừ…” Giọng Chu An Canh nhẹ hơn thường ngày, dường như chỉ cần chạm nhẹ là vỡ.
“Anh .” Ứng Tảo thúc giục.
Giọng Chu An Canh lớn hơn một chút: “Tảo là, thì là.”
“Vậy nếu tớ thì ?” Ứng Tảo hừ nhẹ.
Chu An Canh , trong tình huống Ứng Tảo thấy, ánh mắt sâu. Đôi mắt đen một chút là thể hút , đó còn sức chống cự, giống như đầm lầy, từ từ chìm xuống.
“Vậy, .”
Lúc mở miệng, giọng Chu An Canh nhẹ, dịu dàng.
“Tớ cũng nữa…”
Ứng Tảo cau mày, chuyện đối với quá phức tạp: “Tớ , tớ hiểu. Lúc Chu Sinh Sôi hỏi tớ, tớ nghĩ , tình nhân sẽ nắm tay, chúng cũng , tình nhân sẽ hôn , chúng cũng nhiều mà, bây giờ buổi sáng hôn tớ tớ còn học, còn là… bây giờ…”
Ứng Tảo vòng tay ôm Chu An Canh xuống, sờ đến sống lưng đầy cơ bắp của .
Rất chắc chắn.
Chắc chắn mà bất kỳ sự giả tạo nào.
Từ khi ký ức, Chu An Canh gần như lúc nào làm việc.
Anh từng nhặt rác, làm đồ thủ công, khiêng vác thép, làm công nhân ở quán lẩu… đến bây giờ, thể độc lập vận hành một nền tảng.
Mỗi khối cơ bắp đều là do luyện tập mà , đổ bao nhiêu mồ hôi, mới tạo nên một hình kiên cường bất khuất như .
chỉ là một bình thường.
Trong mắt khác, thậm chí còn là một “thằng ngốc”.
Chỉ là kiên cường hơn bất kỳ ai, dũng cảm hơn bất kỳ ai.
Khi khả năng tìm thấy , trong mắt , Chu An Canh đều bình tĩnh, chỉ đến khi về nhà, mới x.é to.ạc lớp ngụy trang, vội vã tìm kiếm một nụ hôn.
Ứng Tảo nên dùng từ gì để hình dung mối quan hệ của và Chu An Canh.
Tình nhân cũng , nhà cũng , duy nhất trong cuộc đời cũng .
Không bất kỳ một từ nào thể đơn giản khái quát sự tồn tại của . Họ giống như những con cá sắp c.h.ế.t nép , trong mắt thế gian chẳng qua chỉ là hai con cá nhỏ, nhưng đối với họ, đối phương còn nồng nhiệt hơn cả ánh mặt trời.
“Là tình nhân, cũng là nhà, cũng là quan trọng nhất nhất.” Ứng Tảo dán tai tổng kết, giọng chút ngắt quãng: “Anh xem đúng ?”
“Ừ.” Chu An Canh : “Tảo là nhà.”
“!” Ứng Tảo rộ lên: “Bất kể tìm , bây giờ nhà .”
“Ừ.” Chu An Canh vùi mặt vai Ứng Tảo, giọng khàn khàn: “Thích, Tảo.”
“Thích bao nhiêu?” Ứng Tảo rên rỉ.
“Thích nhất…” Giọng Chu An Canh rầu rĩ, ngừng vài giây : “Yêu nhất.”