Sau Khi Nhặt Được Anh Vợ Mù - Chương 50: Anh Chu là bạn trai cậu đúng không?
Cập nhật lúc: 2026-03-24 01:23:11
Lượt xem: 6
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Phòng thí nghiệm ngay cạnh thư viện.
Viện nghiên cứu của Đại học A là biểu tượng tiêu biểu của một ngôi trường danh tiếng quốc, đầu trong lĩnh vực nghiên cứu. Nó chiếm trọn một tòa nhà cạnh thư viện, quy mô lớn, điều kiện và cơ sở vật chất vô cùng .
Dưới lầu cửa kiểm soát và hai bác bảo vệ. Hai bác ở hai bên, cầm sổ đăng ký phe phẩy quạt trò chuyện.
Viện nghiên cứu quản lý nghiêm ngặt, giấy chứng nhận. Ứng Tảo nên đành ngoan ngoãn lầu đợi giáo sư Bạch đón.
“Không ngờ em thật sự đến.”
Hai phút giáo sư Bạch từ trong viện , lắc đầu:
“Mấy đứa học trò của cô chỉ mong mấy ngày đến, em thì ngược chỉ mong đến đây.”
Ứng Tảo hì hì:
“Không là thời gian ạ.”
Giáo sư Bạch bật .
Bà chào hỏi bác bảo vệ, ghi tên và điện thoại của Ứng Tảo sổ đăng ký dẫn lên lầu.
Giáo sư Bạch năm nay 50 tuổi nhưng trông còn trẻ, qua chỉ ngoài 40. Bà mặc chiếc áo khoác trắng dài đến bắp chân, đeo một cặp kính gọng, nụ hiền hậu.
Dọc đường hai nhỏ giọng trò chuyện.
“Em bao nhiêu tuổi ?”
Giáo sư Bạch hỏi.
“Vừa tròn mười tám ạ.”
“Tuổi trẻ thật .”
Giáo sư Bạch quẹt thẻ thang máy cảm thán :
“Con cô còn lớn hơn em.”
Ứng Tảo ngạc nhiên:
“Thật ạ?”
“ , cô sinh con sớm.”
Giáo sư Bạch ,
“ cô bảo dưỡng cũng tồi , đều cô giống chị của con cô, nó trông già lắm.”
“Phụt.”
Ứng Tảo nhịn , kéo kéo tay áo của Chu An Canh bên cạnh hỏi:
“ ?”
Chu An Canh cẩn thận chằm chằm mặt giáo sư Bạch:
“Ừ.”
Ứng Tảo rộ lên:
“Vậy đợi em phẫu thuật xong, chắc chắn thể thấy .”
“Được thôi, cô mong chờ ngày đó.”
Giáo sư Bạch , về phía khuôn mặt xinh và đôi mắt khó thể bỏ qua của . Tròng mắt đen nhưng hiện tại như một lớp sương mờ che phủ.
Mấy năm nay Đại học A giúp đỡ nhiều trường hợp đặc biệt khó khăn.
Phần lớn là những thí sinh khuyết tật tay chân còn thí sinh khuyết tật mắt như Ứng Tảo mà học y thì đây là đầu tiên.
Không là thể học.
Rất nhiều nghiên cứu đều thiên về lý thuyết, học đương nhiên là thể nhưng đa đều vượt qua rào cản đó. Cho dù thật sự nhập học, những khó khăn trong đó cũng thể thấy rõ, bình thường khó thể chịu đựng .
Cho nên câu “cô mong chờ ngày đó” là lời khách sáo, giáo sư Bạch thật lòng hy vọng như .
Bà cũng hy vọng một ngày nào đó… thể thành tâm nguyện của những .
Sau khi tham quan sơ qua phòng thí nghiệm, giáo sư Bạch đưa cho một tờ đơn bảo làm theo quy trình đó để nộp đơn.
Khi việc kết thúc, trời còn sớm. Ứng Tảo ngại làm phiền việc nghiên cứu, chào hỏi xong liền rời .
Trên đường về nhà, Ứng Tảo vô cùng phấn khởi.
Lần thu hoạch nhiều, cho dù trong thời gian ngắn phẫu thuật, cũng cảm thấy vui mừng vì những niềm vui bất ngờ.
Biểu hiện cụ thể là, Chu An Canh cũng lẽo đẽo theo đó.
Chu An Canh ban công tưới cây, Ứng Tảo cũng lon ton theo chỉ theo mà miệng còn ngừng .
“Có mấy chậu hoa thôi mà ngày nào cũng chăm sóc mấy tiếng đồng hồ, gần đây thời gian ở bên em cũng ít nhiều đấy!”
Chu An Canh sửa :
“Không mấy tiếng đồng hồ.”
“Thì cũng một tiếng!”
Ứng Tảo ,
“Tuyệt đối là , sáng tưới một , tối tưới một , còn chuyện với chúng nó nữa!”
Chu An Canh định giải thích đó là chuyện mà là đang học thuộc kiến thức mới, là ôn tập. bộ dạng đắc ý của Ứng Tảo, lời đổi thành:
“…Ừ, Tảo đúng.”
“ !”
Ứng Tảo đắc ý.
Tưới xong hoa Chu An Canh xuống bếp nấu cơm, Ứng Tảo tiếp tục lon ton theo.
Lần chạy nhanh đến nhà bếp thì suýt ngã. Chu An Canh một tay đỡ lấy , bất đắc dĩ :
“Tảo, chạy.”
“Ai bảo nhanh như !”
Ứng Tảo buột miệng.
Chu An Canh gì.
“Vốn dĩ là …”
Lần giọng nhỏ nhiều,
“Em thấy, còn nhanh như , chẳng lẽ là vấn đề của ?”
Chu An Canh vẫn gì.
“…”
Ứng Tảo chột ,
“Thôi , em , chắc chắn chạy nữa!”
Lần Chu An Canh đáp nhanh:
“Ừ.”
Ứng Tảo: “…”
là càng ngày càng tính khí!
Niềm vui của Ứng Tảo kéo dài đến tận bữa tối.
Chu An Canh dọn dẹp xong bát đũa trong bếp, nhà vệ sinh. Anh đang định cởi quần, đầu thì thấy Ứng Tảo theo .
Động tác tay Chu An Canh khựng .
“He he.”
Ứng Tảo hì hì,
“Anh cứ , đừng để ý em, em thấy .”
“…”
Chu An Canh gì Ứng Tảo phấn khởi cả buổi chiều, đóng cửa nhà vệ sinh .
Cánh cửa “rầm” một tiếng đóng . Ứng Tảo đầu tiên là giật khi định thần thì thả lỏng , lười biếng dựa tường phòng tắm.
Bức tường gạch men lạnh, Ứng Tảo dựa kéo lên chui vòng tay ấm áp của ai đó.
Tim đập thình thịch, Ứng Tảo ngửa đầu phát một tiếng:
“Hửm?”
Giọng nhẹ bẫng, như lông vũ lướt qua da thịt.
Chu An Canh vẫn gì, cúi mắt xuống trực tiếp hôn lên môi .
Ứng Tảo nhắm mắt .
Đôi môi của Chu An Canh cũng nóng bỏng như làn da của , rõ ràng là một chất phác nhưng cơ thể và bản năng mãnh liệt như .
Bây giờ Ứng Tảo học cách hôn.
Ôm cổ, ngửa đầu nhón chân, sẽ làm cho cách giữa hai gần hơn, nụ hôn sâu hơn.
Dần dần tư duy sẽ chậm , đầu óc cuồng, cả như bao bọc bởi một thứ gì đó ấm áp chỉ còn tiếng hít thở trong phòng tắm.
… Hiệu ứng âm thanh trong phòng tắm cũng khá .
Miệng nhỏ của Ứng Tảo đều đều hô hấp, ngửa đầu c.ắ.n yết hầu của .
Đây là điều vô tình phát hiện . Cảm xúc của Chu An Canh giấu sâu, khó thể phát hiện. Ứng Tảo thấy chỉ thể dùng hành động của cơ thể để quan sát phản ứng của .
…Yết hầu chính là một trong đó.
Hắn phát hiện mỗi khi cảm xúc của Chu An Canh d.a.o động, yết hầu sẽ kìm mà chuyển động, thú vị.
“Ha ha ha ha ha.”
Ứng Tảo nhịn ,
“Chuyển động nhanh thật đó.”
“…” Chu An Canh bất đắc dĩ để mặc chơi đùa.
Đợi Ứng Tảo chơi đủ, Chu An Canh ôm ghế sô pha nhỏ giọng :
“Tảo vui vẻ.”
“Ừm ừm, đặc biệt vui vẻ!”
Ứng Tảo :
“Em ngờ sẽ nhận niềm vui bất ngờ .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/sau-khi-nhat-duoc-anh-vo-mu/chuong-50-anh-chu-la-ban-trai-cau-dung-khong.html.]
“Thật khi gọi điện thoại em nghĩ , kết quả tệ nhất là điện thoại đúng hoặc là ảo. ngờ gọi , đối phương là một dịu dàng như còn đặc cách mời em đến viện nghiên cứu thực tập.”
Chu An Canh lặng lẽ lắng .
“Tuy em , để thể thật sự tiếp xúc với phẫu thuật lâm sàng còn một cách xa, nhưng… bây giờ em thật sự vui.”
Lúc những lời mắt Ứng Tảo híp cong cong, . Chu An Canh thấy cũng lây nhiễm cảm xúc cũng bất giác theo.
“Anh hiểu cảm giác đó ?”
Ứng Tảo hỏi.
Chu An Canh thành thật lắc đầu:
“Không hiểu.”
Anh thật sự hiểu, nhiều chuyện vẫn còn là mới học cần dùng nhiều thời gian và công sức hơn để lý giải. Có những việc nghĩ một chút là hiểu nhưng cũng những việc thể nghĩ lâu cũng thông.
hiểu là Ứng Tảo vui.
Ứng Tảo vui thì cũng vui đó là điều duy nhất Chu An Canh xác định .
“Không hiểu thì thôi, em ngay là hiểu mà…”
Ứng Tảo miệng thì chê bai nhưng mặt vẫn là nụ tươi rói, chủ động ôm cổ Chu An Canh kéo gần, dán môi giọng lí nhí:
“Làm bây giờ, hôn, cảm giác hôn thật thoải mái…”
Âm cuối mềm mại như mèo con đang làm nũng.
Chu An Canh làm chịu nổi cái ?
Anh cúi mắt, thanh niên đang nhắm mắt chuyên chú, lòng mềm nhũn .
…
Sau một nụ hôn dài nữa, Chu An Canh mơ hồ cảm thấy chuyện gì đó làm nhưng làm thế nào cũng nhớ .
Lúc Ứng Tảo đột nhiên hỏi:
“Anh vệ sinh nữa ?”
Vừa hai hôn đến 10 phút, bây giờ kéo dài thêm mấy phút, thật ngại quá… Ứng Tảo nghĩ đến gì đó liền vươn tay sờ một cái.
Ồ, xong .
May quá, may quá.
Chu An Canh: “…”
“Ha ha ha ha ha ha ha ha.”
Tai Chu An Canh đỏ bừng:
“Anh, bây giờ, liền.”
“Ha ha ha ha ha ha ha ha.”
Ứng Tảo vui c.h.ế.t ,
“Đi , .”
Sau khi chính thức khai giảng, cuộc sống của Ứng Tảo còn nhàn rỗi như nữa.
Mới khai giảng chương trình học cũng nhiều nhưng Ứng Tảo chỉ kiến thức sách vở mà còn tranh thủ thời gian thực tập ở viện nghiên cứu, cách mấy ngày livestream và chọn sản phẩm mới.
Công việc quá nhiều, cho dù là Ứng Tảo cũng thể thành hết .
Chu An Canh Ứng Tảo ngày càng gầy thì trong lòng lo lắng vô cùng.
Ứng Tảo thuộc tạng dễ gầy, chỉ cần mệt một chút là gầy nhanh, ngược dễ béo.
Chu An Canh tăng khẩu phần ăn cả ba bữa cũng tác dụng gì, lo đến mức gọi điện cho bà nội thế là Đậu Nành và bà nội tra tấn.
“Không bỏ bữa!”
Trong cuộc gọi video, Đậu Nành giành :
“Ăn cơm mới cao , bây giờ em còn cao hơn cả lớp trưởng của lớp em đó, đều là vì em ăn nhiều cơm!”
“ đó.”
Bà nội đeo kính lão, thanh niên cằm nhọn hoắt trong điện thoại, trách móc:
“Mỗi gọi điện thoại đều sống , ăn ngon ngủ kỹ, bây giờ cháu xem , gầy hơn cả hồi Tết một vòng còn lén giấu bà.”
“ đó, đúng đó!”
Đậu Nành hùa theo.
“Sức khỏe là quan trọng nhất, dù bận đến cũng chú ý sức khỏe.”
“ đó, đúng đó!”
Đậu Nành tiếp tục hùa theo.
Ứng Tảo giọng quen thuộc trong điện thoại, trong lòng chua xót , vội vàng đáp:
“Được , cháu đảm bảo sẽ ăn nhiều hơn, thật cháu ăn nhiều…”
Câu cuối cùng giọng nhỏ dám to, nếu chắc chắn sẽ ba oanh tạc liên tục.
Thật chuyện gầy thể trách Ứng Tảo .
Bỏ qua tạng dễ gầy, trong thời gian ôn thi, mỗi ngày đều bận rộn ôn tập tiêu hao nhiều năng lượng, làm cho phần thịt khó khăn lắm mới tăng lên đều giảm hết.
Sau đó mỗi ngày ở biệt thự hưởng phúc, phần thịt gầy trở về một ít nhưng kịp tăng thì công việc ập đến.
Kết hợp cả hai thì gầy mới lạ.
Cuộc gọi video kéo dài hơn một tiếng đồng hồ.
Ban đầu là hai tập thể giáo huấn, đó là Ứng Tảo cầm điện thoại vòng quanh khu biệt thự giới thiệu.
Hắn đợi thời gian sẽ dẫn họ đến đây chơi nhưng cũng vội, bà nội và Đậu Nành hai tiện, ba Đậu Nành cũng thể đồng ý nên đợi Đậu Nành nghiệp tiểu học .
Chuyện thể bàn .
Bà nội và Đậu Nành ngủ sớm, chuyện một lúc bắt đầu ngáp.
Ứng Tảo liền cúp máy hẹn chuyện tiếp.
Có lời dặn dò của Đậu Nành và bà nội, Ứng Tảo dám tiếp tục thức khuya.
Cuối cùng Chu An Canh chủ động gánh vác trách nhiệm công việc, để Ứng Tảo chuyên tâm học hành và thực tập, công việc còn giao cho .
Trải qua kinh nghiệm ôn thi cấp ba, Ứng Tảo tin tưởng năng lực của Chu An Canh, hề do dự tủm tỉm :
“Được thôi!”
Ngay cả bác sĩ cũng khả năng tự lập của Chu An Canh , thì càng nên tin tưởng, Chu An Canh thể làm .
Không thể , sự giúp đỡ của Chu An Canh nên Ứng Tảo quả thực nhẹ nhõm hơn nhiều.
Chiếc cằm nhọn hoắt bắt đầu xu hướng tròn trịa hơn.
Cuộc sống trôi qua một cách định. Hôm nay khi học xong buổi sáng, Ứng Tảo dự định ăn cơm xong sẽ thẳng đến viện nghiên cứu liền cúi đầu nhắn tin cho Chu An Canh, bảo cần qua đón .
Chu Sinh Thịnh bên cạnh đột nhiên gọi một tiếng:
“Em út.”
Nghe tiếng gọi , Ứng Tảo suýt chút nữa phản ứng là đang gọi ai. Mất một lúc lâu mới nhớ “em út” chính là .
Anh cả và hai gọi một thời gian, Ứng Tảo vẫn chút quen.
“Hửm?”
Ứng Tảo tắt màn hình điện thoại, nhét túi quần,
“Có chuyện gì ?”
“Cái đó…”
Chu Sinh Thịnh lén sang bên cạnh, tan học vài phút trong phòng đều hết, mấy còn cũng đang ở cửa động tĩnh của họ.
Chu SinhThịnh hạ giọng :
“Em út, Chu là bạn trai đúng ?”
Động tác nhét điện thoại của Ứng Tảo khựng đôi mắt từ từ mở to :
“Hả?”
“ ?”
Chu Sinh Thịnh một bộ logic riêng, liếc ngoài cửa nhỏ giọng :
“Có cứ xin WeChat của , tớ bạn trai nhưng vẫn qua đây, tự hỏi nên tớ xác nhận một chút, là tớ hiểu lầm chứ?”
“…”
Ứng Tảo hiểu lắm nhưng tim đập thình thịch, ngón tay nắm chặt điện thoại hiểu chột .
Hắn định và Chu An Canh là mối quan hệ đó nhưng lời đến bên miệng nuốt …
Vương Thành Long thành phố lớn quen với những chuyện , giống như ở quê nhà sẽ chỉ mũi mắng ghê tởm. Tuy tại Chu Sinh Thịnh cho rằng họ là một cặp, nhưng… nhưng nếu là hiểu lầm thì hình như cũng gì.
Tình nhân sẽ nắm tay, họ cũng .
Tình nhân sẽ hôn , họ cũng .
Còn sẽ làm chuyện mà Vương Thành Long … Mặc dù đến nay họ mới thử qua một nhưng dù cũng cả ngày cộng thêm tiêu tốn một khoản tiền lớn 88 tệ, Ứng Tảo đến giờ vẫn còn nhớ như in.
Vậy thì xem hình như cũng thật sự khác gì tình nhân nhỉ?
… Khoan ?
Ứng Tảo đột nhiên nhận điều gì đó, sống lưng căng thẳng tóc như dựng lên, giống như một con mèo con sắp xù lông.
đợi tổng kết kết luận kinh thiên động địa nào, ở bên cạnh gọi một tiếng.
“Ứng Tảo.”
Một giọng nam xa lạ, quen .
Chu Sinh Thịnh bên cạnh lập tức nhíu mày, cảnh giác về phía cảm giác quen thuộc “ dám qua đây liền dám động thủ”.
Ứng Tảo gì, vẫn đang bận tâm đến chuyện , gọi cũng để ý thì thuận miệng hỏi:
“Ai ?”
“Tôi là Triệu Tuấn Vũ.”
Người đàn ông ngoại hình rắn rỏi, mặc áo đấu 7, còn mang theo nóng khi vận động, mặt lộ rõ vẻ tự tin bằng , ánh mắt từ từ lướt qua mặt Ứng Tảo.
“Có thể làm bạn ? Tôi hứng thú với .”
--
Hết chương 50.