Sau khi nhầm lẫn bạch nguyệt quang alpha hối hận rồi - Chương 30
Cập nhật lúc: 2026-05-06 16:45:39
Lượt xem: 7
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Bạch Chỉ vì tối qua tiêu hao quá nhiều sức lực nên khi ngoài cũng chẳng mấy tinh thần. Muốn mua gì đều do Hoắc Triều Sinh giao thiệp, còn chỉ đờ đẫn nghỉ ngơi. Thực chất hứng thú làm việc gì khác, chỉ đ.á.n.h lạc hướng bản để làm nhẹ sự hiện diện của Hoắc Triều Sinh.
Bạch Chỉ xách một túi cá cảnh , một tay dắt lấy : "Sao cứ ủ rũ thế , là để bế em nhé?"
"Không cần." Bạch Chỉ đẩy tay , tự về phía thang máy. Hoắc Triều Sinh nhúc nhích, đột ngột thốt một câu đầu cuối:
"Em quen với Thẩm Vấn Kinh từ bao giờ?"
Bạch Chỉ bất đắc dĩ dừng bước: "Chẳng điều tra rõ ràng , còn hỏi làm gì?" Những việc nắm chắc, Hoắc Triều Sinh sẽ bao giờ làm.
Hắn nhét túi cá cốp xe mới dắt xe. Bạch Chỉ ép một góc.
"Em thành thật , sẽ tính toán với ."
Sáng nay Hoắc Triều Sinh điều động camera giám sát quanh biệt thự, phát hiện một chiếc xe luôn tiến khu vực lúc sáng sớm. Hắn tra biển và thấy chủ nhân chiếc xe là bạn của Thẩm Vấn Kinh. Người đủ cẩn trọng để tránh camera, nhưng Hoắc Triều Sinh quá đa nghi. Hắn thừa , nếu chỉ dựa một Bạch Chỉ thì thể trốn tránh suốt năm ngày qua.
Lúc đó Hoắc Triều Sinh phát tác, bỏ qua, nhưng thái độ của Bạch Chỉ khiến kìm lòng mà lật ngửa bài hỏi.
"Trước Trần Túy, Thẩm Vấn Kinh, còn ai nữa hả bảo bối?"
"Hết đến khác, ai cũng nhắm em thế, hửm?"
Bạch Chỉ nhếch môi: "Ồ, là còn cảm ơn sự đại lượng của ?"
"A Sinh?" Bạch Chỉ thẳng mắt , "Anh nhắm Thẩm Vấn Kinh là vì tư tâm ?"
"Đến cả em trai của Thẩm Sóc mà cũng bao dung hơn đôi chút."
Hoắc Triều Sinh dùng hai ngón tay bóp lấy mặt : "Sao em quan hệ của họ?"
"Rốt cuộc các bắt đầu từ bao giờ?"
Bạch Chỉ thẹn với lòng: "Bắt đầu cái gì, giống ."
Hoắc Triều Sinh chậc một tiếng: "Nói năng cho t.ử tế."
Mạng lưới quan hệ của Tiến sĩ Thẩm là bảo mật, mấy chuyện . Thêm đó, ở Kinh Đô họ Thẩm nhiều vô kể, ai rảnh rỗi suy đoán quan hệ của họ làm gì?
"Thẩm Vấn Kinh chính miệng cho em ?"
Bạch Chỉ đáp.
"Cậu đến cả chuyện cũng cho em , bé cưng?"
Bạch Chỉ định mở cửa xe nhưng Hoắc Triều Sinh giữ chặt lấy: "Đừng quậy!"
"Nói thật ."
"Không gì để cả, cứ coi như những gì nghĩ là đúng ."
"Tôi thấp kém, quyến rũ , ... ưm...?"
Hoắc Triều Sinh chẳng chẳng rằng bắt đầu kéo quần xuống, Bạch Chỉ hoảng loạn định đá : "Đây ở nhà!"
"Cút ... Hoắc Triều Sinh! Đừng làm thế ..."
"Đừng hét, làm đến cùng ."
Hoắc Triều Sinh ấn giữ lấy , đôi mắt Bạch Chỉ đột ngột trợn trừng, đó ngửa đầu đập mạnh lưng ghế.
...
Hoắc Triều Sinh tỏa chút tin tức tố để xoa dịu , hôn liên tục lên khóe môi: "Bảo bối, phát hiện em thích chiêu đấy."
"Thấy thoải mái ?"
Sự cảnh giác của Bạch Chỉ làm bật .
"Yên tâm, tạm thời ý định đó ."
"Có chút hối tiếc đấy, bảo bối."
Bạch Chỉ hiểu ý , Hoắc Triều Sinh đang hối tiếc vì đây khi chủ động, nhận lấy.
"Anh nên dành nhiều thời gian ở nhà với em hơn."
"Có thể đừng những lời ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/sau-khi-nham-lan-bach-nguyet-quang-alpha-hoi-han-roi/chuong-30.html.]
"Vậy gì đây, khi mà em chẳng chịu khai báo chuyện của Thẩm Vấn Kinh."
Bạch Chỉ liếc một cái, để mặc đàn ông mặt đang quỳ một gối mặc quần áo cho .
"Tôi với , với Trần Túy, đều chỉ là bạn bè, tin tùy ." Cậu nhấn mạnh bốn chữ "chỉ là bạn bè". Hoắc Triều Sinh nắm lấy cổ tay mảnh khảnh của mà hôn: "Đang trả thù ?"
Thấy Bạch Chỉ thèm đếm xỉa, liền sờ vết hằn do gây : "Hôm nay làm em đau ?"
Bạch Chỉ giơ chân đạp lên n.g.ự.c , ý từ chối vô cùng rõ ràng. Hoắc Triều Sinh coi như hiểu, nắm lấy cổ chân kéo xuống ôm hôn: "Nói chuyện ."
Bạch Chỉ: "Đau thì ?"
Hoắc Triều Sinh vén tóc mái của : "Anh xin ."
Bạch Chỉ vội vàng né tránh ánh mắt của , "dị ứng" với sự dịu dàng ngắt quãng của đàn ông .
"Trốn cái gì?"
"Về nhà ."
"Ôm thêm lát nữa." Hoắc Triều Sinh bắt lên đùi, khẽ cọ cọ: "Em về cũng , ép."
" ngày mai sẽ cho đến chăm sóc em, em ở yên tại Giang Thành, chạy lung tung nữa."
Bạch Chỉ lựa chọn nào khác: "Biết ."
Hoắc Triều Sinh mãn nguyện siết chặt hôn xong, ôm thêm một lúc lâu mới buông : "Về nhà."
Giang Thành đông đúc như Kinh Đô, ngay cả khí cũng trong lành hơn hẳn. Những lúc Hoắc Triều Sinh mặt, Bạch Chỉ thường tự chạy ngoài hóng gió. Cậu còn nhốt trong nhà một lòng đợi chờ ai đó trở về như đây nữa.
Hoắc Triều Sinh một mặt thấy vui vì Bạch Chỉ trong hơn một tháng qua dần khôi phục dáng vẻ , mặt khác phát hiện dường như đ.á.n.h mất thứ gì đó. Bạch Chỉ còn bám , cũng còn dựa dẫm nữa. Thậm chí thỉnh thoảng khó chịu cần tin tức tố, cũng chỉ đợi tự phát hiện , nếu nhận muộn một chút, Bạch Chỉ sẽ tự tiêm t.h.u.ố.c ức chế.
Cứ hai ba ngày Hoắc Triều Sinh về Bộ Quốc phòng một chuyến, lo lắng cho Bạch Chỉ nên ngay trong đêm sẽ . mỗi khi bước cửa, luôn cảm thấy hụt hẫng. Chú ch.ó nhỏ đây chỉ cần cửa mở là sẽ nhào lòng , dường như lâu còn nhiệt tình như thế nữa. Chỉ còn một câu nhạt nhẽo: "Về ?"
Hoắc Triều Sinh hôm nay ngoài chơi, định hỏi xem làm gì, nhưng Bạch Chỉ trò chuyện với , qua loa vài câu liền định tắm.
Hoắc Triều Sinh cởi bỏ quân phục, xắn tay áo sơ mi, nới lỏng hai chiếc cúc cổ áo mới gọi giật : "Đứng , qua đây!"
Uyen
Hắn hung dữ, Bạch Chỉ liền nhíu mày, phục tùng. Ánh mắt Hoắc Triều Sinh u ám, cảm xúc tích tụ hơn một tháng qua cuối cùng cũng bùng phát: "Đừng để nữa."
Bạch Chỉ yên tại chỗ nhúc nhích, : "Anh đang chuyện với ai thế? Vợ, cấp , là thú cưng?"
Hoắc Triều Sinh lúc mới nhận đang trút giận vô cớ. Những ngày qua Kinh Đô yên ả, về xử lý hàng trăm bản báo cáo, phiền lòng cả ngày trời, về nhà ôm vợ một cái mà đối phương còn chịu.
"Xin em, vợ ơi."
Lúc Bạch Chỉ mới để ôm: "Sao thế?"
Hoắc Triều Sinh hỏi : "Tại mang theo vệ sĩ?"
"Không quen, thích."
Hoắc Triều Sinh ôm chặt lấy , đặt lên đùi: "Kể từ khi công việc của Thẩm Sóc chính thức triển khai, nhiều thế lực rõ nguồn gốc xâm nhập Kinh Đô, cấp chỉ đích danh bảo vệ ."
"Vì , tạm thời thể đích canh chừng em , nhưng vệ sĩ để cho em đều là tín. Lần tới ngoài, ít nhất hãy mang theo hai , ?"
"Bé cưng? Đừng để lo lắng."
Bạch Chỉ đờ đẫn cuộn tròn trong lòng : "Anh lo lắng cho ?"
"Em xem?" Hoắc Triều Sinh nâng mặt lên hôn nhẹ, "Anh và Tiến sĩ Thẩm sẽ chuyện gì . Đợi xong đợt , sẽ nộp báo cáo rút lui, sẽ tiếp xúc với Thẩm Sóc nữa."
Nhắc đến Thẩm Sóc, Bạch Chỉ mới nhớ lâu liên lạc với , ước chừng là công việc giữ chân thật. Điều kỳ lạ là cả Thẩm Vấn Kinh và Trần Túy đều cùng lúc biệt tăm biệt tích, điều thực sự hợp lý chút nào. Trước đó Bạch Chỉ còn tưởng là do Hoắc Triều Sinh làm.
"Rốt cuộc đó làm gì Trần Túy ?"
Hoắc Triều Sinh ấn nhẹ gáy : "Không gì, vốn định ném nhà lao quân đội nhốt vài ngày, nhưng nhà xin tha, dù cũng đều quân hàm , cũng khó xử."
Hoắc Triều Sinh dặn dò nữa: "Em là phu nhân của , tuy lúc kết hôn đặc biệt công khai nhưng cũng bí mật tuyệt đối, nhất đừng chạy lung tung."
"Ừm." Bạch Chỉ là phân minh công tư. Về mặt tình cảm, tin tưởng Hoắc Triều Sinh, nhưng đối với những lời dặn dò về việc chính, sẽ hành sự theo cảm tính. Ngồi ở vị trí , thể gây thêm rắc rối cho .
"Tôi ."
Hoắc Triều Sinh lúc mới mỉm : "Đợi kết thúc nhiệm vụ, sẽ theo đuổi em, bảo bối ngoan."
Tim Bạch Chỉ nhói lên một cơn đau, vô thức đưa tay ôm lấy ngực: "Để hãy ."