Sau Khi Mỹ Nhân Ốm Yếu Bị Ép Gả Thay - Chương 91

Cập nhật lúc: 2025-11-13 13:31:52
Lượt xem: 344

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Trên xe ngựa, Sở Triệu Hoài vẫn luôn cúi đầu mân mê thanh kiếm gỗ đào.

Cuối cùng cũng chỉ còn hai , Cơ Tuân bèn hỏi y: "Ngươi thật tâm chữa trị ?"

Sở Triệu Hoài siết nhẹ chiếc nanh sói trắng như tuyết, đầu nanh cấn lòng ngón tay đến trắng bệch, y khẽ đáp: "Ừm."

Cơ Tuân thoáng , nghiêng tới gần mắt y.

Sở Triệu Hoài hiểu thấy e lệ, vội gục đầu thấp hơn.

Cơ Tuân nhíu mày : "Tiểu Thủy của chúng thế ?"

"Đừng xem như hài tử." Sở Triệu Hoài cuối cùng cũng lên tiếng, giọng hề ý bài xích oán giận, chỉ là chút tỏ tường, "Đến cả cũng từng xem như ."

Cơ Tuân hỏi: "Không thích ?"

Sở Triệu Hoài tiếp tục miết chiếc nanh sói, giọng buồn buồn: "Cũng... hẳn."

Chỉ là cảm thấy thật kỳ lạ.

Y ít khi khác đối đãi quan tâm đến thế, cả nhẹ bẫng như đang trôi nổi giữa trung, tuy quá tự tại nhưng cũng chẳng hề khó chịu.

Ý của Cơ Tuân càng đậm: "Vậy là thích ?"

Sở Triệu Hoài: "..."

Sao thể suy diễn như ?

Cơ Tuân vẫn buông tha, híp mắt nhoài tới gần, tư thế như thể sắp hôn lên môi Sở Triệu Hoài.

Hơi thở của Sở Triệu Hoài bỗng chốc nghẹn .

Cơ Tuân dừng ở một cách gần xa, thở nóng rực phả mu bàn tay y, ánh mắt như móc câu y chăm chú, giọng điệu trầm thấp xen lẫn ý : "Vậy thì cũng coi như là thích..."

Chữ "" còn kịp thốt , Sở Triệu Hoài rốt cuộc chịu nổi nữa, đột nhiên siết chặt thanh kiếm gỗ đào huơ về phía mặt Cơ Tuân, nhắm nghiền hai mắt la lên: "A! Có quỷ bay qua ? Tai họa lùi tán!"

Cơ Tuân: "..."

Sở Triệu Hoài đỏ bừng mặt, cầm kiếm gỗ đào đ.â.m loạn xạ khắp nơi — chủ yếu tập trung cái tên tai họa Cơ Tuân đang rõ là "Sát thần" "yêu ma" mặt, hận thể đ.â.m cho văng ngoài.

Kiếm gỗ đào quả nhiên hữu hiệu, Cơ Tuân đ.â.m lùi về , bất đắc dĩ thở dài: "Được , là thuộc hạ lầm. Bạch thần y ghét ch*t ."

Sở Triệu Hoài nghẹn lời, hồi lâu mới lúng túng đáp: "Cũng ."

"Tâm tư của Bạch thần y thật khó đoán." Cơ Tuân tỏ vẻ vô cùng khổ não, "Thích cũng , ghét cũng đúng, là thuộc hạ khiến Bạch thần y yêu hận?"

Sở Triệu Hoài vốn chịu áp lực, hễ dồn ép quá mức liền sinh phản kháng. Bốn chữ " yêu hận" khiến y chút thẹn quá hóa giận, một luồng kích động chợt dâng lên trong đầu.

Thích thăm dò bán thảm lắm đúng ?

Sở Triệu Hoài Cơ Tuân, bỗng nhiên đưa tay túm lấy vạt áo cài ngay ngắn của , kéo mạnh về phía .

Cơ Tuân vô cùng ngoan ngoãn thuận theo lực kéo yếu ớt như mèo của Sở Triệu Hoài mà nghiêng về , mày mắt vẫn mang ý : "Sao thế, Bạch thần y chẳng lẽ còn định..."

Giọng đột ngột im bặt.

Sở Triệu Hoài hung hăng hôn một cái.

Đôi mắt đang hờ hững khép hờ của Cơ Tuân lặng lẽ mở lớn.

Nụ hôn hung hăng chạm rời.

Sở Triệu Hoài lùi , cơn kích động nóng bỏng vẫn tan khỏi tâm trí. Y chăm chú dáng vẻ hiếm khi cứng họng của Cơ Tuân, sự e lệ còn kịp dâng lên, đó là một niềm vui sướng len lỏi trào dâng.

Cuối cùng cũng khiến cái miệng nên lời.

Gương mặt tuấn mỹ vô ngần như , mọc một cái miệng chẳng lời nào tử tế.

Hầu hết thời gian đều năng đắn, cà lơ phất phơ, khiến đoán câu nào là đang đùa, câu nào là thật lòng.

Sở Triệu Hoài vui ch*t.

Chỉ là còn kịp vui mừng bao lâu, y cảm thấy ánh mắt của Cơ Tuân dường như đổi.

Trước đây, Cơ Tuân giống như một mãnh thú đang lim dim ngủ gật giữa núi rừng, xiềng xích trói chặt tứ chi và cổ họng , ép thu và trở nên vô hại.

đến vỗ hai cái, cũng chỉ miễn cưỡng hé mắt liếc một cái.

Tuy vẫn mang dã tính đầy công kích, nhưng bản tính kìm nén, tạo cho một cảm giác an rằng "sẽ tấn công", hưng phấn thấp thỏm đưa tay vuốt ve chòm râu của mãnh thú.

bây giờ thì khác.

Cơ Tuân như thể tháo bỏ xiềng xích, gông cùm nơi tử huyệt rơi xuống đất, núi rừng và đêm tối trở thành bãi săn mặc tung hoành.

Vẻ ngoài ôn hòa nội liễm xé toạc, ánh mắt sắc lạnh đến độ khiến thôi cũng rợn tóc gáy, cảm giác xâm lược ập đến, chòng chọc con mồi mắt.

Sở Triệu Hoài run lên, theo bản năng lùi về , lưng dựa thành xe, hoảng hốt thốt lên: "Ngươi... ngươi ... A!"

Chu Hoạn đang đánh xe, tiếng hét kinh hãi thì giật nảy , vội vàng cho xe dừng : "Bệ hạ? Thần y?"

Rèm xe buông xuống, trời cũng tối.

Nến trong xe ai thổi tắt từ lúc nào, góc xe chật hẹp tối om, chỉ còn thấy tiếng hít thở của hai .

Sở Triệu Hoài mặt đầy hoảng sợ dựa thành xe, một hình cao lớn tựa dã thú đè lên, đôi chân thon dài đạp loạn xạ, giọng nghẹn ngào: "Ngươi... tránh ."

"Suỵt." Trong bóng tối rõ mặt Cơ Tuân, chỉ thấy giọng khàn khàn trầm thấp của : "Bên ngoài ."

Sở Triệu Hoài: "..."

Chu Hoạn mặt đầy nghi hoặc, đang áp sát rèm xe gọi : "Thần y khỏe trong ?"

Rõ ràng chỉ cần đáp một câu là thể để Chu Hoạn rời hoặc tiếp tục đánh xe, nhưng Sở Triệu Hoài như thực sự mang cảm giác lén lút vụng trộm lưng khác, sợ phát hiện, thở dồn dập, con ngươi cũng run lên nhè nhẹ.

Y sức đạp lên nệm mềm, vội vàng đặt tay lên vai Cơ Tuân đẩy .

Cơ Tuân khẽ trầm, bàn tay ấm áp áp lên má Sở Triệu Hoài chậm rãi vuốt ve, ghé sát tai y, dùng giọng gần như thì thầm dịu dàng: "Vương phi, thuộc hạ thể hôn ngươi ?"

Sở Triệu Hoài: "..."

Hơi thở của Sở Triệu Hoài ngưng .

Rõ ràng là những lời hết sức bình thường, nhưng hai xưng hô "Vương phi" và "thuộc hạ" như xuân dược, khiến con ngươi Sở Triệu Hoài gần như giãn , mất tiêu cự.

Đôi chân đang cố sức đạp giường đột nhiên mất hết sức lực, lảo đảo buông thõng, mũi chân trần đặt lên sàn xe ngựa.

Cơ Tuân khẽ , xem cơ thể mềm nhũn run rẩy của Sở Triệu Hoài như một sự đồng ý ngầm. Trong bóng tối, như mãnh thú vồ con mồi, cuối cùng cúi xuống ngậm lấy cổ họng con mồi.

Trong đầu Sở Triệu Hoài gào thét trốn chạy, nhưng cơ thể như sớm thể thoát , lý trí mà đầu hàng, cứng đờ mặc cho thở nóng rực ngày một đến gần.

Cho đến khi đôi môi nóng bỏng nhẹ nhàng áp tới, ngậm lấy môi châu của y cọ xát hai , đầu lưỡi len .

Sở Triệu Hoài ngẩn .

lúc , một chiếc xe ngựa khác từ phía chạy tới.

Giọng Bạch Hạc Tri truyền đến: "Sao ? Đèn trong xe tắt? — Triệu Hoài?"

Con ngươi Sở Triệu Hoài run lên, bàn tay đang nắm vai Cơ Tuân đột nhiên siết chặt — dù rõ Bạch Hạc Tri sẽ , nhưng y vẫn sợ đến mức đầu ngón tay run rẩy.

"Ưm... , , cầu xin ngươi..."

Cơ Tuân nhẹ nhàng mổ lên môi y, dịu dàng an ủi: "Không ."

Nước mắt nơi đuôi mắt Sở Triệu Hoài chậm rãi trượt dài theo gò má, giọng mơ hồ run rẩy: ", nhưng mà, ... đang ở bên ngoài."

Cậu y vẫn đang gọi: "Triệu Hoài? Ngủ ?"

Sở Triệu Hoài đột nhiên run lên.

Cơ Tuân thấy y dường như sợ hãi, liền dịu dàng hôn lên đuôi mắt y, ôn tồn : "Được, động nữa, đừng sợ."

Sở Triệu Hoài níu lấy vạt áo , cả rúc lồng n.g.ự.c giả ch*t.

Bạch Hạc Tri thấy lúc lên xe Sở Triệu Hoài còn phấn chấn, mân mê thanh kiếm gỗ đào ngừng, mới một lát ngủ mất ?

Chẳng lẽ tâm bệnh tái phát?

Lòng Bạch Hạc Tri thắt , đang định xuống xe thì thấy một bàn tay từ trong cỗ xe tối om đối diện vén rèm lên, để lộ một gương mặt quen thuộc.

Mặt Bạch Hạc Tri tái : "Bệ hạ?"

Cơ Tuân tao nhã gật đầu: "Bạch viện sứ."

Bạch Hạc Tri: "..."

Cái như cột gỗ luôn theo Sở Triệu Hoài, chính là Cơ Tuân?

Cái cột họ Cơ mỉm : "Triệu Hoài mệt , đang ngủ, cần lo lắng."

Bạch Hạc Tri: "?"

Đã hòa ly bao lâu , ngươi là của ai?

Cơ Tuân chậm rãi : "Trời tối , vẫn nên thôi."

Bạch Hạc Tri gượng: "Được."

Cơ Tuân buông rèm xe xuống, Chu Hoạn dường như nhận điều gì, chột đánh xe tiếp, dám thêm nửa lời.

Xe ngựa từ từ lăn bánh về phía .

Trong bóng tối, tai và cổ Sở Triệu Hoài gần như đỏ bừng, cảm giác ngượng ngùng và hổ lúc nãy giờ mới ập đến, y hận thể đập đầu ch*t n.g.ự.c Cơ Tuân.

Ch*t cho .

Bàn tay Cơ Tuân vuốt ve gò má Sở Triệu Hoài, cúi hôn lên mi tâm y, mang theo nụ dịu dàng : "Được , ngươi , chúng tiếp tục nhé."

Sở Triệu Hoài: "..."

Sở Triệu Hoài trợn tròn mắt, lập tức nghiêng đầu né tránh nụ hôn của : "Ta tiếp tục ."

"Sau e là còn cơ hội nữa." Cơ Tuân cũng mắt mọc thế nào, trong bóng tối vẫn chuẩn xác đuổi theo môi Sở Triệu Hoài mà hôn, "Bạch thần y thương xót một chút ."

Sở Triệu Hoài khô khốc hỏi: "Sao... cơ hội?"

"Lát nữa là đến Bạch phủ ở kinh thành ." Cơ Tuân nghiêm túc, "Thuộc hạ e là sẽ còn cơ hội như bây giờ, lén lút lưng bệ hạ mà mật với Vương phi nữa."

Sở Triệu Hoài: "?"

Thuộc hạ lén lút lưng bệ hạ vụng trộm với Vương phi...

Ai câu mà chẳng cảm thấy hoàng thất thối nát sa đọa chứ?!

Thật tình, Cơ Tuân rốt cuộc sở thích kỳ quái gì ?

Sở Triệu Hoài thể hiểu nổi, chỉ cảm thấy lời cấm kỵ khiến y hổ đến mức ngón chân cũng co quắp , tim đập thình thịch.

Trước đây Cơ Tuân ngay cả chạm cũng cảm thấy mạo phạm, bây giờ như cởi bỏ ràng buộc, chút kiêng dè hôn Sở Triệu Hoài đến mức y liên tục né tránh.

Sở Triệu Hoài tự nhiên co chân , đầu gối chống hông Cơ Tuân đẩy , rầu rĩ : "Đừng gần ... nóng quá."

Mùa đông thì còn thể ôm Cơ Tuân ngủ say sưa, bây giờ trời nóng nực, thôi bỏ .

Cơ Tuân nắm lấy cổ chân Sở Triệu Hoài khẽ vuốt ve, giọng điệu trầm thấp như yêu tinh mê hoặc lòng , : "Tẩm điện trong cung đông ấm hè mát, ở mấy ngày tránh nóng ?"

Sở Triệu Hoài lắc đầu: "Không , chữa bệnh cho ."

Cơ Tuân cũng ép buộc, mon men tới hôn y.

Sở Triệu Hoài trong bóng tối cũng dần thích ứng, đưa tay chuẩn xác che miệng , nhỏ giọng : "Đừng như ..."

Còn kịp ngăn xong, y cảm thấy Cơ Tuân khẽ nắm lấy cổ tay , đôi môi nóng bỏng từ lòng bàn tay hôn một đường lên đến đầu ngón tay.

Sở Triệu Hoài: "..."

Tật gì đây!

Sở Triệu Hoài gần như sống một ngày bằng một năm, một lúc lâu xe ngựa cuối cùng cũng từ từ đến Bạch phủ.

Y dám mặt Cơ Tuân, cầm lấy thanh kiếm gỗ đào như sói đuổi mà lảo đảo nhào xuống xe.

Bạch Hạc Tri đến từ , thấy Sở Triệu Hoài hoảng hốt chạy xuống, liền tiến lên vài bước đỡ lấy y.

Từ trong cỗ xe ngựa xa hoa, một bàn tay vươn vén rèm lên, Cơ Tuân mày mắt tuấn tú, : "Trời tối, Bạch viện khiến và Bạch thần y nghỉ ngơi sớm."

Bạch Hạc Tri gật đầu: "Cung tiễn bệ hạ."

Sở Triệu Hoài trốn lưng Bạch Hạc Tri cũng chậm rãi hành lễ tiễn bệ hạ.

Cơ Tuân hôm nay tâm trạng cực , mày mắt cong cong ý , buông rèm xe xuống.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/sau-khi-my-nhan-om-yeu-bi-ep-ga-thay/chuong-91.html.]

Chu Thống lĩnh vung roi, đánh xe đưa bệ hạ hồi cung.

Mắt thấy xe ngựa xa, Bạch Hạc Tri đầu y, ánh mắt thâm trầm.

Sở Triệu Hoài nhắm mắt chuẩn đón nhận lời trách mắng của , nhưng chờ mãi chỉ thấy Bạch Hạc Tri bất đắc dĩ thở dài một , như thể sớm đoán .

"Thôi ." Bạch Hạc Tri xoa đầu Sở Triệu Hoài, "Ngươi vui là ."

Sở Triệu Hoài sững sờ, vành tai khẽ ửng đỏ.

Bạch Hạc Tri giờ chỉ một lòng chữa khỏi tâm bệnh cho Sở Triệu Hoài, chuyện của y và bệ hạ cũng lười can dự.

thì Cơ Tuân cũng sẽ hại Sở Triệu Hoài.

Sáng sớm hôm , Bạch viện khiến sai đến Thái y viện xin nghỉ, tất bật chuẩn thuốc men trong phủ để chữa bệnh cho Sở Triệu Hoài.

Rất nhanh, quản gia vội vã chạy về, lau mồ hôi trán, lúng túng : "Đại nhân, bên Thái y viện... duyệt đơn xin nghỉ."

Bạch Hạc Tri sững sờ, lau tay dậy: "Sao thế? Một ngày cũng cho?"

"Vâng." Quản gia cẩn thận , "Nghe ... là ý của bệ hạ."

Bạch Hạc Tri: "..."

Bạch Hạc Tri "choang" một tiếng, ném chiếc khăn ướt chậu nước.

Rõ ràng hôm qua lúc thắp hương Cơ Tuân chữa bệnh cho Sở Triệu Hoài, một ngày bắt mạch ba bốn mới yên tâm, hôm nay cố tình cho nghỉ.

Đây là cố ý gây khó dễ cho Sở Triệu Hoài ?

Mặt Bạch Hạc Tri tái .

Vẫn thể giao Triệu Hoài cho vị hoàng đế âm tình bất định .

Gần vua như gần cọp, ngày nào đó Triệu Hoài sai một câu chọc giận bệ hạ, e là sẽ ăn sạch còn mảnh xương.

Bạch Hạc Tri đang sa sầm mặt suy nghĩ thì trong cung tới.

Hiếm thấy là, tới Chu Hoạn bên cạnh Cơ Tuân, mà là Ân Trùng Sơn lâu gặp.

Bạch Hạc Tri ngẩn một chút.

Ân Trùng Sơn một cấm quân bào, khí thế lẫm liệt đeo bội đao mà đến, thấy Bạch Hạc Tri thì khẽ gật đầu xem như hành lễ: "Bạch viện khiến vẫn khỏe."

Bạch Hạc Tri nhíu mày: "Ân tướng quân về kinh khi nào?"

"Năm ngày phụng chỉ hồi kinh, cố gắng hối hả lên đường mãi đến rạng sáng nay mới tới." Ân Trùng Sơn nhẹ, "Bệ hạ khẩu dụ, Bạch viện khiến y thuật siêu tuyệt, Thái y viện thể thiếu ngài, mong ngài lập tức tiến cung."

Bạch Hạc Tri nhắm mắt , trong lòng dấy lên ý định từ quan.

Vừa nghĩ đến đó, chỉ thấy Ân Trùng Sơn "khụ" một tiếng, dáng vẻ tướng quân khí độ mười phần ban nãy biến mất còn tăm , ghé gần nhỏ giọng : "Hay là tại hạ một chủ ý, hữu dụng ?"

Mi mắt Bạch Hạc Tri chợt giật một cái.

"Chủ ý gì?"

*

Một lúc lâu .

Sở Triệu Hoài đang ngậm viên băng để hạ nhiệt, suýt nữa thì phun , ngơ ngác hỏi: "A? Ta? Tiến cung?"

"Ừm." Bạch Hạc Tri chút cam lòng, "Thái y viện cách Minh Thanh Cung gần, thể cách mỗi hai canh giờ qua bắt mạch cho ngươi, cần xin nghỉ."

Sở Triệu Hoài nghiêng đầu, do dự ngậm một viên băng.

Y cung lắm, nhưng bệnh của làm lỡ dở thời gian và tâm sức của , mà chữa trị mất nhiều năm, cũng thể để ngày nào cũng xin nghỉ chỉ để chữa bệnh cho .

Sở Triệu Hoài mà gây thêm phiền phức cho thương yêu , bối rối hồi lâu, y lúng túng hỏi: "Minh Thanh Cung là tẩm điện của bệ hạ, thể... thể tùy tiện ?"

Bạch Hạc Tri trong lòng gằn.

Cơ Tuân giăng bẫy cho , để Ân Trùng Sơn, quen lời đoán ý, hồi kinh, chẳng là để dụ Sở Triệu Hoài cung .

Âm mưu thành công, vui còn kịp, ?

"Bệ hạ đồng ý." Bạch Hạc Tri , "Ta tính toán kỹ, chỉ cần một tháng đầu chú ý mạch tượng, định thì cần lúc nào cũng để ý nữa."

Sở Triệu Hoài suy nghĩ một chút.

Một tháng thu, hình như tránh nóng cũng tệ.

"Được ."

Tâm trạng Bạch Hạc Tri vô cùng phức tạp.

Về lý trí, để Sở Triệu Hoài nối tiền duyên với "chồng " từng làm y tổn thương, nhưng thể thừa nhận mỗi Sở Triệu Hoài ở cùng Cơ Tuân đều sẽ đặc biệt thả lỏng.

Bạch Hạc Tri để Sở Triệu Hoài chịu dù chỉ một chút buồn bã, chỉ thể vạn sự tùy theo ý y.

Ân Trùng Sơn nhận câu trả lời chắc chắn, liền tao nhã gật đầu, thúc ngựa hồi cung phục mệnh.

Đã hạ triều, Cơ Tuân đang xem tấu chương trong điện, Chu Hoạn thường ngày luôn theo bên cạnh thì đang tủi xổm bên ngoài đại điện.

Ân Trùng Sơn nhanh chân bước lên thềm đá, thấy Chu Hoạn đang đó nghịch tua kiếm, đuôi mày khẽ nhướng, tiến lên vỗ vai Chu Hoạn, thở dài: "Không chứ?"

Chu Hoạn lắc đầu.

"Vậy thì quá." Ân Trùng Sơn nhếch môi , hả hê , "Nghe ngươi dạo phạt ít bổng lộc, ha ha ha thật là thê thảm, cần bản Tổng đốc viện trợ ngươi chút bạc ?"

Chu Hoạn: "..."

Chu Hoạn ngẩng đầu Ân Trùng Sơn đang hí hửng, đột nhiên quét một cú chân ngang qua.

Ân Trùng Sơn sớm chuẩn , nhẹ nhàng nhảy lên, phá lên lớn tiến Minh Thanh Cung.

Bệ hạ thấy tiếng động, bèn tùy ý ngẩng đầu lên.

Ân Trùng Sơn điện, quỳ một gối hành lễ: "Bệ hạ, may mắn làm nhục mệnh."

Cơ Tuân mấy để tâm, chỉ là bút châu phê vẫn ngừng, tùy ý : "Có khi nào đưa tới ?"

"Sau giờ ngọ."

"Ừm." Cơ Tuân lạnh nhạt , "Hơi nhanh, qua mấy ngày nữa đến cũng ."

Ân Trùng Sơn: "..."

Thiên điện của Minh Thanh Cung dọn dẹp suốt đêm, đặt ít đồ vật mát mẻ giải nhiệt, ngay cả tẩm điện của bệ hạ cũng xa hoa tinh xảo đến .

Nếu thấy cái dáng vẻ hận thể để Vương phi lập tức dọn ở, Ân Trùng Sơn suýt nữa tin câu " nhanh" của bệ hạ.

Cơ Tuân tiếp tục xem tấu chương.

Chỉ là trời oi bức, bệ hạ dường như cảm thấy phiền lòng bực bội, một phong tấu chương lật qua lật xem nửa ngày, chữ như mắt.

Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!

Hồi lâu , Cơ Tuân rốt cuộc khép tấu chương , dậy trở về Minh Thanh Cung.

Thấy bệ hạ về Minh Thanh Cung, mắt Ân Trùng Sơn lóe lên một tia , nháy mắt với Chu Hoạn.

Chu Hoạn nghi hoặc: "A? Gì thế, mắt ngươi ?"

Ân Trùng Sơn: "..."

Cuối cùng cũng bệ hạ triệu hồi kinh .

Nền Minh Thanh Cung lát đá cẩm thạch mát lạnh, chiếc quạt bảy bánh tinh xảo đang từ từ đưa gió mát, Cơ Tuân đang định Thiên điện xem còn thiếu gì thì nội thị bước tới, cung kính : "Bệ hạ, Lục đại nhân việc gấp diện kiến."

Đuôi mày Cơ Tuân khẽ động, gật đầu: "Tuyên."

Một lát , Lục Vô Tật một quan bào bước nhanh tới, hành lễ xong liền lau mồ hôi trán, thẳng vấn đề.

"Bệ hạ, hồng thủy ở Lâm Giang châu rút, trăm việc cần làm, Bố chính sử dâng tấu, hỏi cần thiết miễn thuế ba năm ."

Cơ Tuân : "Chuyện hình như việc của bộ binh?"

" ." Lục Vô Tật sắc mặt tái nhợt, hữu khí vô lực , "Chỉ là , tấu chương từ Lâm Giang châu gửi về đánh giá thần đều... kỳ quái, thần bệ hạ ở Lâm Giang rốt cuộc làm gì?"

Cơ Tuân: "..."

Cơ Tuân như : "Ái khanh cho rằng trẫm ở Lâm Giang cố ý bôi nhọ thanh danh của ngươi?"

Lục Vô Tật thấy hai chữ "ái khanh" liền thấy ê răng — bệ hạ chỉ khi nào châm chọc mới xưng hô như , cả triều văn võ đều sợ tiếng "ái khanh" .

"Thần ý đó." Lục Vô Tật nghiêm nghị , "Thần là tất cả đều ca ngợi thần dũng quyết đoán, liệu sự như thần, ái dân chúng! Thần làm gì cả, những điều đều là công lao của bệ hạ, thần nhận lấy thật hổ thẹn!"

Cơ Tuân ôn tồn : "Đây là điều ái khanh đáng nhận."

Lục Vô Tật trong lòng thầm nhận một chữ "báo ứng", mặt cảm khái : "Bệ hạ thật là thấu tình đạt lý."

Bệ hạ : "Quá khen ."

Hai tâng bốc lẫn , Ân Trùng Sơn ở cửa chút sốt ruột, lôi Lục Vô Tật ngoài, đẩy bệ hạ Thiên điện.

Quân thần hòa hợp, xong đại sự, Lục Vô Tật rõ ràng cũng thoải mái hơn, dám bàn luận cả chuyện riêng tư của bệ hạ.

"Nghe tiểu công tử của Bạch viện khiến phủ sắp cung ở."

Cơ Tuân lạnh nhạt : "Ừ, tin tức lan truyền cũng nhanh thật."

Lục Vô Tật nhịn một tiếng.

"Cười gì?" Cơ Tuân hỏi.

Lục Vô Tật ho một tiếng, ý nơi khóe môi giấu : "Bẩm bệ hạ, thần chỉ là nhớ năm đó khi tiên đế tứ hôn nam thê cho ngài, ngài còn Vương phi 'dung mạo tầm thường, chẳng gì đáng khen, nuôi cho vui thôi', mới đầy hai năm, bệ hạ thâm tình như , thật khiến cảm khái."

Cơ Tuân: "..."

Ân Trùng Sơn: "..."

Ân Trùng Sơn "hú" một tiếng, dùng tốc độ nhanh nhất bình sinh lao trong điện, gan to bằng trời mà che miệng trọng thần triều đình ngay mặt hoàng đế, nghiến răng nghiến lợi : "Lục đại nhân!"

Không chuyện thì im , cầu xin ngươi đấy.

Lục Vô Tật: "Ưm ưm?"

Lời , bệ hạ trông cũng nổi giận mà.

Bệ hạ quả thực cảm thấy câu gì, dù cũng là chính miệng , mặt dày, lật chuyện cũ cũng chẳng .

Mặt Ân Trùng Sơn tái , liếc cho bệ hạ một ánh mắt "ngài tự cầu phúc ", lôi xềnh xệch Lục Vô Tật khỏi Minh Thanh Cung.

Lục Vô Tật hiểu , ngoài miệng tự do, nghi ngờ hỏi: "Rốt cuộc ?"

Ân Trùng Sơn đau khổ cùng Chu Hoạn xổm xuống, sống còn gì luyến tiếc : "Bổng lộc của ngươi nhiều hơn ? Hôm nào viện trợ chút nhé."

Chu Hoạn: "..."

Mi mắt Cơ Tuân khẽ giật.

Ân Trùng Sơn chừng mực, xúc động như xông ngăn Lục Vô Tật , là sự nguyên nhân.

Cơ Tuân luôn cảm thấy gì đó đúng, rũ mắt chậm rãi Thiên điện của Minh Thanh Cung, định xem xét đồ đạc.

Vừa bước , bệ hạ bỗng nhạy bén ngẩng đầu, dường như cảm nhận điều gì.

Thiên điện của Minh Thanh Cung, còn khác?

Cơ Tuân nhíu mày, vén rèm bước , ánh mắt quét qua chợt sững .

Quạt bảy bánh từ từ , thổi làn gió mát lan tỏa khắp tẩm điện rộng lớn, bên ngoài ve kêu râm ran, ánh nắng xuyên qua khung cửa sổ chạm trổ tinh xảo chiếu , nhưng hề cảm thấy chút nóng nực nào.

Sở Triệu Hoài một y bào màu ngọc thanh chiếc giường nhỏ lưng về phía cửa sổ, vạt áo rũ xuống, tay nâng một quyển sách thuốc, thời gian như thể trôi qua y cũng nỡ mà chậm .

Bước chân Cơ Tuân dừng .

Sở Triệu Hoài đến từ lúc nào, y nghiêng đầu sang, góc nghiêng gương mặt đến nao lòng, như ngọc thạch điêu khắc tinh xảo khiến thể rời mắt.

Cơ Tuân nhịn bước lên nửa bước: "Triệu Hoài..."

Con ngươi Sở Triệu Hoài cong cong, khóe môi nhẹ nhàng nhếch lên, nở một nụ xinh với bệ hạ.

Tim Cơ Tuân chợt rung động, trong đầu thoáng qua một ý nghĩ.

Lời Lục Vô Tật , Sở Triệu Hoài thể thấy?

Nhìn y ngoan ngoãn xinh như , chắc là ...

Vừa nghĩ đến đây, chỉ thấy Sở Triệu Hoài dậy hành lễ với , : "Thảo dân Sở tầm thường, bái kiến bệ hạ."

Cơ Tuân: "..."

--------------------

Loading...