Sau Khi Mỹ Nhân Ốm Yếu Bị Ép Gả Thay - Chương 88

Cập nhật lúc: 2025-11-13 13:31:49
Lượt xem: 342

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Đêm khuya, phủ Bạch viện khiến nghênh đón thánh giá.

Bệ hạ tu luyện bản lĩnh thuận nước đẩy thuyền đến độ lô hỏa thuần thanh, nhất thiên hạ. Bạch Hạc Tri thầm mắng trong bụng, nhưng lễ nghi vẫn chu , cung kính mời bệ hạ phủ.

Phủ là do thánh thượng ban cho, rõ ràng chỉ là Viện sứ Thái Y Viện, nhưng quy cách tòa nhà sánh ngang với trọng thần nhị phẩm trong triều, hậu viện còn mấy mẫu ruộng để Bạch viện khiến mặc sức trồng thảo dược.

Sở Triệu Hoài cúi đầu theo Bạch Hạc Tri, rõ Cơ Tuân rốt cuộc đang ý đồ gì.

Y thể nào mới hé miệng tỏ ý buông lỏng, Cơ Tuân xem như nối duyên xưa thành công .

Sở Triệu Hoài đang miên man suy nghĩ, Cơ Tuân phía bỗng dừng bước, nghiêng đầu với y: "Bạch thần y, từ khi trẫm hồi kinh từ huyện Yến Chi, thể luôn chút khỏe, chẳng thể nhân cơ hội mời mạch cho trẫm ?"

Thường ngày Cơ Tuân đều tự xưng là "", giờ đây mặt Bạch Hạc Tri nghiêm túc xưng trẫm.

Sở Triệu Hoài nghiêng đầu kinh ngạc .

Trước khi rời huyện Yến Chi, y xem mạch cho Cơ Tuân, khỏe như trâu, một quyền thể đánh gục tám như y.

Sao mới qua nửa tháng mà khỏe ?

Sở Triệu Hoài còn kịp lên tiếng, Bạch Hạc Tri : "Triệu Hoài tinh thông độc dược và trọng bệnh, bệ hạ trông vẫn khỏe mạnh, hạ quan bất tài, xin xem mạch cho ngài."

Cơ Tuân : "Vậy làm phiền Bạch viện khiến."

Bạch Hạc Tri: "Là chức trách của hạ quan."

Cả Thái Y Viện đều thể xem mạch cho bệ hạ, nên đừng làm phiền ngoài.

Lại chẳng thêm bổng lộc.

Bệ hạ vây quanh mời chính sảnh Bạch phủ, hạ nhân cung kính dâng lên thuốc do chính tay Bạch Hạc Tri pha chế để thanh nhiệt giải nhiệt, vị đắng chát, mang theo chút chua của ô mai.

Bạch viện khiến vuốt cằm : "Hàn xá quý, mong bệ hạ đừng chê."

Cơ Tuân nhấp một ngụm, quả nhiên khó uống.

Sở Triệu Hoài ngược thích vị , bên cạnh , nhấp từng ngụm nhỏ.

Cơ Tuân nâng chén thuốc định đặt xuống, từ tốn thưởng thức gần nửa chén.

Bạch Hạc Tri mang gối kê mạch đến đặt lên bàn, cẩn thận bắt mạch cho bệ hạ.

Xem xét một hồi, Bạch viện khiến thầm oán trong lòng, mạch tượng của vững vàng mạnh mẽ, chẳng chút bất thường nào, khỏe chỗ nào chứ?

Chắc là khổ nhục kế ?

Sở Triệu Hoài rũ mắt uống , vô tình hút luôn một miếng ô mai miệng. Y tò mò nếm thử, vị chua xộc thẳng lên đỉnh đầu, ngũ quan nhíu cả , lè lưỡi thở hắt mấy , hàng mi dài ướt át suýt nữa ứa lệ vì chua.

Y lẽ cảm thấy mất mặt, bèn quanh xem ai phát hiện hành động ngốc nghếch của , vô tình chạm ánh mắt của Cơ Tuân vẫn luôn dõi theo y, nhất thời sững sờ.

Sau đó y vội cúi đầu, mặt đỏ bừng lan đến tận mang tai, ngay cả ngón chân cũng ngượng ngùng co .

Ngón tay Cơ Tuân khẽ run lên.

Bạch Hạc Tri vẫn đang chê bệ hạ rảnh rỗi sinh nông nổi, bỗng cảm thấy mạch đập lòng bàn tay như ngựa hoang mất cương, đập thình thịch, gần như nảy lên từng nhịp trong lòng bàn tay .

Bạch Hạc Tri nhíu mày.

Mạch tượng biến đổi ngừng thế , hẳn là do trong lòng kích động, thần hồn chấn động.

Cơ Tuân vẻ mặt thản nhiên, thấy Bạch Hạc Tri thu tay về, bèn nhướng mày: "Bạch viện sứ, trẫm cần dùng thuốc gì ?"

Bạch Hạc Tri vuốt cằm : "Bệ hạ... dường như hỏa khí quá vượng, dẫn đến tâm thần bất định, gần đây dùng thêm chút hạ hỏa là đủ."

Cơ Tuân đăm chiêu: "Chỉ cần dùng ?"

"Vâng."

Sở Triệu Hoài khẽ ho một tiếng, luôn cảm thấy câu của bệ hạ ẩn ý.

Xem mạch xong, Bạch Hạc Tri thấy bệ hạ vẫn ý định rời , giờ gần đến giờ Hợi, đành hắng giọng, nữa uyển chuyển hạ lệnh tiễn khách.

"Bệ hạ hồi cung, nên để hạ nhân cận pha chút lạnh... À, sắp đến giờ Hợi , cửa cung sắp hạ khóa chăng?"

Cơ Tuân như ẩn ý của Bạch Hạc Tri, thản nhiên gật đầu: "Giờ cửa cung sớm hạ khóa, e là hôm nay trẫm về ."

Bạch Hạc Tri: "?"

Dù cửa cung hạ khóa, chẳng lẽ đám thị vệ gác cổng đến cả bệ hạ cũng dám chặn cho ?

Bạch Hạc Tri kiên trì : "Bệ hạ đùa , ngài là bậc cửu ngũ chí tôn, tự nhiên ai dám cản."

Cơ Tuân "ừ" một tiếng, lười biếng chống cằm : "Bạch viện khiến ."

vẫn yên như núi, nửa phần ý định khởi giá hồi cung.

Bạch Hạc Tri: "..."

Sở Triệu Hoài đến đây, còn ý đồ của Cơ Tuân. Y sốt ruột cho , thấy hai đánh thái cực một vòng lớn về điểm ban đầu, đành vuốt cằm : "Vậy cung tiễn bệ hạ."

Cơ Tuân: "..."

Cơ Tuân thầm "chậc" một tiếng trong lòng, đang định lên tiếng.

Thì bên ngoài truyền đến một trận sấm rền vang.

Tiết trời giữa hạ đổi thất thường, ban ngày trời vẫn trong xanh, đến tối vang lên từng trận sấm động, dường như sắp đổ mưa.

Cơ Tuân nhướng mày, như : "Xem hôm nay tạm thời thể hồi cung , đành làm phiền Bạch viện khiến một đêm."

Bạch Hạc Tri: "..."

Sở Triệu Hoài: "..."

Người đúng là chân long thiên tử, đến cả trời cũng giúp .

Trời sắp đổ mưa to, Bạch viện khiến thể đuổi bệ hạ ngoài, chỉ đành gượng chuẩn chỗ ở cho ngài.

Nơi ở của hoàng đế tất nhiên tinh xảo bề, Bạch Hạc Tri gọi tất cả hạ nhân tới, dùng một khắc đồng hồ dọn dẹp căn phòng rộng rãi nhất trong phủ để thánh thượng nghỉ .

Trong lúc Bạch Hạc Tri rời , Cơ Tuân và Sở Triệu Hoài ở chung một phòng, ánh mắt hề che giấu mà rơi y.

Sở Triệu Hoài đến thoải mái, đành uống để che sự ngượng ngùng.

Cơ Tuân vắt chéo chân, tư thái lười biếng : "Chiếc tủ nhỏ của Triệu Hoài vẫn còn ở trong cung, ngày mai sẽ cho Chu Hoạn mang về Bạch phủ cho ngươi, đến lúc đó ngươi kiểm tra xem thiếu thứ gì ."

Sở Triệu Hoài giật .

Ra ngoài phiêu bạt hơn một năm chỉ với hai bộ y phục, y sớm quên mất còn một chiếc tủ nhỏ "bách bảo rương" ở chỗ Cơ Tuân.

Sở Triệu Hoài lắc đầu: "Không cần , bên trong cũng thứ gì đáng giá, bệ hạ cứ vứt ."

Cơ Tuân chậm rãi : "Bạch thần y để ít ngân lượng trong chiếc tủ nhỏ đó."

Sở Triệu Hoài bây giờ còn quá để tâm đến tiền bạc, huống hồ ngân lượng trong tủ phần lớn đều là của Cảnh Vương phủ cho, y nhận.

Đang định , Cơ Tuân tiếp: "... Ngân lượng đó ít, còn cả phí chữa bệnh giải độc của Bạch thần y cho . Ta tự ý dùng tiền đó mua một y quán ở phường An Thuận trong kinh thành, nay mở hơn nửa năm, hộ tịch của y quán đều dùng tên của ngươi."

Sở Triệu Hoài ngẩn : "A?"

Cơ Tuân một địa chỉ: "Bạch thần y nếu rảnh thể đến xem, vị trí nơi đó tệ, bên cạnh còn một tiểu viện, một hồ nước phong cảnh hữu tình."

... Gần giống với căn nhà nhỏ ven hồ mà Sở Triệu Hoài mua ở Giang Nam.

Bên ngoài mưa to gió lớn, trong sảnh là một khung cảnh yên bình.

Sở Triệu Hoài ngây hồi lâu, năm ngón tay trong tay áo siết , nghi hoặc hỏi: "Mua từ hơn nửa năm ?"

"Ừm."

Sở Triệu Hoài càng thêm khó hiểu.

Lúc đó y xa, ý định trở về kinh thành, cớ Cơ Tuân tốn công tốn sức dùng tên y để mở y quán.

Chẳng từ lúc nào, Cơ Tuân xuống cạnh Sở Triệu Hoài, khuỷu tay chống lên tay vịn ghế của y, nửa gần như choàng tới, mang theo khí thế xâm chiếm hề che giấu, khiến bất giác nảy sinh cảm giác áp bức.

Thấy Sở Triệu Hoài mặt đầy nghi hoặc, nụ của Cơ Tuân khựng , một lúc lâu mới giải thích: "Triệu Hoài, làm vây ngươi ở kinh thành."

Ngón tay Sở Triệu Hoài khẽ run, cúi đầu hồi lâu, giả vờ trấn tĩnh : "Vậy bệ hạ là vì ?"

Cơ Tuân : "Ta chỉ cho ngươi một nơi thực sự thuộc về để trở về."

Sở Triệu Hoài sững sờ, ngơ ngác ngẩng đầu .

Y nơi để về.

Không đúng, phủ của Bạch Hạc Tri thể là nơi y trở về mãi mãi.

Bạch Hạc Tri là một trường hợp đặc biệt, quá tuổi mà thành , nhà họ Bạch đủ điều khuyên răn, nhưng thể nào cả đời thành .

Dù cho khi thành vẫn đối xử với y như cũ, với tính cách của Sở Triệu Hoài, e rằng y sẽ cho rằng vẫn đang ăn nhờ ở đậu.

Thấy Sở Triệu Hoài cúi mày chìm suy tư, Cơ Tuân : "Ta nghi ngờ ngươi đối xử với ngươi, chỉ là ngươi... sống một cách tự do tự tại."

Như ở huyện Yến Chi, tỏa sáng rực rỡ, cần nơm nớp lo sợ, lo lo mất, trở thành sự cứu rỗi và hy vọng của vô .

Sở Triệu Hoài tự nhiên hiểu ý , nhưng vẫn mím môi, nghiêm mặt : "Ngươi gọi ai là ?"

Một năm phiêu bạt, Sở Triệu Hoài còn suy nghĩ miên man như , lo lắng sẽ trở thành gánh nặng của Bạch Hạc Tri.

Thế nào là ăn nhờ ở đậu, thế nào là nhà, y vẫn thể phân biệt rõ ràng.

Trong mắt Cơ Tuân ánh lên ý : "Cậu đây cũng là ."

Sở Triệu Hoài: "..."

Sở Triệu Hoài còn kịp phản ứng, tiếng ho khan nặng nề của " đây".

Hai cùng về phía cửa.

Bạch Hạc Tri cầm ô giấy dầu, một bạch y đó, như : "Bệ hạ, phòng ngủ dọn dẹp xong, ngài thể di giá đến đó nghỉ ngơi."

Cơ Tuân: "..."

Cơ Tuân dường như hổ là gì, dậy: "Làm phiền Bạch viện khiến."

Bạch Hạc Tri giả lả, dẫn bệ hạ đến nơi ở.

Cơ Tuân đến tán ô giấy dầu của thị vệ, dường như nghĩ đến điều gì, khẽ đầu , với Sở Triệu Hoài: "Bạch thần y, hiện tại Cảnh Vương phủ tạm thời ở, trẫm và Thái Tử đều ở trong cung, nếu ngươi về thăm Triệu bá và những khác, cứ tự nhiên ."

Sở Triệu Hoài sững một chút, khô khan đáp: "À, ."

Sau khi trở về, y quả thực ý định thăm Triệu bá, chỉ là sợ sẽ chạm mặt Cơ Tuân nên mới dám .

Cơ Tuân cố ý và Cơ Dực đều ở trong cung, chắc là sợ y về sẽ thoải mái.

Cơ Tuân mỉm : "Chúc Bạch thần y đêm nay một giấc mộng ."

Sở Triệu Hoài sững sờ, chợt nhớ câu của Cơ Tuân "buổi tối mơ thấy nhé", vành tai liền đỏ ửng.

Cơ Tuân chỉ đốt chứ dập, xong liền xoay màn mưa, dần dần một đám vây quanh xa.

Sở Triệu Hoài vẫn tại chỗ, đầu óc như nồi nước sôi, sùng sục bốc .

Ch*t mất thôi.

Đêm khuya thanh vắng, Sở Triệu Hoài làm trong phủ che ô đưa về viện, tắm rửa áo bào xong giường, tiếng sấm và tiếng mưa bên ngoài mà ngẩn .

Sợi dây kết bảy nút cởi , đang quấn cổ tay, càng làm nổi bật cổ tay trắng như tuyết.

Sở Triệu Hoài nghiêng mân mê sợi dây, trong đầu là hình ảnh Cơ Tuân đèn buộc dây cho y.

Bách bệnh tiêu tán, khỏe mạnh trường thọ.

Sở Triệu Hoài vuốt ngực, khẽ rũ mắt.

Bệnh tim của y tuy mỗi ngày đều uống thuốc của Bạch Hạc Tri, nhưng ngày tháng tương lai còn dài, y thật sự thể trường thọ ?

Lúc nhỏ, đại sư từng phê mệnh rằng y mười tám tuổi sẽ một kiếp nạn, bây giờ y sắp đến tuổi cập quan, liệu thể như lời đại sư , sẽ luôn bình an thuận lợi ?

Nghĩ kỹ , hình như y hơn nửa năm phát bệnh đa nghi, thể cũng còn nặng nề mệt mỏi như .

Thôi, nghĩ nữa.

Nghĩ nữa cũng vô ích.

Sở Triệu Hoài nhắm mắt đang mơ màng, bỗng bên ngoài tiếng bước chân.

Lòng Sở Triệu Hoài chợt run lên, trong một thoáng y nghĩ rằng Cơ Tuân sẽ to gan như một năm , lén lút đến tìm y ngay mí mắt của .

"Ai... ai đó?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/sau-khi-my-nhan-om-yeu-bi-ep-ga-thay/chuong-88.html.]

Bên ngoài truyền đến giọng của hầu: "Công tử, là . Đại nhân sợ ngài lạnh, bảo đến đóng cửa sổ cho ngài, để gió mưa lùa ."

Sở Triệu Hoài thở phào nhẹ nhõm: "Ồ, ."

Cửa sổ đóng , tiếng mưa gió nhỏ một chút.

Sở Triệu Hoài đắp chăn mỏng, ngửi mùi mưa và đất ẩm hòa quyện, từ từ chìm giấc mộng.

Không câu "buổi tối mơ thấy nhé" của Cơ Tuân tối nay linh nghiệm, là ngày nghĩ gì đêm mơ nấy, Sở Triệu Hoài quả nhiên thật sự mơ thấy Cơ Tuân.

Vẫn là ở Cảnh Vương phủ.

Cơ Tuân vẫn mặc chiếc áo bào đen gần như hở nửa , vắt chéo chân câu cá, dường như nhận ánh mắt của y mà khẽ nghiêng , ánh mặt trời mỉm với y.

"Vương phi, đó làm gì, đây ."

Sở Triệu Hoài "" một tiếng, ngoan ngoãn tới xuống.

Vừa xuống, tiếng cần câu "cạch" một tiếng đập xuống mặt nước, Cơ Tuân đưa tay ôm lấy vòng eo gầy của y, bất chợt dùng sức.

Sở Triệu Hoài chỉ cảm thấy trời đất cuồng, khi định thần , y đối mặt, dạng chân đùi Cơ Tuân.

Sở Triệu Hoài nghiêng đầu, thần sắc chút mơ màng.

Vì tư thế cúi đầu, y thấy ánh mắt Cơ Tuân như thú dữ chằm chằm con mồi, nhưng giọng điệu dịu dàng dụ dỗ: "Ngoan một chút, cúi đầu xuống."

Sở Triệu Hoài hiểu gì, nhưng vẫn đặt hai tay lên vai Cơ Tuân, cúi đầu xuống.

"A..."

Giây tiếp theo, Cơ Tuân ngẩng đầu lên, nhẹ nhàng ngậm lấy môi y.

Môi kề môi, đồng tử Sở Triệu Hoài chợt mở lớn, hai tay đặt vai Cơ Tuân dùng sức nắm chặt, làm vạt áo lưng nhăn thành từng nếp.

Khí thế của Cơ Tuân kinh , nhưng nụ hôn dịu dàng.

Bàn tay rộng lớn của nhẹ nhàng giữ gáy Sở Triệu Hoài, từng chút một ngậm lấy đôi môi mỏng, khẽ cắn mút, như từ từ nuốt trọn y bụng.

Sở Triệu Hoài vô cùng chậm chạp, hề nhận nguy hiểm, tay đẩy nhất thời làm , chân đang quỳ bên Cơ Tuân khẽ động, ú ớ : "Vương gia..."

"Thích ?" Cơ Tuân hỏi.

Sở Triệu Hoài mặt đỏ bừng, lắc đầu nghẹn ngào : "Không..."

Cơ Tuân trầm thấp , bàn tay ấm áp nắm lấy ngón tay y, chậm rãi siết chặt thứ gì đó.

Sở Triệu Hoài mờ mịt mở mắt.

Liền thấy sợi dây kết bảy nút của đang quấn cổ Cơ Tuân, híp mắt : "Nếu thích, thì siết chặt dây thừng siết cổ , ?"

Sở Triệu Hoài: "?"

Sở Triệu Hoài mặt đầy vẻ "ngươi điên " kinh hãi.

nghĩ kỹ , đây quả thực là chuyện Cơ Tuân thể làm .

Cơ Tuân thấy Sở Triệu Hoài cứng đờ, hôn lên môi y.

Sở Triệu Hoài run lên, mơ màng dời môi , khó khăn thở dốc một hồi: "Vương gia, ..."

Cơ Tuân một tiếng, nâng má y lên dịu dàng : "Sao gọi là bệ hạ, hoàng hậu?"

Đồng tử Sở Triệu Hoài run lên, bất chợt đạp một cước tới.

"A!"

Đầu ngón chân dường như đạp thứ gì đó, một cú đau điếng làm tỉnh .

Sở Triệu Hoài mơ màng ôm chân dậy, nhăn mặt một hồi lâu mới phát hiện chân đá cột giường.

Trời sáng.

Cửa sổ mở rộng, khí trong lành cơn mưa theo gió thổi , làm rèm cửa khẽ bay.

Sở Triệu Hoài ngơ ngác hồi lâu, mới nhận một giấc mộng ôm hôn với Cơ Tuân.

Ác mộng!

Sở Triệu Hoài lắc đầu, ánh mắt lướt qua sợi dây kết bảy nút cổ tay, nhớ đến hành động bệnh hoạn của Cơ Tuân trong mộng, sợ đến mức vội vàng tháo sợi dây .

Sở Triệu Hoài tức giận cầm lấy áo bào đặt bên cạnh mặc , hận thể moi hết những suy nghĩ phong hoa tuyết nguyệt trong đầu vứt .

Hôm nay Bạch Hạc Tri đưa tới là một bộ áo lam thêu văn bạch hạc, bên ngoài khoác một lớp áo mỏng như cánh ve, gió thổi qua tựa như dòng nước biếc trong veo, thanh tân xinh .

Ngoài sảnh hạ nhân bưng điểm tâm tới, cung kính : "Đại nhân đến Thái Y Viện, dặn chúng làm chút chè lạc giải nhiệt cho công tử."

Sở Triệu Hoài gật đầu, xuống ăn từng ngụm nhỏ.

Y do dự hồi lâu, cầm muỗng khuấy chè trong bát, giả vờ tùy ý hỏi: "Vậy... bệ hạ ?"

Hạ nhân : "Bệ hạ trời sáng ."

Sở Triệu Hoài "" một tiếng.

Xem bệ hạ bận rộn.

Hôm nay nhà, y cũng việc gì, là về Cảnh Vương phủ thăm Triệu bá?

Đang miên man suy nghĩ, quản gia Bạch phủ vui vẻ chạy tới, thở hổn hển : "Công tử, trong cung... , đến."

Sở Triệu Hoài nghi hoặc hỏi: "Là Thái Tử điện hạ ?"

Cơ Dực cuối cùng cũng "chủ động" ôm đồm quốc sự nữa ?

"Không ." Quản gia lau mồ hôi, "Là thị vệ trong cung, khiêng một cái rương lớn, là bệ hạ tặng đồ cho công tử."

Sở Triệu Hoài hiểu .

Cơ Tuân thể tặng thứ gì cho y?

Ngân lượng ?

Chắc , nếu là một năm Cơ Tuân lẽ sẽ tặng, bây giờ e là sẽ phô trương tặng y vàng bạc mà y thích.

Những thứ quý giá khác y càng cần.

Sở Triệu Hoài tiếp tục ăn điểm tâm, lắc đầu : "Không cần, bảo họ mang về ."

Quản gia ngập ngừng: "Chuyện ..."

Đồ vật bệ hạ ban thưởng, khắp kinh thành ai dám từ chối, nếu trực tiếp từ chối, xem là tội khi quân ?

Thấy khó xử, Sở Triệu Hoài cũng làm khó, đành : "Ngươi bảo dẫn đầu đây, tự với ."

Quản gia thở phào nhẹ nhõm: "Vâng."

Một lát , thống lĩnh cấm quân dẫn đầu bước , quỳ một gối hành lễ.

"Gặp qua Bạch thần y."

Sở Triệu Hoài: "..."

Cũng chỉ Chu Hoạn mới thể mặt đổi sắc quỳ lạy một thần y quan chức.

Sở Triệu Hoài ăn chè nữa, vội vàng đỡ dậy, tức giận : "Sao là ngươi?"

"Bệ hạ lệnh cho đến tặng đồ cho thần y." Chu Hoạn gãi đầu, "Cũng vật gì quý giá, thần y cứ xem qua ."

"Ta cũng thiếu thứ gì." Sở Triệu Hoài .

"À." Chu Hoạn gật đầu, vỗ tay một cái, "Khiêng ."

Sở Triệu Hoài: "..."

Sở Triệu Hoài lùi mấy bước, chạy lấy đà gõ đầu Chu Hoạn một cái: "Chu họa lớn!"

Sao giống hệt chủ tử của , gì cả.

Hạ nhân và quản gia ở đó thấy đều sợ đến tái mặt.

Người là tâm phúc mặt bệ hạ, Chu Thống lĩnh, dù phạm lớn đến bệ hạ cũng từng trách phạt, tôn quý như thể tùy tiện đánh chứ?!

Chu Hoạn hình cao lớn, khí thế dọa , như một con ch.ó lớn đánh, ôm đầu oan ức : " bệ hạ nếu thần y xem mà trả về, sẽ phạt nửa tháng bổng lộc."

Sở Triệu Hoài tức quá hóa , trầm mặt lấy tiền tiêu vặt cho từ trong lòng : "Nửa tháng bổng lộc của ngươi bao nhiêu, cho ngươi một tháng!"

Chu Hoạn một con .

Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!

Tay cầm bạc của Sở Triệu Hoài khựng , lạnh lùng : "Vậy vẫn nên cố gắng xem thử bệ hạ tặng thứ gì !"

Chu Hoạn: "..."

Chu Hoạn mừng rỡ, giơ tay vỗ một cái, mấy thị vệ khiêng một vật nặng lảo đảo bước .

Sở Triệu Hoài vẫn còn thầm oán trong lòng vì bổng lộc của Chu Hoạn nhiều như , bán cả y cũng trả nổi một tháng, tiếng động khẽ ngẩng đầu , bất chợt sững sờ.

Bệ hạ tặng vàng bạc cũng vật quý, mà là một chiếc tủ gỗ thật nặng trịch.

Mọi khiêng đó, để Sở Triệu Hoài xem.

Chiếc tủ làm bằng gỗ gì, trông quý giá, đó còn khắc nhiều hoa văn tinh xảo, ngay cả ổ khóa nhỏ cũng làm bằng vàng.

Thấy vất vả khiêng, Sở Triệu Hoài vội : "Trước, hết đặt xuống ."

Thị vệ dẫn đầu trán đầy mồ hôi, gắng sức : "Bệ hạ dặn thần y xem , nếu ý hoặc thích, chúng thần sẽ khiêng về."

Một khác thở dốc : "Yên tâm thần y, chúng thần sức! Khiêng nổi!"

Sở Triệu Hoài: "..."

Sở Triệu Hoài vội : "Đặt, đặt xuống ."

Mắt thị vệ sáng lên: "Vậy là thần y định nhận?"

Sở Triệu Hoài còn cách nào, đành : " , , hết đặt trong phòng ngủ ."

Mọi phấn chấn hẳn lên, tay lập tức dùng sức, vẻ mệt mỏi quét sạch, bước dài khiêng tủ phòng ngủ.

Chu Hoạn thở phào nhẹ nhõm, : "Thần y nếu còn yêu cầu gì khác, cứ việc với thuộc hạ."

"Tốt quá ." Mắt Sở Triệu Hoài cong lên, "Làm phiền Chu Thống lĩnh về chuyển cáo bệ hạ, cứ theo tập tục của chúng , tặng khác tủ là ý chúc 'sớm sinh quý tử', nhất định sẽ phụ kỳ vọng của bệ hạ, sớm ngày nghiên cứu thần dược, cố gắng sinh một đứa bé."

Chu Hoạn sự châm chọc của Sở Triệu Hoài, gật đầu nghiêm túc : "Ta nhất định sẽ chuyển lời ."

Sở Triệu Hoài: "..."

Sở Triệu Hoài suýt nữa "phì" một tiếng bật , cuối cùng cũng hiểu vì Chu họa lớn chuyện chẳng Cơ Tuân trọng dụng.

Chu Hoạn dẫn thị vệ về phục mệnh.

Sở Triệu Hoài bên ngoài ăn xong chè lạc, để ý ánh mắt của hạ nhân xung quanh y đầy kính phục.

Chiếc tủ giá trị nhỏ đặt trong phòng ngủ, ánh mặt trời chiếu lên tủ, mơ hồ thấy hoa văn sen và nước chảy chạm khắc tinh xảo dường như điểm xuyết ít kim phấn. Ánh nắng xuyên qua khe khắc, bên trong hình như một chiếc hộp nhỏ.

Sở Triệu Hoài giả vờ vô tình liếc một cái, thấy hai bên ai ho khan một tiếng, tư thái tùy ý mở cửa tủ, lấy chiếc hộp xem.

Bên trong thứ gì quý giá, mà là một phong thư kẹp mấy cánh hoa sen.

Sở Triệu Hoài sững , nghi hoặc đưa tay mở .

Cánh sen hồng nhạt theo động tác mở thư của y rơi xuống hai mảnh, giấy thư mang theo hương sen thanh khiết và mùi mực phả mặt.

Trên giấy chỉ một câu.

"Tặng sen giải tương tư, tỏ hết nỗi lòng."

Sở Triệu Hoài: "..."

Lại là một phong thư tình?

Vài chữ ngắn ngủi, Sở Triệu Hoài hổ, là ngượng ngùng vì gặp quen lời tâm tình, ngón chân đều co , vội vàng gấp thư , nhét bừa hộp đóng sập .

Như thể đang phong ấn yêu ma quỷ quái gây họa nhân gian.

Cơ Tuân lấy chiếc tủ nhỏ của y, làm cho y một chiếc tủ mới tinh xảo, trống rỗng.

Vật phẩm đầu tiên cất giữ, chính là câu thư tình thể là lời lẽ dâm đãng .

Sở Triệu Hoài với đôi tai ửng đỏ ánh mặt trời hồi lâu, một nữa mở khóa vàng, đặt vật thứ hai trong đó.

— Là sợi dây kết bảy nút .

--------------------

Loading...