Sau Khi Mỹ Nhân Ốm Yếu Bị Ép Gả Thay - Chương 5

Cập nhật lúc: 2025-11-13 13:29:46
Lượt xem: 523

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Cũng may mấy năm qua y hành y bên ngoài, sợ tuổi còn nhỏ đời nghi ngờ y thuật, nên thường tỏ mặt lạnh vô cảm, vẻ tiên phong đạo cốt của bậc thế ngoại cao nhân. Dù nào thành công, nhưng nhạo nhiều, chí ít cũng luyện mặt da dày thêm vài phần.

Sở Triệu Hoài vờ như chuyện gì xảy : "Vương gia."

Cơ Tuân chống cằm, bật : "Vương phi võ nghệ tệ, Tần tướng quân quả thực cách dạy dỗ."

Sở Triệu Hoài sững .

Tần tướng quân? Không sư phụ là Hoàng lão tướng quân ?

Liếc vẻ mặt của Cơ Tuân, tim Sở Triệu Hoài đập thót một nhịp, chỉ sợ điều bất thường, bèn đáp qua loa một tiếng lảng sang chuyện khác: "Quá khen ... Thân thể Vương gia khá hơn chút nào ?"

"Miễn cưỡng ch*t ." Cơ Tuân lười nhác đáp, "Đẩy vi phu tiền đường, trong cung đến , dường như mang ít thứ đến ban thưởng cho Vương phi."

Sở Triệu Hoài: "..."

Hai chữ "vi phu" làm tai Sở Triệu Hoài nóng bừng, chỉ hận cái lỗ nào để chui xuống. Nghe xong nửa câu , y phần hiểu.

Người trong cung đến ban thưởng? Chẳng bọn họ nên cung tạ ơn ?

Sở Triệu Hoài tuy ở Giang Nam, nhưng một đang nhậm chức trong Thái y viện ở kinh thành, nên cũng đôi chút về thế cuộc triều đình.

Thân phận của Cơ Tuân đặc thù, là hoàng tử thứ năm của tiên đế, tuy là với đương kim thánh thượng, nhưng tuổi tác hai chênh đến ba mươi tuổi.

Thánh thượng hiện nay đến tuổi tri thiên mệnh, còn Cơ Tuân tới tuổi nhi lập, chỉ kém Thái Tử hai tuổi, chính là lúc phong hoa tuấn nhã, khinh thế ngạo vật.

Trong kinh thậm chí còn lời đồn, nếu Cơ Tuân què điên, e rằng với tính cách chịu của , sớm ủng hộ bức vua thoái vị, tạo phản lên ngôi .

Quan hệ giữa vị trong cung và Cảnh Vương phủ như nước với lửa là bí mật ai cũng . Lần , nhân lúc Cơ Tuân bệnh nặng mà nhét cho một nam thê đành, ngày thứ hai tân hôn còn ban thưởng cho Vương phi, nghĩ thế nào cũng thấy kỳ quái.

Món ban thưởng chính là củ khoai lang nóng bỏng tay, tránh thì nhất nên tránh.

Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!

Sở Triệu Hoài do dự : "Vương gia, còn rửa mặt, bộ dạng e là sẽ thất lễ..."

"Sao thất lễ?" Cơ Tuân y, "Thế ?"

Sở Triệu Hoài: "..."

Chân què điên, mắt cũng hỏng ?

Ân Trùng Sơn , Sở Triệu Hoài thấy từ chối , đành im lặng tới bên cạnh xe lăn, thuận tay dùng chút sức đẩy tay vịn.

Đẩy...

Không nhúc nhích.

Sở Triệu Hoài nhíu mày .

Chiếc xe lăn trông như làm bằng gỗ cử, cấu tạo tinh xảo vẻ cực kỳ nhẹ nhàng, cũng là do Cơ Tuân quá nặng sức của Sở Triệu Hoài quá yếu, y gồng chân nửa ngày mới miễn cưỡng đẩy nửa vòng.

Cơ Tuân vẫn ngay ngắn xe lăn, còn ung dung bắt chéo hai chân.

Người què mà còn bắt chéo chân ?

Sở Triệu Hoài thầm oán trong lòng, cố sức đẩy, đẩy, đẩy.

Thấy xe lăn chỉ khẽ rung lên, Cơ Tuân nghiêng đầu sang: "Vương phi sư tòng Lâm tướng quân, võ nghệ siêu quần, lẽ nào một chiếc xe lăn cũng đẩy nổi ?"

Sở Triệu Hoài: "..."

Lại thành sư tòng Lâm tướng quân ?

Sở Triệu Hoài dám hó hé, dồn khí xuống đan điền, gần như dùng hết sức bình sinh đột ngột đẩy một cái, xe lăn cuối cùng cũng chậm rãi lăn bánh, chẳng khác nào kiến tha nhà, còn chẳng nhanh hơn què nhảy lò cò là bao.

Từ hậu viện đến tiền đường của Cảnh Vương phủ qua một hành lang và một con đường lát đá xanh, trời lạnh căm căm mà Sở Triệu Hoài mệt đến mồ hôi đầm đìa, cuối cùng cũng kẽo kẹt kẽo kẹt đẩy xe lăn tới tiền đường.

Chưa kịp thở một , Ân Trùng Sơn chờ sẵn ở cửa, khẽ nhướng mày: "Chiếc xe lăn do thợ rèn trong cung đặc chế, thường khó đẩy nổi, Vương phi quả là sức lực hơn , hổ là sư tòng Hoắc tướng quân."

Sở Triệu Hoài: "..."

Rốt cuộc thì Sở Triệu Giang sư tòng vị tướng quân nào?!

Sở Triệu Hoài uất nghẹn trong lòng, suýt nữa tức giận tới mức nhổ bật gốc dương liễu ven đường, nhấc bổng Cơ Tuân khỏi xe lăn ném cho chổng bốn vó lên trời.

Người là đang cố ý trêu chọc ?

Nội thị trong cung đang cung kính nâng khay đợi một bên, thái giám cầm đầu mặt trắng râu, thấy Cơ Tuân liền quỳ xuống hành lễ, ánh mắt lướt qua Sở Triệu Hoài với khuôn mặt đầy son phấn thì thoáng vẻ kinh ngạc, nhưng biến mất ngay.

"Gặp qua Vương gia, Vương phi."

Cơ Tuân nghiêng đầu hỏi: "Vị là?"

Ân Trùng Sơn: "Là Từ công công thánh thượng trọng dụng."

Cơ Tuân ngẫm nghĩ một lát: "Quên ."

"Nô tỳ phận thấp hèn, dám làm phiền Vương gia nhớ tên." Từ công công tươi , "Ngài bệnh suốt nửa tháng nay, thánh thượng lo lắng đến độ ngày ngày ăn ngon ngủ yên. Lần thì , sáng nay tin Vương gia tỉnh, liền vội vàng dặn dò nô tỳ mang đến cho ngài chút thuốc bổ cường kiện thể."

Ân Trùng Sơn thầm lạnh trong lòng.

Đêm qua khi yến tiệc tan, thích khách mới đến. Vương gia tỉnh liền phong tỏa vương phủ, tất cả những kẻ định ngoài truyền tin đều xử tử, mà sáng sớm cửa cung mở, đại nội nhận tin.

Xem trong vương phủ vẫn còn mật thám ẩn náu, mà còn giấu sâu.

Cơ Tuân liếc mắt qua những bình ngọc đĩa thuốc khay, khẽ vẫy tay, hiệu cho Ân Trùng Sơn nhận lấy.

"Làm phiền hoàng quan tâm ."

Từ công công : "Hộ Quốc tự quả hổ là ngôi cổ tháp nghìn năm thừa hưởng thiên ý. Tháng nô tỳ tuân chỉ đến chùa thắp đèn trường minh cầu phúc cho Vương gia, cao tăng chỉ điểm, xem tứ trụ bát tự, rằng xung hỉ thể bảo hộ bình an, thánh thượng lúc mới ban hôn cho Vương gia. Quả nhiên hôm qua thành , bệnh của Vương gia thuyên giảm, thật là thần linh phù hộ."

Đây là đang vòng vo giải thích lý do vì nhét cho một Vương phi.

Cơ Tuân kiên nhẫn Từ công công bịa xong lý do "tứ hôn", khuôn mặt còn vương bệnh sắc nở nụ : "Thánh thượng lo lắng, thần khắc cốt ghi tâm. Đợi bệnh tình khá hơn một chút, sẽ cùng Vương phi cung tạ ơn."

Gió lạnh căm căm, Cơ Tuân chỉ mặc một lớp áo đơn, mái tóc dài buộc hờ gió thổi tung, y đưa tay lên môi ho khan vài tiếng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/sau-khi-my-nhan-om-yeu-bi-ep-ga-thay/chuong-5.html.]

Vị chiến thần ngày xưa từng quét ngang Bắc Cương, bách chiến bách thắng, nay rơi kết cục thế , Từ công công mừng thầm cảm khái. Mừng vì kẻ triệt để vô duyên với ngôi báu, cảm khái vì hoàng thất bạc tình, một chiến thần kinh tài tuyệt diễm cũng thể thủ đoạn quỷ quyệt kéo xuống khỏi mây xanh, rơi chốn hồng trần.

Từ công công lặng lẽ thở dài: "Vương gia hiểu dụng tâm lương khổ của thánh thượng là . Trước đây Vương gia còn mặt rằng nhớ thương tiểu Hầu gia, nay mối nhân duyên khiến bao trong kinh thành ghen tị."

Sở Triệu Hoài đang im lặng giả ch*t bỗng ngẩng phắt đầu lên.

Nhớ thương?

Cơ Tuân "Ồ?" một tiếng, hỏi Ân Trùng Sơn: "Bổn vương từng nhớ thương tiểu Hầu gia khi nào?"

Mặt Từ công công cứng đờ.

Ân Trùng Sơn mặt đổi sắc thuật : "Ngày hai mươi ba tháng mười một, ngài 'Vừa thần còn hôn phối, nếu các vị triều thần quan tâm đến hôn sự của bổn vương như , thì... tiểu Hầu gia của Trấn Viễn Hầu phủ, hoàng ban cho .'"

"À, nhớ ." Cơ Tuân gật đầu, cảm khái , " là nhớ thương tiểu Hầu gia thật, còn tỏ tình thâm sâu mặt , chủ động cầu hoàng ban hôn."

Từ công công: "..."

Sở Triệu Hoài: "..."

Từ công công chặn họng đến mức nụ gương mặt già nua cũng sắp cứng , đành một câu "Vương gia đùa", lau mồ hôi lạnh, hiệu cho cung nhân phía nâng đồ ban thưởng lên.

"Trong cung khẩu dụ, Cảnh Vương phi công lớn, đặc biệt ban thưởng..."

Sở Triệu Hoài thấy đại thái giám mặt thánh thượng mà gặp Cơ Tuân còn sợ sệt như , càng quyết tâm nên chọc tên sát thần , đồ ban thưởng trong cung nhất là ...

Cung nhân dâng lễ vật lên.

Sở Triệu Hoài sững sờ.

Từ công công: "Vàng trăm lạng, trân châu Nam Hải, hoa ngân năm trăm lạng, áo choàng lông chồn vàng..."

Trên khay, tất cả đều theo quy cách ban thưởng hôn sự của hoàng gia, thậm chí còn hậu hĩnh hơn, ánh mặt trời, vàng ngọc lấp lánh suýt nữa làm mù mắt .

Sở Triệu Hoài: "..."

Đắc tội với sát thần một hình như cũng .

Sở Triệu Hoài xoa xoa mặt, ánh mắt liếc qua vặn đối diện với Cơ Tuân đang lười biếng y.

Khóe môi Cơ Tuân cong lên một nụ , ngón tay thon dài quá mức hờ hững đặt cây trượng đầu chim cưu, y ngừng vuốt ve đôi mắt của con chim, lòng bàn tay ấn đến trắng bệch, nhanh chóng ửng lên sắc hồng huyết sắc.

Sở Triệu Hoài rùng một cái, nhớ cảnh dùng cây trượng đầu chim cưu làm kiếm, đ.â.m từng hố máu...

Thôi, bỏ .

Mạng nhỏ quan trọng hơn.

Đồ ban thưởng của hoàng cung cũng khác gì tứ hôn, thánh ý ban, từ chối tại chỗ khác nào vả thẳng mặt thánh thượng. Sở Triệu Hoài rơi thế khó xử, đang do dự nên tìm lời lẽ thế nào.

— Ít nhất cũng làm vẻ một chút, để tình cảnh ở Cảnh Vương phủ đến nỗi quá khó khăn.

Từ công công dường như liệu , : "Vương phi, đây là đồ do Sở quý phi trong cung ban thưởng."

Sở Triệu Hoài ngẩn .

Sở quý phi?

Rời kinh thành quá lâu, y suýt nữa quên mất trong cung còn một cô là Quý phi.

Là ban thưởng của , càng thể từ chối.

Sở Triệu Hoài lặng lẽ liếc Cơ Tuân.

Cơ Tuân còn y nữa, chống đầu, vẻ mặt mệt mỏi, như một con thú chỉ chực ngủ gật.

Sở Triệu Hoài hồi lâu cũng đoán thái độ của , đành thức thời: "Tạ ơn cô quan tâm."

Từ công công híp mắt đặt đồ ban thưởng xuống: "Thánh thượng còn , mấy ngày nữa Vương phi về mặt, Vương gia khỏi bệnh nặng, tiện ngoài, cứ an tâm tĩnh dưỡng trong phủ, tránh bôn ba làm mệt thể."

Cơ Tuân về phía Từ công công, gì.

Nụ mặt Từ công công ánh mắt hờ hững của đến trong lòng căng thẳng, nụ gần như giữ nổi.

Hồi lâu , Cơ Tuân mới chậm rãi : "Vương phi về mặt, về tình về lý, bổn vương tự nhiên cùng."

Từ công công nhận câu trả lời mà thánh thượng , khẽ thở phào nhẹ nhõm, khách sáo thêm vài câu chúc tụng, lúc mới lui gót về cung phục mệnh.

Ân Trùng Sơn theo bóng lưng của đám cung nhân, đôi mày nhíu chặt.

Trấn Viễn Hầu phủ truyền thừa ba đời, từ chỗ là khai quốc công thần quyền thế ngập trời, đến đời Sở Kinh sớm quyền thế, tước vị "Trấn Viễn" chỉ còn là cái danh hão.

, sự truyền thừa ba đời của Hầu phủ cũng thể xem thường. Hoàng đế vô cớ ban hôn, tất nhiên Hầu phủ trở thành trợ lực cho Cảnh Vương.

Vậy tại còn vòng vo ép Vương gia cùng Vương phi về mặt?

Sở Triệu Hoài vẫn nhận vấn đề, đang một bên ngây ngô.

Không do hoàng đế ban thưởng, thể yên tâm nhận .

Thoáng thấy Cơ Tuân nhàn nhạt , Sở Triệu Hoài vội vàng thu nụ , làm vẻ khó xử: "Vương gia, là cô ban tặng, thực sự thịnh tình khó chối từ."

"Khó chối từ?" Cơ Tuân khẽ nhướng mày, săn sóc , "Nếu Vương phi khó xử như , là để Trùng Sơn Vương phi cất kho của phủ?"

Sở Triệu Hoài: "..."

Sở Triệu Hoài giấu ánh mắt dám giận dám mắng, nín nửa ngày, mới ngập ngừng : "Thực cũng ... khó xử lắm, sẽ cố gắng khắc phục, dám làm phiền Vương gia."

Cơ Tuân như : "Vương phi của bổn vương, một nhà, gì đến phiền phức?"

Sở Triệu Hoài: "..."

Sắc mặt Sở Triệu Hoài trống rỗng, tựa như ch*t một .

Y quả thực thấy .

--------------------

Loading...