Sau Khi Mỹ Nhân Ốm Yếu Bị Ép Gả Thay - Chương 45

Cập nhật lúc: 2025-11-13 13:30:50
Lượt xem: 349

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Sở Triệu Hoài thực quá đỗi đau lòng.

Từ nhỏ đến lớn y trải qua muôn vàn trắc trở, bao giờ trông mong sự để tâm của khác.

Cho dù hai lợi dụng y để thành, thì sự chăm sóc thuyền cũng là giả.

Cũng xem như công tội bù trừ.

Trong lòng tuy chút khổ sở, nhưng nhiều hơn cả hổ.

—— dẫu hôm qua y còn vì chuyện mà tranh cãi với Cơ Tuân, bây giờ sự thật vả cho một cái tát, vang dội đau rát.

Sở Triệu Hoài bối rối véo đầu ngón tay, nhắm mắt chờ Cơ Tuân châm chọc .

Đợi nửa ngày, chỉ đợi một bàn tay chậm rãi đưa lên đỉnh đầu y, nhẹ nhàng mà dịu dàng chạm một cái.

Sở Triệu Hoài cẩn thận ngẩng đầu lên.

Cơ Tuân tháo mặt nạ xuống, vẻ mặt là sự đắc ý mà y dự liệu, ngược mày kiếm nhíu chặt, thần sắc phức tạp, ẩn chứa một luồng lệ khí hiểm ác đang gượng ép nén .

Sở Triệu Hoài hiểu vì biểu cảm , lúng túng cất lời: "Vương gia?"

Cơ Tuân ấn nhẹ đầu y, sa sầm mặt dắt tay Sở Triệu Hoài, trầm giọng : "Về phủ."

Sở Triệu Hoài thấy cần chịu đựng lời lẽ công kích của nữa, liền vội vàng thở phào nhẹ nhõm, ngoan ngoãn chạy theo đến bên xe ngựa.

Cơ Tuân đỡ y lên xe, xe ngựa khẽ chuyển bánh về phủ.

Sở Triệu Hoài vẫn còn xách chiếc đèn nhỏ của , tầm mắt lén lút đảo một vòng nhưng thấy đèn lồng của Cơ Tuân , lòng chợt run lên.

Sẽ thật sự đem chiếc đèn lồng như tùy tay tặng khác chứ?

là đồ phá gia chi tử.

Không đồ của , Sở Triệu Hoài cũng tiện xen , chỉ là suốt dọc đường cứ bĩu môi.

Cơ Tuân vẫn luôn cụp mắt trầm mặc, bàn tay nắm chặt chiếc mặt nạ đến gần như biến dạng, trông tâm trạng vẻ lắm.

Sở Triệu Hoài cũng dám chọc lúc , cúi đầu tiếp tục nghịch hoa đăng.

Đột nhiên, Cơ Tuân cất lời đầu cuối: "Nghe Sở Triệu Giang đánh gãy cả hai chân."

Sở Triệu Hoài nghi hoặc , thăm dò đáp một câu: "Ồ, thật xui xẻo."

Sở Triệu Giang gãy ba chân cũng chẳng liên quan đến y, cớ vô duyên vô cớ nhắc đến chuyện ?

Cơ Tuân vẫn nhíu chặt mày, giọng điệu cứng nhắc hỏi: "Hắn xui xẻo, ngươi vui ?"

Sở Triệu Hoài thích hả hê nỗi đau của kẻ khác, nhưng nghiêng đầu nghĩ đó là Sở Triệu Giang, y thấy thật sự vui vẻ: "Ừm, vui."

Thời niên thiếu Sở Triệu Giang hãm hại suýt nữa mất một chân, bây giờ cũng coi như ông trời mắt, để gặp báo ứng.

Vẻ mặt đổi của Cơ Tuân dường như hòa hoãn hơn nhiều.

Sở Triệu Hoài nắm chặt tua rua hoa đăng, do dự một lát lấy hết can đảm hỏi: "Đôi hải tặc ... bắt ?"

Con ngươi Cơ Tuân khẽ động, đáp: "Vẫn ."

Sở Triệu Hoài "À" một tiếng: "Vậy bắt sẽ c.h.é.m đầu ?"

"Sẽ ."

Trong tin tức Ân Trùng Sơn đưa tới, đôi đạo tặc binh mã ty bắt , vì gây án mạng, ngang nhiên như chân thiên tử, e rằng khó thoát khỏi cái ch*t.

Thấy Sở Triệu Hoài đăm chiêu, dường như vẫn còn nghĩ đến đôi hải tặc , Cơ Tuân đột nhiên : "Bổn vương dạo còn sợ nóng như nữa, thần y quả nhiên diệu thủ hồi xuân."

Sở Triệu Hoài hồn, bĩu môi, lạnh nhạt : "Cũng thường thôi, đáng nhắc tới."

Cơ Tuân dựa thành xe, thần sắc còn đáng sợ như ban nãy: "Vẫn luôn quên hỏi, tiền khám bệnh của thần y là bao nhiêu?"

Thần y suy nghĩ một chút.

Sở Triệu Hoài đây tuy tự xưng phí xem bệnh của đắt, nhưng thực chất chỉ là đánh sưng mặt giả làm béo.

Ở Lâm An, y đến nhà khám bệnh giá rẻ đến lạ, đắt nhất cũng chỉ là của công tử tri phủ, hai mươi lượng bạc —— chủ yếu là vì y quá trẻ, dù che mặt bằng khăn voan cũng thể là một thiếu niên qua cử chỉ, nếu đòi giá quá cao, sẽ y quán.

Chữa bệnh cho Vương gia, thế nào cũng lấy đắt một chút.

Sở Triệu Hoài nghĩ nửa ngày, do dự một con : "Một trăm lượng?"

"Hoàng kim?" Cơ Tuân , "Cũng đắt lắm, thần y quả nhiên đạm bạc tiền tài, thầy thuốc nhân tâm."

Sở Triệu Hoài: "..."

Sở Triệu Hoài gắng sức nuốt chữ "bạc" suýt buột khỏi miệng, vén tay áo rộng, vẻ một bậc cao nhân thế ngoại tiên phong đạo cốt: "Tế thế cứu nhân, vốn là lẽ thường tình."

Cơ Tuân .

Đột nhiên một trăm lạng vàng, Sở Triệu Hoài mày mặt giãn , cũng còn suy nghĩ lung tung về chuyện của đôi hải tặc nữa.

Hai hiếm khi bình yên suốt đường về vương phủ.

Cơ Tuân việc quan trọng nên xuống xe ngay ở cửa , Sở Triệu Hoài xách đèn từ cửa hông phía về phòng ngủ, còn cách một xa ngửi thấy mùi dược thiện.

Triệu bá tính khí của Vương gia, dù hội Nguyên Tiêu cũng sẽ để Vương phi ăn đồ bên ngoài, nên sớm chuẩn sẵn bữa tối.

Sở Triệu Hoài bước lên bậc thềm phòng ngủ, đến cửa phòng ấm, bước chân y chợt khựng .

Trong phòng ấm nối liền với giường, chiếc đèn lồng tinh xảo hoa mỹ đang treo giá, dầu thắp rẻ tiền bằng nến mỡ dê, ánh nến thăm thẳm, thủy tinh phản chiếu thứ ánh sáng càng thêm rực rỡ.

Tim Sở Triệu Hoài đập mạnh một nhịp.

Triệu bá tiến lên đón y, thành thạo cởi áo choàng vai y xuống, thấy Sở Triệu Hoài cứ chằm chằm chiếc đèn lồng, liền ha hả : "Đây là Vương gia sai Trùng Sơn đưa tới, là treo ở đây cho Vương phi ngắm giải khuây."

Sở Triệu Hoài ngơ ngác hồi lâu, đột nhiên ma xui quỷ khiến thế nào hỏi: "Vương gia... đang dỗ ?"

Cưỡng ép dẫn y hội Nguyên Tiêu, ôm y xem pháo hoa sắt, đem đèn lồng tặng y...

Sở Triệu Hoài chậm chạp, chỉ là từng ai che chở, tính tình Cơ Tuân khó lường, y chỉ sợ đa tình mà hiểu sai ý của .

Một khi tự để tâm, đến lúc chân tướng, sẽ khó chịu như hôm nay.

Chiếc đèn lồng tinh xảo treo trong phòng ấm lặng lẽ tỏa sáng.

Câu "Nếu , cớ gì nhịn" của Cơ Tuân vẫn còn văng vẳng bên tai, bất giác, một chiếc đèn lồng dường như tạm thời trao cho Sở Triệu Hoài dũng khí vô tận, trái tim tên bỗng dâng lên một luồng xúc động.

Y tất cả những điều là thật.

Không y đa tình, cũng sẽ xem như quân cờ, càng giống đôi phu thê mưu đồ với ...

Triệu bá hiểu gì cả: "Vương phi bây giờ mới nhận ?"

Lão , cái đồng hồ Tây Dương , đèn lồng do chính tay Vương gia tặng mới , tùy tiện tìm đặt ở đó thì gọi là dỗ ?

Sở Triệu Hoài đột nhiên nín thở.

Ánh nến xuyên qua những hoa văn màu bốn mặt thủy tinh chậm rãi cháy, ánh sáng như đ.â.m con ngươi, chua xót đến độ viền mắt ươn ướt làm thấm đẫm hàng mi.

Triệu bá múc canh xong, đỡ cho Cơ Tuân: "Vương gia từ nhỏ lớn lên ở chiến trường biên quan, hiểu lắm chuyện phong hoa tuyết nguyệt —— Vương phi ăn chút gì ."

Sở Triệu Hoài hít một thật sâu, đè nén tâm trạng ngổn ngang trong lòng, ngoan ngoãn xuống nhận lấy đũa, cúi mắt ăn từng miếng nhỏ.

Triệu bá thành thạo gắp thức ăn cho y, vô tình thấy gò má của Sở Triệu Hoài, sững sờ.

Hôm nay chậu than đốt quá vượng , mặt đỏ đến tận mang tai thế ?

Sở Triệu Hoài ăn cơm xong, đang định về phòng, Triệu bá từ lấy một chiếc hộp nhỏ đưa tới: "Vương phi, cái cũng là Vương gia dặn đưa cho ngài."

Sở Triệu Hoài sững sờ: "Một trăm lạng vàng ?"

Động tác mở hộp của Triệu bá khựng , lúng túng : "Không, , Vương phi thì kho lấy ngay bây giờ?"

Mặt Sở Triệu Hoài càng đỏ hơn, chỉ hận tìm cái lỗ nào để chui xuống: "Không cần cần, thuận miệng thôi."

Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!

Triệu bá gật đầu đáp lời, đưa vật trong hộp tới.

Sở Triệu Hoài nghi hoặc nhận lấy.

Một lá thư?

Triệu bá : "Vương gia đây là ngài sai từ Hầu phủ... , Sở phủ lấy về."

Sở Triệu Hoài run, mờ mịt cúi mắt xuống.

Lá thư nhiều năm , phong bì vài nét bút đơn sơ vẽ một đóa hoa Bạch Cập, mơ hồ thể thấy mấy chữ.

"Tiểu Thủy khải"

Tay Sở Triệu Hoài kìm mà run lên, trong con ngươi là sự mờ mịt.

Thư y để ?

Sở Triệu Hoài bao giờ cố chấp về nội dung của lá thư , bởi y tin chắc rằng những gì Bạch phu nhân để đều là sự che chở và quan tâm, cần chấp niệm.

khi lá thư dễ dàng đưa đến tay như , y như kẻ sắp về quê mà lòng thấp thỏm, đột nhiên dám .

Lỡ như trong thư là yêu thương y thì ...

Đêm khuya.

Ánh nến từ chiếc đèn lồng xuyên qua khe hở của cánh cửa gỗ chạm trổ chiếu , Sở Triệu Hoài mặc y phục mỏng manh, từ vai đến eo gầy guộc như một tờ giấy, ôm gối ngây ngốc giường.

Lá thư đặt bàn, vẫn mở .

Sở Triệu Hoài bất động hồi lâu, cuối cùng quyết định xuống giường.

Không sợ cả.

Sở Triệu Hoài quá lâu, hai chân tê rần, hai bước lảo đảo suýt ngã, y gắng gượng đến bên bàn cầm lấy lá thư, một chút do dự, một mạch mở .

Ánh đèn lồng xuyên qua tấm lụa cửa gỗ, tỏa thứ ánh sáng dịu dàng.

Sở Triệu Hoài lảo đảo vịn bàn xuống đất, cúi mắt thư.

Đích thực là bút tích của Bạch phu nhân.

Tầm mắt sợ hãi lướt những dòng chữ, chỉ một cái , trái tim thấp thỏm lo âu của Sở Triệu Hoài tức thì hai hàng chữ đầu tiên xua tan còn một mảnh, tất cả những e dè và lo lắng ban nãy dường như trở nên vô cùng nực .

"Con Tiểu Thủy, mở thư vui vẻ"

Sở Triệu Hoài bỗng nhiên bật .

"Biệt ly mấy năm, Triệu Hoài hẳn đến tuổi cập quan, nay như chi lan ngọc thụ cưới giai nhân, dựng cửa lập thất. Mẫu xa cách, nhưng hóa thành gió xuân lay động, chỉ nguyện con vô tai vô nạn, còn lo phiền."

Bạch phu nhân chỉ để vài câu ngắn ngủi, nhưng Sở Triệu Hoài nắm chặt tờ giấy mỏng manh, đến gần nửa khắc đồng hồ.

Đêm khuya thanh vắng, Cơ Tuân từ bên ngoài trở về phòng ngủ.

Vừa mở cửa phòng, một luồng gió đêm chợt ùa , nhẹ nhàng xuyên qua tiền sảnh, cuốn theo ấm từ chậu than len lỏi qua khe cửa gỗ thổi phòng ấm.

Cơ Tuân khép cửa , bỗng nhiên dừng bước.

Trong đêm khuya tĩnh lặng, từ phòng ấm mơ hồ truyền đến tiếng nức nở đè nén đến cực điểm.

Cơ Tuân trong bóng tối, năm ngón tay buông thõng bên chậm rãi siết chặt.

... Lại chỉ cánh cửa gỗ chạm trổ, chứ bước tới.

Sở Triệu Hoài dù chịu bao nhiêu oan ức cũng từng rơi lệ mặt khác, hôm nay lẽ là vì đại bi đại hỉ, y như đang cắn chặt thứ gì đó để cố nén tiếng nghẹn ngào, nhưng dần dần kìm nữa.

Sở Triệu Hoài ôm lá thư mỏng manh, một bệt đất, bỗng nhiên bật nức nở.

Tim Cơ Tuân như một đòn nặng, kịch liệt run lên.

Gió lạnh theo cửa sổ đang mở thổi , làm tà áo bào rộng thùng thình của Cơ Tuân bay phần phật.

Trong bóng tối, chỉ lặng lẽ đó, cho đến khi tiếng trong phòng ấm ngày một yếu , cuối cùng nhỏ đến còn thấy nữa, Cơ Tuân mới cất bước .

Chậu than đốt quá vượng, Triệu bá đóng chặt cửa, ánh đèn lồng chiếu rọi, qua khe hở thể thấy bên chân bàn, Sở Triệu Hoài đang lặng lẽ dựa đó, mặt đầy nước mắt nhắm nghiền hai mắt.

Đã ngủ .

Ánh nến rọi lên gương mặt tinh xảo của Sở Triệu Hoài, cơn gió dường như thổi tan chút bi thương .

Dù đuôi mắt vẫn còn vương lệ, nhưng y ôm lá thư, vẻ mặt vui mừng và mãn nguyện.

Cơ Tuân chậm rãi bước tới, cúi bế ngang ngủ say từ đất lên.

Sở Triệu Hoài mặc y phục mỏng manh, nhẹ bẫng như trọng lượng, mái tóc đen như mực buộc xõa tung như dòng nước chảy xuống, y tựa lòng Cơ Tuân, bỗng nhiên lẩm bẩm mớ.

"Ta sợ."

Động tác của Cơ Tuân khựng , nhẹ nhàng đặt Sở Triệu Hoài lên giường, lòng bàn tay khẽ lau nước mắt mặt y, nốt ruồi son nơi khóe mắt nước mắt thấm ướt càng thêm trong suốt.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/sau-khi-my-nhan-om-yeu-bi-ep-ga-thay/chuong-45.html.]

Hắn chăm chú đang say ngủ, lệ khí lạnh lẽo trong đáy mắt vẫn tan hết, nhưng tâm tình ôn hòa.

Thậm chí thể gọi là khoan dung.

Cơ Tuân xưa nay vì đạt mục đích mà bất chấp thủ đoạn, giống như cách dạy Sở Triệu Hoài, thứ gì thì cứ lấy, thì cường thủ hào đoạt, chỉ quan tâm đến sự thoải mái của bản .

Đây là đầu tiên trong đời nảy sinh ý nghĩ buông tay.

Thả Sở Triệu Hoài về Lâm An, để y chịu nguy hiểm trong vương phủ nhỏ bé , còn tự do, càng cần theo xông một tương lai , thể sẽ ch*t.

Cơ Tuân đắp chăn gấm cho y, y hồi lâu, cuối cùng thu hồi tầm mắt định rời .

Sở Triệu Hoài bỗng nhiên đưa tay níu lấy tay áo .

Cơ Tuân cứng .

Sở Triệu Hoài dường như ngủ yên, níu lấy nhíu mày, lẩm bẩm câu gì đó, buông tay , xoay ngủ tiếp.

Y mơ thấy mẫu .

Khi Bạch phu nhân qua đời, Sở Triệu Hoài còn đầy sáu tuổi, nhiều năm như còn nhớ rõ dung mạo của bà, ngay cả trong mơ cũng mơ hồ.

Sở Triệu Hoài nhoài bên mép giường níu lấy tay áo Bạch phu nhân, nhỏ giọng : "Nương, bọn họ sắp , ạ?"

Bạch phu nhân bệnh đến giai đoạn cuối, bà tựa gối ho khan, vẫy tay với y: "Triệu Hoài, đây."

Sở Triệu Hoài bé nhỏ đạp chân bò nửa ngày mới leo lên giường, ngoan ngoãn quỳ ở đó, ngẩng đầu Bạch phu nhân: "Nương? Sao ?"

Bạch phu nhân rơi lệ, dịu dàng : "Nương chỉ là... với con."

Con ngươi Sở Triệu Hoài cong lên, tuy nương với , nhưng chắc chỉ là chuyện nhỏ cho y ăn kẹo, y vẻ ông cụ non, nghiêm túc : "Được , Triệu Hoài tha thứ cho nương."

Bạch phu nhân nhịn , bàn tay gầy guộc chậm rãi vuốt ve khuôn mặt Sở Triệu Hoài, nhẹ nhàng : "Nương để một con đời , con oán hận ?"

Sở Triệu Hoài nghi hoặc hỏi: "Là ạ?"

Bạch phu nhân giải thích nữa, giữa hàng mày là vẻ khổ sở: "Nương lo một con sẽ sợ."

Tiểu Thủy của bà còn nhỏ như , mắc căn bệnh tim nan y...

Vậy mà bà sắp bỏ y một trong Hầu phủ chịu khổ.

Sở Triệu Hoài như một mặt trời nhỏ suốt ngày vui vẻ tươi , giống mắc bệnh tim, lúc tâm trạng của Bạch phu nhân dường như lây sang y, khiến y mơ hồ cảm thấy điều gì đó .

Y nén sự bất an trong lòng, tiến tới dụi đầu lòng bàn tay Bạch phu nhân, ngoan ngoãn : "Nương yên tâm , Tiểu Thủy gan lớn lắm."

Nước mắt Bạch phu nhân dường như rơi càng nhiều hơn.

Sở Triệu Hoài sợ hãi: "Con thật sự sợ, cho dù một con cũng sợ, con còn thể bảo vệ mẫu ..."

Bạch phu nhân ôm y lòng, nén lệ ý trong mắt: "Ừ, thật ngoan."

Vòng tay của mẫu quá ấm áp, Sở Triệu Hoài ngủ ngày càng say, ấm từ từ bao phủ , ấm đến mức chân y nhẹ bẫng, như đang trôi mây.

*

Trời còn sáng, vương phủ đèn đuốc sáng trưng.

Phủ y dụi mắt bước nhanh tới, suýt nữa đ.â.m đầu cửa.

Triệu bá vội vàng dẫn : "Vương phi đột nhiên phát sốt, do nhiễm lạnh lúc ngủ , Vương gia ngài hình như còn bệnh tim..."

Phủ y đáp lời phòng ngủ.

Trong phòng ấm dời một chậu than, nên lạnh hơn bình thường một chút, bức rèm che giường, Cơ Tuân khoác áo bào rộng ở mép giường, vẻ mặt âm lãnh.

Sở Triệu Hoài giường như thở nổi, cứ thở dốc liên tục, cả nóng hầm hập, hai má đỏ bừng, đầu đầy mồ hôi, ngừng đạp chăn.

"Nóng..."

Phủ y vội vàng tiến lên bắt mạch.

Sở Triệu Hoài trông cả ngày hoạt bát, nhưng thể cực kỳ yếu, hôm nay tâm trạng chập chờn quá lớn nhiễm chút hàn khí, thể nhỏ bé liền chịu nổi.

Phủ y chống ánh mắt lạnh lẽo như chôn sống của Cơ Tuân, lau mồ hôi trán: "Bẩm Vương gia, Vương phi nhiễm lạnh phát sốt, sắc một thang thuốc ngay."

Cơ Tuân nhíu mày: "Bệnh tim của y phát tác ?"

Phát sốt là bệnh nhẹ, nhưng bệnh tim của Sở Triệu Hoài khó lường.

Lần Sở Triệu Hoài phát bệnh tim, Cơ Tuân biểu hiện gì nhiều, chỉ bên cạnh thờ ơ quan sát.

bây giờ đột nhiên nhớ cảnh tượng đêm đó Sở Triệu Hoài đau đớn giãy giụa giường, tim Cơ Tuân như bóp nghẹt, mỗi hít thở đều cảm thấy đau đớn.

Phủ y lúng túng : "Xin thứ cho tiểu y y thuật tinh..."

Ánh mắt Cơ Tuân càng lạnh hơn.

Phủ y dọa cho toát mồ hôi lạnh, lo lắng chờ đợi một lúc, nhưng đợi câu nguy hiểm .

Cơ Tuân day day mi tâm, khàn giọng : "Sắc thuốc ."

Phủ y khẽ thở phào nhẹ nhõm, run rẩy dậy sắc thuốc.

Cơ Tuân với Triệu bá: "Đến Thái y viện mời tới."

Triệu bá vội vàng gật đầu, nhanh chóng lui .

Trên giường, Sở Triệu Hoài trông vô cùng khó chịu, hé môi thở dốc, mái tóc đen rối tung giường, để lộ khuôn mặt càng thêm trắng bệch đáng thương.

Chậu than dời xa, Cơ Tuân sợ y lạnh, đưa tay đè bàn tay đang hất chăn của Sở Triệu Hoài, nhíu mày trầm giọng : "Đừng lộn xộn."

Động tác của Sở Triệu Hoài khựng , mờ mịt mở đôi mắt ngập nước vì sốt, con ngươi tan rã thất thần, dường như nhận ai.

Y khẽ hé môi, dường như gì đó.

Cơ Tuân cúi : "Sao thế?"

Sở Triệu Hoài lẩm bẩm: "Ngươi đang dỗ ?"

Cơ Tuân ngẩn .

Hắn làm rõ ràng đến thế ?

Để Cảnh Vương điện hạ một câu mềm mỏng thật quá khó.

Cơ Tuân dường như thật sự phong hoa tuyết nguyệt, cầm khăn ướt lau vầng trán đẫm mồ hôi của Sở Triệu Hoài, thản nhiên đáp: "Không dỗ ngươi, bổn vương cố ý gác công vụ để đưa Vương phi hội Nguyên Tiêu, xem pháo hoa sắt, tặng đèn lồng, chẳng qua chỉ là một trong mười đại cực hình của kinh thành, là thủ đoạn để Vương phi nhận tội mà thôi."

Sở Triệu Hoài: "..."

Đầu óc Sở Triệu Hoài sắp sốt thành đậu hũ non, nhất thời hiểu lời châm chọc của Cơ Tuân, chỉ chọn mấy từ mấu chốt.

Không dỗ ngươi, ngươi nhận tội.

"Được ." Sở Triệu Hoài dễ tính, đầu óc sốt đến sôi sùng sục, vẫn còn hỏi, "Vậy Vương gia nhận tội gì?"

Cơ Tuân đối diện với ánh mắt của y, một luôn lòng sắt đá như hiếm khi cảm giác tội , nhíu mày đưa tay che mắt Sở Triệu Hoài: "Ngủ ."

Hàng mi Sở Triệu Hoài khẽ động: " nóng."

Cơ Tuân lạnh lùng vô tình: "Nhịn ."

Sở Triệu Hoài mờ mịt : " ngươi bảo đừng nhịn ?"

Cơ Tuân ngờ câu thể dùng ở đây, dời tay , như : "Vương phi ngược học một mười."

Sở Triệu Hoài nóng ch*t, lúc mới nhận bàn tay che mắt của Cơ Tuân lành lạnh, theo bản năng liền duỗi đầu tới, ngoan ngoãn dụi lòng bàn tay .

Tay Cơ Tuân khựng , lòng bàn tay rộng lớn áp vầng trán đẫm mồ hôi của Sở Triệu Hoài.

Con ngươi Sở Triệu Hoài nheo , cuối cùng còn quấy đòi hất chăn nữa.

Đợi đến khi phủ y sắc thuốc xong mang tới, ngẩng mắt lên giường suýt nữa thì "phịch" một tiếng quỳ rạp xuống đất.

Vương gia quanh năm y phục mỏng manh, ngay cả một chiếc áo khoác dày cũng từng mặc, bây giờ ở mép giường, nửa ôm Vương phi đang nóng hầm hập lòng, áo ngủ bằng gấm khoác hờ, che kín thể gầy yếu của Sở Triệu Hoài.

Mày mắt Cơ Tuân lạnh nhạt, lòng bàn tay áp trán Sở Triệu Hoài, như đang dỗ một con mèo lời, ngừng vỗ về.

Sở Triệu Hoài cuộn trong lòng , dường như ngoan ngoãn hơn , thở cũng đều đặn.

Ngửi thấy mùi thuốc, Cơ Tuân ngước mắt qua.

Phủ y dám nữa, cẩn thận bưng thuốc lên .

Bên ngoài gió lạnh căm căm, thuốc thổi bớt chút nhiệt độ, vặn thể uống.

Cơ Tuân bưng thuốc lên, tay đỡ cằm Sở Triệu Hoài, : "Uống thuốc."

Sở Triệu Hoài kháng cự việc uống thuốc, mắt cũng mở ngoan ngoãn uống một ngụm, nuốt xuống xong, y nhỏ giọng lẩm bẩm: "Đắng quá, thuốc khu hàn ma hoàng liều lượng đúng, thiếu , bạch truật chỉ bỏ một chút, lửa, lửa ..."

Cơ Tuân: "..."

Tuy lải nhải, nhưng Sở Triệu Hoài vẫn ngoan ngoãn uống hết thuốc, tiếp tục dựa Cơ Tuân.

Cơ Tuân trả bát , hỏi: "Khi nào hiệu quả?"

Sở Triệu Hoài lúc vẫn đang sốt hừng hực, cơn sốt ập đến dữ dội, nhiệt còn nóng hơn cả Cơ Tuân.

Phủ y đáp: "Một thang thuốc uống xong lẽ nửa canh giờ sẽ hiệu quả, nhưng Vương phi thể yếu ớt... e là sẽ tái phát nhiều ."

Cơ Tuân nhíu mày, giơ tay hiệu cho lui xuống.

Bệnh tim của Sở Triệu Hoài thể phát tác bất cứ lúc nào, Cơ Tuân cúi đầu hỏi: "Viên thuốc trị bệnh tim của ngươi còn ?"

Sở Triệu Hoài mơ hồ đáp: "Có, trong tủ thấp nhỏ, ngăn thứ ba."

Cơ Tuân liếc chiếc tủ thấp nhỏ rách nát —— cái khóa đó chắc cũng nhiều năm , rỉ sét hết cả mà vẫn còn dùng, tùy tiện giật một cái là thể bung .

Không chắc cái khóa là một trong những tài sản quý giá của tên keo kiệt , nếu giật hỏng khi y liều mạng với , Cơ Tuân đành hỏi: "Chìa khóa ?"

Sở Triệu Hoài hỏi gì đáp nấy: "Trên cổ."

Cơ Tuân cúi mắt .

Trên cổ Sở Triệu Hoài quả thực một sợi dây đỏ.

Ngón tay luồn trong vạt áo Sở Triệu Hoài để móc sợi dây , lòng bàn tay dường như chạm làn da nóng bỏng, nóng đến mức đầu ngón tay Cơ Tuân run lên.

Sở Triệu Hoài nóng đến mặt đầy mồ hôi, giọt nước theo cằm chảy xuống cổ, thấm ướt một tầng ánh sáng ấm áp ám quyến rũ.

Cơ Tuân đột nhiên đầu , ánh mắt rơi chiếc áo ngủ bằng gấm dám nữa.

Dựa cảm giác lấy chìa khóa từ trong vạt áo Sở Triệu Hoài , Cơ Tuân đặt y xuống, cầm chìa khóa mở tủ thấp nhỏ.

Thành thạo tìm viên thuốc mà Sở Triệu Hoài , Cơ Tuân đang định đóng , vô tình thấy bức tượng gỗ kỳ lân nhỏ đặt ở góc tủ.

Con kỳ lân nhỏ uy vũ gầm thét giờ đây đang tủi nép trong một góc tối, những đường nét tạc tượng gỗ dường như cũng mấy phần u ám.

Cơ Tuân hờ hững hồi lâu, như chuyện gì xảy mà đóng cửa tủ .

Trời dần sáng.

Triệu bá vội vã từ sân đến: "Vương gia, chuyện lớn ."

Cơ Tuân ở mép giường trong phòng ấm, hờ hững sách, tiếng la hét của Triệu bá liền khẽ nhíu mày: "Thái y đến ?"

"Vẫn ." Triệu bá lau mồ hôi, "Người của binh mã ty ở sân đến, là Vương phi cấu kết với hải tặc, đưa ngài đến nhà lao đối chất."

Con ngươi Cơ Tuân lạnh xuống.

Sở Triệu Hoài uống thuốc xong hạ sốt một lát, nhưng trông xu hướng sốt , y ngay cả giường cũng xuống nổi, huống chi là đến nhà lao?

Triệu bá cũng cảm thấy chuyện quá vô lý.

Đường đường là Vương phi tôn quý, thể vì vài câu vu cáo vô căn cứ mà đến nhà lao?

Chắc chắn Thái tử cũng nhúng tay .

Triệu bá đang nghĩ ngợi, tùy ý liếc qua sững sờ.

Cái bàn đặt đồng hồ Tây Dương lúc rạng sáng còn gì, bây giờ đặt một bức tượng gỗ kỳ lân nhỏ?

Vương phi bệnh thành thế mà vẫn còn nhớ lấy bày ?

Cơ Tuân cúi mắt Sở Triệu Hoài sắc mặt tái nhợt, lạnh nhạt : "Đến sân báo cho của binh mã ty, Vương phi bệnh nặng thể ngoài..."

Sở Triệu Hoài trở , nhíu mày lẩm bẩm gì đó, rõ.

Cơ Tuân một tiếng, chậm rãi vuốt ve con mắt chim cưu đầu gậy.

"Bổn vương sẽ Vương phi đến nhà lao một chuyến, đích cùng hai vị … đối chất."

--------------------

Loading...