Sau Khi Mỹ Nhân Ốm Yếu Bị Ép Gả Thay - Chương 29
Cập nhật lúc: 2025-11-13 13:30:12
Lượt xem: 412
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Đêm khuya thanh vắng, bá tánh đến bái Phật thắp hương cũng dần tản .
Sở Triệu Hoài lòng rối bời, ủ rũ rượi nhưng chẳng về thiện phòng.
Cơ Tuân qua chính là kẻ kiêng kỵ điều gì, đường đường quốc tự mà cũng dám mắng là chùa của lũ trọc đầu, thật sự nhất thời hứng khởi mà làm chuyện ô uế thánh địa của Bồ Tát .
Sở Triệu Hoài phiền muộn loanh quanh, gần như vái lạy hết thần Phật trong Hộ Quốc Tự, nhưng nên về thì vẫn về.
Có điều, y tỉ mỉ nghĩ , Cơ Tuân quanh năm dùng thuốc thang, chừng chuyện giường chiếu sớm bất lực, dẫu tâm cũng chẳng còn sức.
Tự lừa dối xong, Sở Triệu Hoài mặt mày đưa đám về thiện phòng.
Cơ Tuân đang lười biếng chống cằm chuyện với vệ. Hắn trông kiêu căng khó thuần, chẳng giống tin thần Phật, mà lúc vẻ đạo mạo khoanh chân chiếc sàng thiền, vạt áo hờ hững bung mở, dáng tùy tiện, tay còn mân mê một chuỗi Phật châu cũ.
Thấy Sở Triệu Hoài bĩu môi về, Cơ Tuân nhướng mày, : "Vương phi bái Bồ Tát xong ?"
Sở Triệu Hoài rầu rĩ đáp: "Ừm."
Cơ Tuân đảo mắt, lẽ là lương tâm trỗi dậy nên một câu lọt tai: "Đêm hôm khuya khoắt còn thắp hương, thành tâm như , chư vị thần Phật Bồ Tát khắp trời nhất định sẽ phù hộ cho Vương phi như ý nguyện."
Sở Triệu Hoài giọng điệu quái gở của liền thấy phiền, "Ừm" một tiếng tấm bình phong, trèo lên chiếc giường nhỏ định ngủ.
Cơ Tuân hẳn là đang bàn chuyện mấy quan trọng nên cũng chẳng tránh y, cách tấm bình phong vẫn mơ hồ tiếng vệ nghiêm nghị bẩm báo.
"... là như , thuộc hạ đôi mắt ưng rõ mồn một, chân tình rơi lệ, sầu não khôn nguôi."
Cơ Tuân đảo mắt, kỹ dòng chữ "Vương phi ký chú" còn khô mực tờ giấy, chỉ thấy hoang đường vô lý.
Nhìn một .
Sở Triệu Hoài chỉ mong rời khỏi Vương phủ, thoát khỏi , làm thể vì cầu cho khỏe mạnh mà xin hạ hạ ký liền bi thương đến thế?
... Lại thêm nữa.
Cơ Tuân lạnh lùng gấp thư , ánh mắt như như liếc thuộc hạ: "Ngươi chắc chắn vì xin hạ hạ ký nên kích động đến rơi lệ chứ?"
Thân vệ: "..."
Thân vệ khô khan đáp: " mặt đó hề lộ nửa phần vui mừng, chuyện với khác cũng ủ rũ chút tinh thần, thật sự là bi thương."
Cơ Tuân ánh mắt thờ ơ liếc , khiến vệ toát từng tầng mồ hôi lạnh.
... Sau đó chỉ thấy Vương gia mở tờ ký chú xem thêm một nữa.
Sở Triệu Hoài rửa mặt xong, treo áo bào lên giá, bên ngoài chuyện câu câu , thầm nghĩ hai đang gì , bi thương cái gì chứ.
cũng chẳng chuyện liên quan đến y.
Sở Triệu Hoài cởi ngoại bào, chỉ mặc trung y mỏng manh lăn phía trong giường, bắt đầu dỗ giấc.
Thiện phòng đặt chậu than, tuy thể ấm áp như xuân ở Vương phủ nhưng cũng miễn cưỡng ngăn cái lạnh bên ngoài, đắp thêm chăn bông thì sẽ đến nỗi rét run.
Nhiệt độ thế , với thể chất của Cơ Tuân chắc chắn sẽ thấy nóng, lẽ lát nữa chịu nổi sẽ chọn thiện phòng khác để ở.
Việc Cơ Tuân bất lực và sợ nóng như cho Sở Triệu Hoài uống một viên thuốc an thần, thể y dần thả lỏng, thoải mái cuộn trong chăn mềm ngủ say.
Chăn dường như làm từ lụa thượng hạng, ấm áp nhẹ bẫng, giống thứ mà một thiện phòng trong chùa cho khách thập phương ở sẽ .
Chẳng lẽ là mang từ Vương phủ đến?
Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!
Sở Triệu Hoài miên man suy nghĩ, cuối cùng cũng lơ mơ chìm giấc ngủ.
Đột nhiên, tiếng động nhỏ của xuống mép giường như hòn đá làm lở tuyết, Sở Triệu Hoài bỗng mở bừng mắt, giật nảy như mèo xù lông mà co chân đạp một cái.
"Cộp."
Bàn tay lạnh lẽo như băng đá chụp lấy cổ chân Sở Triệu Hoài, Cơ Tuân ôn tồn : "Là , đừng sợ."
Sở Triệu Hoài: "..."
Chính vì là ngươi nên mới sợ.
Cơ Tuân thổi tắt nến, kéo tấm chăn Sở Triệu Hoài đạp tung lên, giọng trong bóng tối trầm thấp, tựa như lời mê hoặc nhẹ nhàng xa xôi: "Ngoan một chút, ngủ ."
Lý trí của Sở Triệu Hoài gào thét tỉnh táo, nhưng thể thật sự chịu nổi nữa, đầu nghiêng , mí mắt giãy giụa chớp mấy cũng chống cơn buồn ngủ ập đến.
Vì buồn ngủ, giọt nước đọng hàng mi cong vút trượt xuống từ đuôi mắt, Sở Triệu Hoài rúc trong chăn, nỗi ấm ức còn vương đáy lòng nhân lúc chủ nhân mơ màng liền trỗi dậy, y lẩm bẩm mê: "... Không thích ngươi."
Tay Cơ Tuân khựng .
Đến cả mắng cũng .
Trong bóng tối thấy rõ vẻ mặt của Cơ Tuân, gì, chỉ khẽ một tiếng xuống mép giường nhắm mắt .
Giường trong thiện phòng lớn, Sở Triệu Hoài gần như dán sát tường để ngủ, chừa một trống lớn ở giữa.
Mãi đến nửa đêm, khi Sở Triệu Hoài ngủ say, trong miệng lẩm bẩm câu gì, y đột nhiên trở , một chân đá thẳng đùi Cơ Tuân.
Cơ Tuân quen gối giáo chờ sáng nơi chiến trường, ngay khoảnh khắc Sở Triệu Hoài trở tỉnh giấc.
Sở Triệu Hoài hung hăng đạp một cước, cảm nhận , đạp thêm mấy cái, còn dùng khẩu âm Giang Nam lẩm bẩm một câu, đại khái thể hiểu là y đang : "Ai nha, ai ở giường , đừng trộm tiền của ."
Cơ Tuân: "..."
Trước đây từng thật sự chung giường chung gối, ngờ tư thế ngủ của Sở Triệu Hoài tệ đến .
Sở Triệu Hoài lăn thêm một vòng, trong miệng vẫn ngớt lẩm bẩm mê: "Ta ăn màn thầu... Ta tiền! Ta thật sự tiền..."
Trong lòng Cơ Tuân dâng lên cảm giác bất lực quen thuộc, đưa tay kéo tấm chăn đạp tung để đắp cho y.
Ngoài tiền thì vẫn là tiền, ngay cả trong mơ cũng nghĩ đến tiền.
Cơ Tuân gần như từ lúc sinh , bên cạnh là lừa gạt đấu đá. Thuở nhỏ dù Trữ Vương hết lòng bảo vệ, cũng vài suýt ch*t tay kẻ phản bội và những âm mưu toan tính.
Cơ Tuân từng gặp nào như Sở Triệu Hoài, chút tâm cơ, chỉ cần một cái liếc mắt là thể thấu.
Trong suốt như chính cái tên của y.
Trong bóng tối, Cơ Tuân chăm chú đang ngủ say sưa, tay chậm rãi vuốt ve giữa đôi mày của Sở Triệu Hoài.
Dòng nước trong vắt lanh lợi vốn thuộc về một con mương nào.
Nếu giữ dòng nước trong róc rách thuộc về , chi bằng cứ xây tường cao đắp đê, dù chỉ là vây dòng nước trong một hồ nước bùn, cũng là một cảnh .
Sở Triệu Hoài lẩm bẩm một tiếng, xem chừng lật .
Cơ Tuân lập tức rụt tay về.
Hơi ấm trong chăn Sở Triệu Hoài lăn qua lăn ba bốn vòng làm cho tan biến hết, y muộn màng cảm thấy lạnh, theo bản năng tìm đến nguồn nhiệt giường mà lăn tới.
Cơ Tuân cứng đờ.
Sở Triệu Hoài lăn lòng , hai tay như ôm gối ôm vòng lấy eo Cơ Tuân, vùi nguồn nhiệt nóng rực, thoải mái đến mức chân mày cũng giãn , còn lẩm bẩm về tiền nữa.
Sở Triệu Hoài như đang một giấc mộng , mày mắt cong cong: "Bồ Tát hiển linh."
Quậy xong, y cuối cùng cũng chịu an phận, ngoan ngoãn cuộn trong lòng Cơ Tuân ngủ say.
Cơ Tuân ngây y.
Toàn nam nhân chỉ đôi tay là lạnh lẽo, chứng nhiệt trong tiêu, khiến cơ thể nóng như than lửa. Sở Triệu Hoài quanh năm nhiều bệnh, thể như khối ngọc thạch se lạnh, áp lồng n.g.ự.c trần của , tựa như dội tắt một ngọn đuốc.
Hơi nóng quanh năm tan trong cơ thể một thoáng biến mất, Cơ Tuân Sở Triệu Hoài đang ngủ yên, ma xui quỷ khiến nhớ đến lời của Chu Hoạn.
"Nếu thích một , nhưng đó coi là quân cờ, cho dù ván cờ đó lợi cho , vẫn sẽ đau lòng."
*
Sở Triệu Hoài hiếm khi một giấc ngủ thoải mái.
Trên núi lạnh hơn trong thành nhiều, chậu than trong thiện phòng đủ ấm, y vốn lo sẽ lạnh cóng mà tỉnh giấc, nhưng khi ngủ một mạch đến trời sáng, ấm áp, vô cùng dễ chịu.
Sở Triệu Hoài còn định ngủ một giấc, liền dụi dụi mặt chiếc gối trong lòng, vui vẻ nhắm mắt.
Chỉ là giấc ngủ nướng còn trọn, Sở Triệu Hoài dường như nhận gì đó đúng, mơ màng đưa tay sờ soạng giường.
Không đúng, thiện phòng gối cho y ôm?
Ngón tay y chạm thứ gì đó ấm mềm lạ thường, trượt xuống hình như là khối cơ rắn chắc với làn da mịn màng.
Thứ gì ? Sờ thêm chút nữa.
Tay tiếp tục xuống, cuối cùng chạm đến lớp băng gạc mềm mại.
Sở Triệu Hoài đột nhiên run lên một cái, lập tức tỉnh táo.
Y như ý thức điều gì, cả cứng ngắc như cột gỗ, hàng mi run rẩy hồi lâu mới dám run run mở mắt.
Trong tầm mắt là lồng n.g.ự.c trắng nhợt vì quanh năm thấy ánh mặt trời, còn mang theo những vết sẹo thô ráp, xuống là cơ bụng rõ nét và vòng eo rắn rỏi, cùng với bàn tay đang quấn băng trắng của chính đang mon men trong quần .
Sở Triệu Hoài: "..."
Giọng lười biếng của Cơ Tuân từ đỉnh đầu truyền đến: "Vương phi thật hoang dâm."
Bên tai Sở Triệu Hoài ong lên một trận, y run rẩy ngẩng đầu.
Cơ Tuân đang dựa đầu giường, rũ mắt y với vẻ như như .
Sở Triệu Hoài thấy mắt tối sầm , suýt nữa thì ngất ngủ một giấc cho trọn vẹn: "Vương... vương vương... Vương gia!"
Sợ đến lắp bắp.
"Hửm?" Cơ Tuân vẻ như liên quan y, vạt áo bung mở cũng chẳng buồn sửa , "Vương phi lời gì biện giải ? Bổn vương đây."
Sở Triệu Hoài: "..."
Sở Triệu Hoài giận hổ ch*t, gò má đỏ như nhỏ máu.
Y vốn giỏi ăn , lắp bắp hồi lâu cuối cùng cũng nghĩ một diệu kế.
Trốn.
Vương phi thành thạo mặc áo bào, chạy nhanh như thỏ.
Ân Trùng Sơn và Chu Hoạn đang gác bên ngoài, thấy Sở Triệu Hoài mặt đỏ bừng tông cửa xông , hai ngơ ngác.
Ngay đó, trong thiện phòng liền truyền tiếng của Vương gia.
Nghe như tiếng của kẻ gian đạt mưu kế, Ân Trùng Sơn nhỏ giọng lẩm bẩm: "Vương gia chắc chắn bắt nạt Vương phi , sẽ ở ngay trong chùa chiền mà giở trò đấy chứ? A di đà phật!"
*
Kẻ đầu sỏ thực sự là Sở Triệu Hoài gần như hổ đến phát , lòng bàn tay dường như vẫn còn lưu cảm giác ấm áp từ làn da của Cơ Tuân, nóng đến mức đầu ngón tay y ngứa ngáy, hận thể chặt phăng tay của .
Sở Triệu Hoài hoảng hốt chạy bừa, vội vàng tìm Cơ Dực.
Chỉ là nửa đường quên mất lối, đang định thì một bàn tay đột nhiên từ phía vươn tới, bàn tay mang theo mùi thuốc bịt lấy miệng y, cưỡng ép kéo y về phía .
Đồng tử Sở Triệu Hoài co rút kịch liệt, y liều mạng giãy giụa: "Ưm ưm ưm ——!"
Người phía hình cao lớn hơn y nhiều, dễ dàng kéo y một thiện phòng bên cạnh.
Sở Triệu Hoài cố gắng nín thở, chờ buông liền theo bản năng lấy thuốc bột trong tay áo rắc .
Tay đưa một nửa, động tác liền khựng .
"... Cậu?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/sau-khi-my-nhan-om-yeu-bi-ep-ga-thay/chuong-29.html.]
Người tới chính là Bạch Hạc Tri.
Ban ngày mặc một hắc y, mày mắt rũ xuống đánh giá Sở Triệu Hoài từ xuống .
Sở Triệu Hoài lòng còn sợ hãi, luôn cảm thấy chuyện sáng nay như một giấc mơ, mờ mịt hỏi: "Cậu ở đây... A."
Bạch Hạc Tri siết chặt cổ tay của Sở Triệu Hoài lắc lắc, nhíu mày hai ngón tay còn khỏi của y: "Ngón tay thương?"
Sở Triệu Hoài "A?" một tiếng, y chút sợ hãi vẻ mặt lạnh lùng của Bạch Hạc Tri, lúng túng : "Không, gì, chỉ là va một chút, nhanh sẽ khỏi thôi."
Bạch Hạc Tri mày nhíu càng chặt hơn: "Sao gầy ?"
Sở Triệu Hoài hiểu .
Lần Bạch Hạc Tri gặp y là ba năm , làm y gầy gầy.
Khoảng thời gian ở Cảnh Vương phủ ăn ngon uống , y còn cảm thấy mập nữa là.
Thấy Sở Triệu Hoài sợ sệt , Bạch Hạc Tri tưởng rằng hành động dọa y, bèn cố gắng hạ giọng: "Có theo dõi ngươi, là bất đắc dĩ."
"Ồ ồ ồ." Sở Triệu Hoài liên tục gật đầu, căn bản dám nhiều.
Ở Bạch gia, mỗi gặp Sở Triệu Hoài, y đều dáng vẻ , dám cận, càng chủ động đòi hỏi điều gì, chỉ sợ thêm một câu sẽ khiến khác phiền lòng.
Bạch Hạc Tri hít một , hỏi: "Triệu Hoài, ngươi ở Cảnh Vương phủ ?"
Sở Triệu Hoài ngẩn một chút, ngoan ngoãn gật đầu: "Rất , Cảnh Vương đối xử với , cho ăn mặc, còn câu cá cho ăn nữa."
Bạch Hạc Tri lòng chua xót.
Sở Triệu Hoài là gả , Cơ Tuân là kẻ điên rồ như , đột nhiên mưu hại chắc chắn sẽ trút hết oán hận lên Sở Triệu Hoài.
Sở Triệu Hoài từng thấy Bạch Hạc Tri dáng vẻ , sợ hãi : "Cậu, ngài ?"
"Không gì." Bạch Hạc Tri từ trong tay áo lấy một bình ngọc nhỏ kín đáo đưa cho y, "Cái ngươi cầm lấy."
Mỗi về Lâm An, Bạch Hạc Tri đều sẽ mang cho y chút đồ ăn mới lạ ở kinh thành, còn cạnh chờ y ăn xong mới rời , Sở Triệu Hoài tưởng rằng cũng , vui vẻ nhận lấy.
... Lại Bạch Hạc Tri : "Đây là độc dược."
Tay Sở Triệu Hoài run lên: "A?"
"Ngoan, cất cho kỹ, đừng để Cơ Tuân ." Bạch Hạc Tri thấy bên ngoài thiện phòng đến gần, thấp giọng , "Ta sẽ mau chóng nghĩ cách cứu ngươi ngoài, đến lúc đó đưa ngươi về Lâm An, hoặc ngươi cũng . Nếu Cơ Tuân đối xử với ngươi, ngươi liền hạ thuốc đồ ăn của , hạ lúc nào ch*t lúc đó, nhanh."
Sở Triệu Hoài ngây cả : "Cậu, đang gì ..."
"Cốc cốc cốc ——"
Bên ngoài thiện phòng đang gõ cửa dồn dập: "Vương phi! Vương phi ngài ở bên trong ?"
Bạch Hạc Tri nhịn "Chậc" một tiếng, xoay với Sở Triệu Hoài: "Ra ngoài , đừng để nghi ngờ."
Sở Triệu Hoài mơ mơ màng màng đẩy khỏi thiện phòng.
Ám vệ phụ trách theo dõi Vương phi thấy Sở Triệu Hoài bình an vô sự , liền thở phào một , vội vàng tiến lên: "Vương phi chứ?"
Sở Triệu Hoài theo bản năng nhét bình thuốc trong tay ống tay áo, giả vờ trấn tĩnh : "Ngươi theo làm gì?"
Ám vệ lúng túng : "Lần ngài sơn phỉ bắt suýt nữa mất mạng, Vương gia lo lắng cho an nguy của ngài."
Sở Triệu Hoài ngẩn , chút mất tự nhiên cúi đầu: "Ồ."
Rất ít để tâm đến y, dù chỉ một chút y cũng xem như trân bảo.
Đi theo ám vệ vài bước, Sở Triệu Hoài dừng chân thiện phòng lưng, môi khẽ bĩu một cái.
Mỗi về phủ, Bạch Hạc Tri đối xử với y cũng thiết. Chỉ là năm đầu tiên Sở Triệu Hoài đến Lâm An, từng tặng y một vật trang trí hình con cá nhỏ bằng ngọc, nhưng đó mấy biểu ép đoạt mất.
Năm thứ hai Bạch Hạc Tri đến thăm y, thấy con cá nhỏ đó, lẽ là đau lòng, nên từ đó về chỉ mang cho y chút đồ ăn.
Dù chỉ là chút đồ ăn đáng giá, Sở Triệu Hoài cũng vui vẻ, y chỉ buồn vì do giữ con cá nhỏ đó nên mới đau lòng mà tặng quà cho y nữa .
Bây giờ xem , dường như vẫn còn nhớ đến y.
Vừa , hốc mắt đều đỏ cả lên.
Đầu năm mùng một, tâm trạng Sở Triệu Hoài từng , mặt mày hớn hở chuẩn tìm Cơ Dực ăn sủi cảo chay.
Chỉ là tới tiền điện của Hộ Quốc Tự, gặp quen.
Oan gia ngõ hẹp, đúng là Sở Triệu Giang.
Mới mấy ngày ngắn ngủi, Sở Triệu Giang gầy trông thấy, còn dáng vẻ hung hăng đánh của nửa tháng , tay đeo găng tay, mơ hồ thấy băng gạc ở cổ tay.
Sở Triệu Hoài nhất thời nghĩ , tỉ mỉ nhớ mới nhớ đến yến tiệc trong cung, hình như ngón tay Cơ Tuân chặt đứt.
Bị chặt ngón trỏ và ngón giữa...
Đồng tử Sở Triệu Hoài run lên.
Chặt thật !
Sở Triệu Hoài thánh nhân, thấy kẻ từng bắt nạt gặp báo ứng, so với việc khác gọi y là thần y còn khó nhịn hơn, huống chi y cũng nhịn, khóe môi cong lên, nụ liền hiện .
Sở Triệu Giang dường như là tìm đến y, thấy y, đáy mắt thoáng qua một tia oán hận, bước nhanh về phía y.
Sở Triệu Hoài cũng động, ung dung đó, mỉm .
Ánh mắt Sở Triệu Giang âm hiểm, nắm c.h.ặ.t t.a.y trái định vung quyền đánh .
Ám vệ lưng Sở Triệu Hoài ngước mắt.
Sở Triệu Giang cả cứng đờ.
Hắn nhớ hoa văn y phục của ám vệ Cảnh Vương phủ, lúc đó lóc cầu xin bọn họ tha cho , nhưng vẫn chặt đứt ngón tay chút lưu tình.
Bóng ma sợ hãi lập tức bao trùm, nắm đ.ấ.m buông lỏng, cả loạng choạng lùi mấy bước.
Sở Triệu Hoài chút thất vọng.
Sao động thủ? Y còn nhân cơ hội đánh cho tên nhóc một trận.
Sở Triệu Giang thấy nụ mặt Sở Triệu Hoài, lạnh lùng : "Ngươi chắc chắn đang nhạo trong lòng."
Sở Triệu Hoài nhạt: "Ta xem ngươi là trò một cách quang minh chính đại, cần lén lút."
Sở Triệu Giang: "..."
Sở Triệu Giang nghiến răng ken két: "Cứ mặc ngươi —— lời với ngươi, một ."
Sở Triệu Hoài nhíu mày: "Được thôi."
Ám vệ do dự: "Vương phi, nhưng Vương gia ..."
Sở Triệu Hoài tuy thích khác quan tâm, nhưng thích giám sát từng li từng tí, đầu liếc : "Ta là phạm nhân ? Sao ngươi một bản ‘Vương phi ký chú’, đem từng lời hành động của bẩm báo cho Vương gia?"
Ám vệ: "..."
Ám vệ cứng họng, Sở Triệu Hoài vui, đành ngậm miệng lui .
Hắn định gần một chút để dựa "mắt ưng" của xem hai gì, nhưng dừng , Vương phi đầu trừng mắt, ám vệ lập tức sợ đến mức lùi mấy bước.
Thấy xung quanh ai, Sở Triệu Hoài : "Nói ."
Sở Triệu Giang gần như chút đạo đức nào, nuông chiều đến mức coi trời bằng vung, gì là ngay, những lời hoang đường của nhiều đếm xuể, y cũng xem trò gì mới .
Sở Triệu Giang đột nhiên xông lên, một tay giữ lấy vai Sở Triệu Hoài, gần như điên cuồng : "Ca, trưởng! Ngươi gi/ế/t Cơ Tuân ?"
Sở Triệu Hoài: "..."
Trò quả thật đủ mới lạ.
"Ca! Ngươi và đều họ Sở, chúng m.á.u mủ tình thâm!" Sở Triệu Giang như vớ cọng rơm cứu mạng, hốc mắt đỏ lên, nước mắt lã chã rơi, "Cơ Tuân làm nhục như , ch*t, hu hu, ca, kinh thành đồn rằng đối xử với ngươi , ngươi xinh ... Ngươi y thuật , thể y ch*t ?!"
Sở Triệu Hoài: "..."
Sở Triệu Hoài thấy càng càng kỳ quặc, liền lùi về một chút: "Ngươi bình tĩnh ."
"Ta làm bình tĩnh ?!" Sở Triệu Giang đột nhiên tháo găng tay, để lộ bàn tay thiếu mất hai ngón, gầm lên với Sở Triệu Hoài, "Ta thế làm bình tĩnh ! Ta hận thể lột da rút xương , khiến vĩnh viễn siêu sinh! Ta..."
"Chát ——"
Sở Triệu Hoài ánh mắt lạnh lùng tát một cái, tiếng vang giòn giã.
Sở Triệu Giang cứng đờ, ngấn lệ mờ mịt .
Sở Triệu Hoài thu tay về, lạnh nhạt : "Ngươi xem, tỉnh táo ?"
Sở Triệu Giang ngơ ngác y: "Ngươi giúp ?"
"Những chuyện vặt vãnh ngươi bắt nạt lúc nhỏ đều nhắc ." Sở Triệu Hoài chậm rãi sửa tay áo, khẽ , " nhớ ngươi từng gi/ế/t ."
Sở Triệu Giang ngẩn y.
Rõ ràng nửa tháng , Sở Triệu Hoài vẫn là một kẻ nhà quê từ Giang Nam đến, mặc áo vải thô, ngay cả trâm cài tóc cũng , chỉ dùng một cành cây vấn tóc từ cửa Hầu phủ về.
Hạ nhân trong Hầu phủ còn ăn mặc tươm tất hơn y.
hôm nay chỉ mới nửa tháng, y mặc hoa phục, hình gầy gò cao ráo, áo choàng ngày đông viền lông hồ ly trắng như tuyết, tôn lên dáng vẻ tựa như minh nguyệt trong gió tuyết, toát vẻ quý khí từng .
Sở Triệu Giang như ý thức điều gì, môi run lên, theo bản năng phủ nhận: "Ta ngươi ch*t."
"Năm bảy tuổi, ở bãi săn." Sở Triệu Hoài , "Lúc đó ngươi còn nhỏ như , học cách rắc thuốc bột lên áo lông chồn của , lừa ngoài, dẫn dụ dã thú đến ăn thịt ."
"Ta nhớ!" Sở Triệu Giang sắc mặt trắng bệch lắc đầu, "Với ngươi cũng ch*t? Cớ gì ghi hận vì chuyện đó? Như công bằng ?"
Sở Triệu Hoài suýt làm cho tức .
Với loại dối chớp mắt căn bản thể lý, Sở Triệu Hoài xoay định .
Sở Triệu Giang bắt đầu giả vờ đáng thương: "Ca! Cha chịu giúp , ngươi cũng chịu ?! Ngươi cứ như che chở cho Cơ Tuân..."
Sở Triệu Hoài nhíu mày: "Nói năng linh tinh, tránh !"
Sở Triệu Giang thấy y kiên quyết như , ngẩn bóng lưng y rời , đột nhiên : "Ngươi ?"
Bước chân Sở Triệu Hoài dừng , nhíu mày đầu: "Cái gì?"
"Ta là ruột của ngươi, dù hận ngươi thế nào cũng sẽ để sói ăn thịt ngươi." Sở Triệu Giang lóc , "Cho dù b.ắ.n mũi tên đó, cũng sẽ cho cứu ngươi, hu hu... Ca, thật sự gi/ế/t ngươi."
Sở Triệu Hoài năng lộn xộn, nhạy bén nhận điều gì đó, trở tay bóp cổ ấn lên một gốc cây bên cạnh, lạnh lùng : "Ngươi sớm ai b.ắ.n mũi tên đó?! Lại còn với đó tồn tại!"
Sở Triệu Giang sững sờ, đột nhiên ý thức lỡ lời.
Sở Triệu Hoài : "Ta đang hỏi ngươi!"
Sở Triệu Giang tiếp tục giả ngốc, nước mắt lã chã rơi: "Ca, là ruột của ngươi mà ngươi cũng quan tâm, dựa mà loại ác nhân trời sinh nên xuống địa ngục như ngươi che chở?"
Sở Triệu Hoài mặt cảm xúc , rằng từ miệng kẻ thể moi nửa câu thật lòng, đột nhiên buông , xoay rời .
Sở Triệu Giang: "Ca!"
Sở Triệu Hoài đầu , thờ ơ : "Còn dây dưa với nữa, sẽ gi/ế/t ngươi."
Sở Triệu Giang dối thành quen, lời thể tin, b.ắ.n mũi tên trong cuộc săn mùa đông đó là Cơ Tuân , chính y sẽ tự tìm đáp án.
--------------------