Quỷ thần ơi, đột nhiên khai sáng, trở nên trêu chọc tán tỉnh thế .
Thật quen chút nào.
Tôi kiềm chế nuốt nước bọt, ôm chặt lấy , một lúc ngẩng đầu hỏi: "Thế ? Có vui hơn một chút nào ?"
Tề Xuyên Viên dường như khẽ : "Không.
P.S. Chính thức đổi xưng hô cho công và thụ nhé các tình yêu.
Tôi chống dậy, chằm chằm đôi môi hình dáng đẽ của , cổ họng khô khốc một cách lạ lùng, cứ thế hôn liền mấy cái lên môi .
"Thế thì ?"
Tề Xuyên Viên giọng khàn khàn, ánh mắt càng thêm sâu thẳm: "Cũng ."
Tôi đến sởn gai ốc, dám : "Anh thật khó chiều, gì mới đây?"
"Tôi ..."
Anh cúi đầu hôn , một tay giữ chặt eo siết , tay giữ lấy gáy cho trốn thoát.
Sau khi buông , nốt vế : "Tôi em mãi mãi thích , mãi mãi ở bên ."
Toàn mềm nhũn, ngả lòng , trái tim như bỏng rát, khẽ : "Em đương nhiên sẽ mãi mãi thích , ở bên cạnh , trừ khi đến một ngày nào đó cần em nữa."
Tề Xuyên Viên vẻ mặt nghiêm túc: "Dụ Tân, sẽ bao giờ cần em."
Tôi túm lấy quần áo Tề Xuyên Viên, chằm chằm , bỏ qua bất kỳ biểu cảm nào khuôn mặt , lấy hết dũng khí hỏi lời chôn giấu trong lòng: "Vậy nếu nếu em làm điều gì đó với , lừa dối , còn cần em ?"
"Em làm gì với ?"
"Em ..."
Tôi nghẹn .
Câu đó vang lên trong đầu , liên tục nhắc nhở về hậu quả nếu .
Dụ Tân, bây giờ thể !
Đợi thêm chút nữa, đợi thêm chút nữa...
Tôi và phủ nhận làm gì, nhưng phát hiện thể .
Tôi thể tiếp tục lừa dối và lừa dối chính .
Tôi chọn tránh ánh mắt của Tề Xuyên Viên: "Chồng, thể cho em thêm một chút thời gian ? Chỉ một chút thôi ?"
Tề Xuyên Viên thất vọng cụp mắt xuống: "Được."
Đêm nay, mất ngủ, vòng tay Tề Xuyên Viên vẫn ấm áp.
Tôi cố gắng vùi lòng , hấp thụ thêm nhiều ấm.
Tề Xuyên Viên, thể đừng bỏ em ?
Kể từ đêm đó, và Tề Xuyên Viên ăn ý ai nhắc chuyện cũ nữa.
Tôi , cũng hỏi.
Tôi đang cho thời gian, đang đợi thú nhận.
Ở khu vực nghỉ ngơi sân thượng, đang thư giãn ở một góc vắng vẻ .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/sau-khi-mat-tri-nho-toi-va-sep-tong-o-ben-nhau-roi/chuong-6.html.]
Nhìn những đám mây màu xám chì trời, khí oi bức, mùi đất và cỏ, đoán chừng chắc chắn sẽ một trận mưa lớn.
Tôi chợt nảy ý, đêm mưa bão nên ăn lẩu nhỉ? Tốt nhất là thêm chút rượu nữa.
Có lẽ uống say , mới dũng khí để .
Như , còn thể mặt dày thậm chí là trơ trẽn mà quấn lấy Tề Xuyên Viên đòi tha thứ.
Tôi càng nghĩ càng thấy khả thi, bèn nhắn tin Wechat cho Tề Xuyên Viên: 【Chồng, tối nay cùng ăn lẩu và uống rượu ?】
Nhắn xong cất điện thoại, chuẩn về.
Kết quả, rời , thấy chuyện về phía , nội dung cuộc trò chuyện của họ nghi ngờ gì giống như một gáo nước lạnh tạt giữa ngày đông giá rét:
"Tôi là trợ lý Dụ của tổng giám đốc đúng là tay chơi sành sỏi, rõ ràng đối tượng như tổng giám đốc Tề của chúng , mà vẫn còn lén lút tìm tình thú bên ngoài, đúng là tệ thật mà..."
"Không thật giả thế nào, nhưng chuyện lan rộng, cả công ty đều , thấy trợ lý Dụ làm như chuyện gì, tâm lý thật sự vững vàng ghê."
"Sức hút của trợ lý Dụ thật sự lớn, nắm chắc tổng giám đốc Tề trong tay, theo quy định thì việc quan hệ lăng nhăng, yêu đương bừa bãi trong công ty đáng lẽ đuổi việc, mà thấy mỗi ngày vẫn làm tan làm bình thường, nhất định là tổng giám đốc Tề..."
"Tôi thấy trợ lý Dụ sẽ làm chuyện như ..."
Ba họ thấy xong, lập tức im bặt, gượng chào hỏi: "Trợ lý Dụ, trùng hợp quá ạ."
Tôi cứng đờ tại chỗ, lòng rối như tơ vò, m.á.u lạnh ngắt như đông : "Trùng hợp thật."
Một trong họ gọi : "Trợ lý Dụ, thật sự đang bắt cá hai tay ?"
Đồng nghiệp của kinh hãi biến sắc, vội vàng bịt miệng .
Điện thoại rung lên, là tin nhắn của Tề Xuyên Viên: 【Được.】
Tôi nắm chặt điện thoại: "Xin , việc bận, đây."
Ba như sét đánh.
Trở về văn phòng, gặp Chu Hi đang mỉm chào .
Tôi đáp bằng một nụ , trở về chỗ làm tiếp tục công việc, so với sự hoảng loạn lúc nãy, lúc đầu óc đặc biệt tỉnh táo.
Có lẽ là vì chuyện đến nước , chỉ còn cách buông xuôi.
Sau khi tan làm, Tề Xuyên Viên chút việc cần xử lý, về nhà mua nguyên liệu làm lẩu, còn một thùng bia.
Bên ngoài trời, điện giật sấm vang, cơn mưa như trút nước cuối cùng cũng đổ xuống, mặt là nồi lẩu đang sôi sùng sục và một vài món ăn.
Tôi đồng hồ một cái.
Tề Xuyên Viên vẫn về.
Tôi tự an ủi , hôm nay mưa lớn, chắc chắn kẹt xe, cần thời gian, đợi thêm chút nữa.
Tôi đồng hồ càng lúc càng thường xuyên.
Rượu trong ly cứ hết ly đến ly khác, mượn rượu để làm tê liệt bộ não đang suy nghĩ lung tung.
Cả công ty đều , chắc chắn cũng .
Tôi đang sợ hãi, sợ rằng Tề Xuyên Viên sẽ lạnh lùng chia tay, cần nữa.