Sau Khi Mất Trí Nhớ, Kẻ Thù Không Đội Trời Chung Lại Thành Bạn Trai Tôi? - Chương 7
Cập nhật lúc: 2025-11-25 13:33:03
Lượt xem: 188
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
"...Chúc mừng." Thương Quyết khô khan chúc mừng.
"Theo lời bác sĩ, nếu tình hình lạc quan, bao lâu nữa sẽ nhớ thứ." Lục Dữ Hành thật sâu.
Thương Quyết chỉ : "Vậy thì quá ."
Diễn xuất của chê , Lục Dữ Hành từ bỏ việc thăm dò, thẳng: "Gần đây đến bệnh viện."
Thương Quyết ngạc nhiên mở miệng: "Cục cưng, giận ?"
Lục Dữ Hành vô thức phủ nhận: "Tại giận?"
"Ồ. Không giận là . Tôi còn tưởng vui vì dạo đến thăm đấy." Thương Quyết bịa chuyện thèm chớp mắt: "Anh trai ở bệnh viện, lo cứ chạy tới lui, chuyện của hai đứa phát hiện."
"..."
Mỗi Lục Dữ Hành chuyện với Thương Quyết, lồng n.g.ự.c bên trái của dường như đều âm ỉ đau. Có lẽ là do tức đến nghẹn .
"Anh ." giọng nghẹn một cách khác thường: "Anh ... chuyện... của và ?"
"Ừm... Dù thì cũng là... con trai mà." Thương Quyết với .
"..." Lục Dữ Hành cảm thấy, lúc lẽ nên một tiếng "Xin " với .
, từ trong ngoài đều đang kháng cự.
Ra đây đưa đồ cho Thương Quyết rõ ràng là một sai lầm. Lục Dữ Hành phát hiện, kháng cự thể ở chung với , ngay cả đối thoại đơn giản cũng thể khiến kháng cự tức nghẹn họng bất cứ lúc nào.
Lục Dữ Hành dời mắt , nữa. Kết quả là ánh mắt liếc trúng chiếc xe mà Thương Quyết dừng bên đường, kháng cự khẽ nhíu mày: "Đó là xe của ?"
Thương Quyết , đầu sang.
Chỉ thấy cửa sổ ghế phó lái ai đó mở từ bên trong, một nửa cái đầu thò ngoài.
Tóc đen của Hạ Dương bay phấp phới trong gió, đang cố gắng hóng hớt, nhận hai nhân vật chính của "drama" đang .
Khóe miệng Thương Quyết giật giật, giải thích: "Bé cưng đừng hiểu lầm, chỉ là bạn thôi."
"Tôi hiểu lầm." Cũng sẽ hiểu lầm gì cả, vì dù cũng chẳng hề tin tưởng .
"Tôi về đây." tiếp.
"Chờ ." Thương Quyết gọi .
Lục Dữ Hành tưởng Thương Quyết còn chuyện , nhưng đợi mở miệng, thấy mặt đột nhiên tiến gần, cách giữa hai má lập tức kéo gần chỉ còn mười centimet.
Thương Quyết thấp hơn một chút, ngẩng cằm lên.
Tư thế đó, cứ như là hôn tạm biệt .
Trong khoảnh khắc, Lục Dữ Hành ngừng thở!
Hai chân phản ứng nhanh hơn cả đại não, vô thức lùi về né tránh!
Cơ thể cũng vì mất thăng bằng mà lảo đảo lùi mấy bước.
Trên gương mặt vốn luôn lạnh lùng , một thớ cơ nào thả lỏng, kinh ngạc, kháng cự, cứng đờ, biểu cảm đầu tiên dữ dội và phức tạp đến .
Lần đầu thấy Lục Dữ Hành chật vật như , nội tâm Thương Quyết sắp lật trời, nhưng bề ngoài hề biểu lộ, ân cần đưa tay đỡ : "Bé..."
Chữ "cưng" còn kịp thoát khỏi miệng, tay Lục Dữ Hành hất . Lực nhẹ, da thịt va chạm phát một tiếng "chát" giòn giã như tiếng tát.
Cả hai đều sững sờ.
Thương Quyết còn kịp gì, Lục Dữ Hành mặt mày khó coi để một câu "Xin ", mở miệng gì đó với Thương Quyết, nhưng thực sự sợ cảnh tượng lặp .
Hôn một đàn ông... đối với một cũng là đàn ông như , nghi ngờ gì nữa, là một thử thách cực lớn.
Cậu thêm một tiếng "Xin ", đó chạy trối c.h.ế.t khỏi hiện trường.
Lục Dữ Hành xa.
Cậu dừng một bóng cây khuất tầm , về phía vẫn còn ở cổng trường.
Thương Quyết cúi đầu, chậm rãi xoa xoa mu bàn tay Lục Dữ Hành hất trúng.
Gió phương Bắc ban đêm vô cùng buốt giá, chiếc áo khoác đen mỏng manh của Thương Quyết thổi bay phần phật như tờ giấy.
Cậu sở hữu một vóc dáng , khung xương như mẫu hàng đầu, tay chân dài, vai rộng, đúng chuẩn móc áo trời sinh. Khi vạt áo khoác gió thổi tung lên, chỉ thể thấy vòng eo gầy.
Một lát , khuỵu gối xổm xuống ngay tại chỗ, khuỷu tay chống lên đầu gối, dùng lòng bàn tay che nửa khuôn mặt. Từ xa, chỉ thể thấy mu bàn tay và một đoạn cổ tay lộ khi tay áo trượt xuống.
Có lẽ là đang đau lòng.
Lục Dữ Hành nhíu mày.
*
Thương Quyết đời mới sức dậy.
Tiêu chuẩn gây của cao, nhưng độc đáo, một khi chọc thì lâu mới dừng . Mỗi đều tốn sức.
Lúc dậy, chân tê rần. Cậu day day má, thư giãn cơ mặt đến mỏi nhừ.
Quay xe, Hạ Dương sớm đóng cửa sổ , vẻ mặt thôi.
Thương Quyết lúc tâm trạng đang , liếc một cái: "Có gì thì ."
"Thương Quyết... mất trí nhớ , mày lừa nó như , là lắm ?"
"Là . Tao đang làm việc ."
"..."
Thương Quyết cắt ngang khi Hạ Dương kịp mở miệng: "Tao thật với mày, để mày đến đây làm tao mất hứng."
Hạ Dương: "Lục Dữ Hành mà nhớ , chắc chắn hận thể g.i.ế.c mày."
"Ồ." Thương Quyết tưởng tượng vẻ mặt của Lục Dữ Hành khi phát hiện sự thật, mà bật .
Hận thể g.i.ế.c ? Vậy thì đáng mong đợi thật.
Hạ Dương: "Mày lừa nó như thế, thất đức đấy."
Thương Quyết hổ mà "Ừm" một tiếng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/sau-khi-mat-tri-nho-ke-thu-khong-doi-troi-chung-lai-thanh-ban-trai-toi/chuong-7.html.]
"Còn, còn phạm pháp nữa đúng ?" Hạ Dương chắc chắn.
"Tao lừa tiền, hai lừa sắc nó. Nếu như mày, chắc mấy dối thế giới đều tù hết."
Cùng lắm thì chỉ là vấn đề đạo đức thôi.
Thấy lay chuyển , Hạ Dương bĩu môi.
Dầu muối ăn. Sau trả thù thì đừng trách nhắc .
Cậu sườn mặt hảo của Thương Quyết, trong lòng thầm mặc niệm cho Lục Dữ Hành vài giây.
Chúc mày may mắn, em.
Mày chọc một tên ác quỷ !
...
Sau khi Lục Dữ Hành về ký túc xá, hề mở miệng câu nào.
Hai ở giường một và bốn thỉnh thoảng lén lút liếc , quan sát nhắn tin WeChat cho , bàn phím điện thoại sắp tóe lửa đến nơi .
[Cát Chí Thành]: Anh Tử, Lục về phòng nửa tiếng , vẫn câu nào thế?
[Lâm Húc Anh]: Không nữa, lúc nãy ngoài đưa đồ cho Thương Quyết vẫn bình thường mà.
[Cát Chí Thành]: Bảo tối nay hai đứa dạy Anh Lục dùng hệ thống giáo vụ xem thời khóa biểu, giờ mở lời đây?
"Cát... Chí Thành?" Lục Dữ Hành đột nhiên đầu .
Cát Chí Thành sững sờ, như thể huấn luyện viên quân sự điểm danh, lập tức trả lời: "Có em! Anh Lục!"
"Cậu 'quan hệ phức tạp' lúc , là ý gì?"
Cát Chí Thành phản ứng một lúc mới nhớ , là lúc ở bệnh viện, Lục Dữ Hành hỏi , và Thương Quyết quan hệ gì.
Lúc đó trả lời là " phức tạp."
"Ờ... 'Quan hệ phức tạp' nghĩa là." Cát Chí Thành dối, nhưng cũng tiện thẳng, bèn lựa lời: "Hơi... vi diệu?"
Lục Dữ Hành im lặng một lúc, dậy ban công hóng gió.
Cửa lùa ngăn giữa ban công và phòng ngủ đóng , cách ly âm thanh bên trong.
Cát Chí Thành buồn bã : "Anh Tử, xem Anh Lục cứ vướng mắc chuyện làm gì? Chẳng lẽ mất trí nhớ mà vẫn còn ghét Thương Quyết ?"
"Chắc , ảnh còn chẳng nhớ tên hai đứa ."
"Có tớ nên thẳng cho Anh Lục , ảnh với Thương Quyết thật là kẻ thù đội trời chung ?" Cát Chí Thành lẩm bẩm: " mà, Anh Lục bây giờ cái gì cũng , như là cố tình làm ảnh thêm bực ?"
"Huống hồ, mấy ngày Lục tai nạn, cũng là Thương Quyết đến bệnh viện giúp đỡ. Nhìn thế nào, cũng thấy quan hệ của hai họ đến mức tệ như ?"
Lâm Húc Anh trầm ngâm: "Ân oán giữa Lục và Thương Quyết chúng vốn dĩ cũng hiểu rõ. Tớ thấy hai đứa vẫn là đừng nhúng tay chuyện . Sau Lục hỏi thì cứ , miễn dối là ."
Cát Chí Thành gật đầu, vô cùng tán thành.
Ngoài ban công, Lục Dữ Hành dựa lan can, cụp mắt trầm tư, nhớ nụ hôn suýt thì xảy .
Từ lúc mất trí nhớ đến giờ, vẫn tìm bất kỳ bằng chứng nào để phản bác Thương Quyết.
Cậu thể chứng minh những gì Thương Quyết là giả dối.
Nếu như những gì đối phương là giả thì ?
Giả sử đúng như lời Thương Quyết , hai họ hẹn hò gần một năm... Vậy thì, những việc Lục Dữ Hành làm trong năm qua, quả thực khác gì một thằng cặn bã.
Đầu tiên là tỏ tình với Thương Quyết, bẻ cong một thằng con trai thẳng, đó dám công khai với gia đình và bạn bè.
Thương Quyết chăm sóc cả một ngày tai nạn, mà khi tỉnh , chỉ chối bỏ mối quan hệ của họ, mà còn buông lời chế giễu đủ điều.
Lục Dữ Hành hít một thật sâu.
Và, dựa sự phản cảm theo bản năng của đối với Thương Quyết khi mất trí nhớ, đầy một năm, nảy sinh cảm xúc chán ghét với yêu của .
Biết còn từng nảy sinh ý định bạo lực gia đình...
Lục Dữ Hành thừa nhận, mỗi thấy gương mặt của Thương Quyết lượn lờ mắt, đều khao khát đ.á.n.h với đối phương...
"..."
Lục Dữ Hành nghiêng mắt tấm gương bồn rửa mặt, đột nhiên cảm thấy gương mặt ẩn trong bóng tối trong gương xa lạ đến thế.
Ba năm thời gian, sự đổi của thật sự lớn đến ?
Điện thoại trong túi áo khoác lóe sáng trong bóng tối.
Có gửi tin nhắn cho .
Lục Dữ Hành mở xem.
[Thương Quyết]: Bé cưng ngủ ngon~
Lục Dữ Hành: "..."
Lục Dữ Hành chằm chằm dòng tin nhắn đó.
Muốn giải quyết phiền phức mang tên Thương Quyết , hai con đường. Hoặc là đề nghị chia tay, hoặc là tiếp tục duy trì mối quan hệ .
Cậu nghiêng về vế , tiện lợi, nhanh chóng, và cũng hợp ý hơn.
bóng dáng cô độc trong gió đêm ban nãy lướt qua trong đầu , như một mũi tên b.ắ.n thẳng lương tâm .
Mất trí nhớ, là lý do để trốn tránh trách nhiệm. Trước khi tìm bằng chứng chứng minh gã đang dối, chịu trách nhiệm.
Phải chịu trách nhiệm.
Cậu khó khăn di chuyển ngón tay, bực bội gõ vài chữ lên màn hình.
[Lục Dữ Hành]: Ừ.
[Lục Dữ Hành]: Ngủ ngon.
...
Phải chịu trách nhiệm.