Sau Khi Mất Trí Nhớ, Kẻ Thù Không Đội Trời Chung Lại Thành Bạn Trai Tôi? - Chương 28
Cập nhật lúc: 2025-11-25 13:33:27
Lượt xem: 139
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Bên Lục Dữ Hành đang bận rộn trong bếp, còn "thọ tinh" thì tự đóng đinh ghế mà tự kỷ ở bên .
Không lâu , thấy tiếng xào nấu lách tách trong bếp. Máy hút mùi đang bật, nhưng vẫn một luồng mùi ớt hăng cay tỏa từ bên trong.
Thương Quyết nhướng mày, giải thoát bản khỏi ghế, bước bếp, thấy đống ớt băm thớt. Nhìn trong nồi, cũng thêm một nhúm ớt ớt hiểm.
Cậu liếc Lục Dữ Hành. Gã lúc nấu ăn trông cũng dáng phết.
"Bé cưng, ăn cay ?"
Thành phố A tuy ăn cay nhiều dầu mỡ như nhiều thành phố phía Nam, nhưng trong món ăn ít nhiều cũng sẽ thêm chút ớt xanh ớt đỏ. Thương Quyết là bản địa sinh và lớn lên ở thành phố A. Còn Lục Dữ Hành là chuyển đến từ nơi khác cấp ba, Thương Quyết cụ thể đến từ , chỉ đối phương ăn cay chút nào, cùng lắm chỉ ăn vị cay nhẹ kiểu Quảng Đông.
Lục Dữ Hành: " ăn cay ?"
Thương Quyết: "Nói gì thế, đương nhiên là ăn cay chiều theo khẩu vị của ăn cay chứ. Mấy món đừng cho nữa."
Lục Dữ Hành đầu một cái, : "Được."
Cậu tiếp tục đảo xẻng nấu nướng bận rộn.
Thương Quyết dựa mép thớt, sườn mặt Lục Dữ Hành mà thất thần.
Cậu lớn từng , thấy mấy ai bếp nấu ăn. Thương Tân Vinh là kiểu đàn ông gia trưởng điển hình, ngay cả bếp cũng hiếm khi. Trần Tuyết Dung còn ghét nấu ăn hơn cả Thương Tân Vinh, khi kết hôn bèn nhanh chóng thuê giúp việc.
Thương Quyết từng thấy dì giúp việc nấu ăn trong bếp, đối phương làm việc nhanh nhẹn, thuộc kiểu lộn xộn trong trật tự.
Cảm giác Lục Dữ Hành nấu ăn khác, hề sự "lộn xộn", từ đầu đến cuối đều từ tốn, nhưng hiệu suất hề thấp.
Một lát , Thương Quyết cảm thấy Lục Dữ Hành đang bận rộn, còn cứ trơ trơ vẻ lắm, trong lòng bất an.
Thế là dứt khoát quyết định nữa, định về phòng ngủ làm bài tập trong lúc chờ cơm.
Còn kịp mở miệng, Lục Dữ Hành vặn nhỏ lửa , đầu sang .
Thương Quyết: ?
Lục Dữ Hành thật là đang chai nước tương mới mua đặt thớt, Thương Quyết che khuất phía .
Hai khá gần, hề di chuyển bước chân, chỉ nghiêng , cánh tay vòng qua eo Thương Quyết, chuẩn xác vớ chai gia vị của .
Thương Quyết sững sờ, vài giây mới hồn khỏi ảo giác tưởng sắp đối phương ôm lấy, lập tức tìm một lý do đường hoàng để chuồn : "Ai da, bé cưng ở đây vướng tay vướng chân quá, cứ từ từ bận nhé, ở làm vướng chỗ nữa."
Lục Dữ Hành xé lớp niêm phong nắp chai, định gì đó. Thương Quyết xong mất .
"..." đầu quét mắt căn bếp trống , động tác ngón trỏ khều vòng nhựa kéo nắp chai nước tương cũng theo đó mà chậm .
Cậu thật khá thích ở bên cạnh vướng tay vướng chân .
...
Gần tám giờ, Lục Dữ Hành thấy tiếng chuông cửa, cứ tưởng là Thương Quyết ngoài lúc để ý.
Cậu nghĩ nhiều, tắt bếp rời khỏi bếp.
Mở cửa phòng, một hộp bánh kem khổng lồ đột ngột đập mắt .
"Surpri..."
Giọng oang oang của Hạ Dương đột ngột im bặt.
Cậu và Lục Dữ Hành cách một hộp bánh kem màu xám trắng mờ, mặt đối mặt, nên lời.
Hạ Dương: "..."
Cậu im lặng hạ hộp bánh trong tay xuống khỏi cằm Lục Dữ Hành, đổi sang giọng điệu lịch sự: "Xin hỏi, Thương Quyết ở nhà ?"
"Có." Lục Dữ Hành nép sang một bên: "Mời ?"
Cậu mời , nhưng Hạ Dương nên đặt chân nào cái ngôi nhà xa lạ , đối mặt với em xa lạ đang ở xó xỉnh nào trong phòng lúc .
Thương Quyết lúc từ phòng ngủ , thấy xuất hiện ở cửa nhà .
Hạ Dương thiếu điều mấy chữ " thôi" lên mặt.
Thương Quyết đưa nắm tay lên che miệng ho khan vài tiếng, nên lời. Vì giải thích thế nào cũng kỳ cục.
Ánh mắt liếc sang chiếc bánh kem lớn trong tay Hạ Dương, thái dương giật giật: "Bánh bao nhiêu tấc?"
"Quên mất là mười mười hai tấc ..."
Thương Quyết phục cái thằng ngốc thiếu tiền : "Mày mua to thế , ai ăn cho hết?"
Hạ Dương đến tủi : "Thì tao cũng nghĩ đến sinh nhật mày mà, mày là em của tao, tao đương nhiên làm cho mày hoành tráng . Với bánh to chỗ nào? Bình thường sinh nhật tao nhà đều đặt mấy tầng lận. Hơn nữa..."
Giọng dừng hai giây, dừng một cách đầy ý đồ .
"Hơn nữa, nhà mày còn một nữa . Tao thấy khá đủ ăn đấy."
Thương Quyết: "..."
Hạ Dương hiếm khi chặn họng Thương Quyết đến nên lời, bất chợt đắc ý hẳn lên, biểu cảm mày bay mắt múa, xuân ý dạt dào.
Lục Dữ Hành mơ hồ cảm thấy cuộc đối thoại giữa hai kỳ lạ, nhưng dù cũng với Hạ Dương, nên nghĩ nhiều, đầu hỏi Thương Quyết: "Tôi làm thêm món trứng chiên nhé?"
Cậu nấu ít món, nhưng ba trai hai mươi tuổi, sức ăn sâu cạn thế nào ai cũng chắc .
Thương Quyết nín nhịn một lúc, : "...Làm bé cưng."
Hạ Dương ở bên cạnh thấy, cố gắng kìm khóe miệng đang nhếch lên, mặt xuân ý càng thêm dạt dào.
Lục Dữ Hành bếp.
Còn hai mắt đối mắt, im lặng .
Môi Hạ Dương run rẩy một hồi.
"Phụt ha ha ha ha ha!!" Cậu cuối cùng cũng phúc hậu mà phá lên lớn.
"..."
Hạ Dương xong, thần thái phấn chấn ôm vai Thương Quyết, sợ Lục Dữ Hành thấy, cố ý hạ thấp giọng : "Mày cứ thế mà sống chung với nó luôn ?"
Mặt Thương Quyết lập tức kéo dài thượt.
Hạ Dương hề mắt , càng lớn hơn.
Lần ngay cả Lục Dữ Hành trong bếp cũng thấy. rõ lý do Hạ Dương , chỉ nghĩ là Thương Quyết chơi với đối phương vui.
Quan hệ hai , nguyên nhân ở Hạ Dương. Với tính cách của Thương Quyết, chỉ cần , thể làm với phần lớn xung quanh, mà cứ thiết với Hạ Dương thành em .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/sau-khi-mat-tri-nho-ke-thu-khong-doi-troi-chung-lai-thanh-ban-trai-toi/chuong-28.html.]
Lục Dữ Hành thậm chí còn cảm thấy, Thương Quyết ở mặt Hạ Dương, còn thoải mái hơn cả khi đối mặt với . Thương Quyết dường như thích ở cùng với kiểu thần kinh thô , như thể sẽ khiến thư giãn. Giống như Vương Nguyên Châu nickname "Bố nuôi của Lớp trưởng" trong group chat lớp 7, và cả Tiêu Mịch Phong kỳ thi giữa kỳ chơi cùng Thương Quyết...
Tính cách của Tiêu Mịch Phong giống Hạ Dương, đều là kiểu hồn nhiên vô tư... Lục Dữ Hành nhớ, kỳ thi giữa kỳ Thương Quyết ngoài chơi cũng tự tại.
Cậu nghĩ, Thương Quyết nếu còn ở phòng 323, chắc thể chơi với Cát Chí Thành.
Bên ngoài vang lên một tiếng lớn, Lục Dữ Hành ồn đến đau đầu.
Trong phòng khách, Hạ Dương nhịn , Thương Quyết nhét một miếng xoài khô lớn miệng cũng chặn .
"Lần mày là chơi lố chứ? Đến cả cũng dắt về nhà ..."
"..."
"Ha ha ha!" Tiếng của Hạ Dương càng thêm phóng túng: "Thương Thương, vợ mày đúng là đảm đang thật!"
Thương Quyết thấy câu xong, nhíu mày.
Hạ Dương đang , mắt vô tình liếc thấy Lục Dữ Hành từ bếp , như bóp cổ, nụ cứng đờ mặt, lập tức im re như gà con.
câu ban nãy rõ ràng lọt tai Lục Dữ Hành.
Hai gương mặt vô cảm cùng lúc về phía Hạ Dương, nuốt nước bọt cái ực, dám hó hé thêm lời nào.
Cậu đột nhiên im bặt, Thương Quyết nhận điều , đầu , chạm ánh mắt của Lục Dữ Hành.
Vợ, gán cho một đàn ông, tự nhiên sẽ khiến khó chịu.
Còn về đảm đang, ở thời đại ngày nay, dù nam nữ, thấy từ hình dung trong lòng đều nổi da gà.
Một câu dẫm trúng hết điểm nhạy cảm. Thương Quyết phân biệt Lục Dữ Hành rốt cuộc khó chịu với từ nào hơn.
"Ăn cơm thôi." Giọng Lục Dữ Hành khá bình tĩnh.
Trên bàn ăn, Hạ Dương nơm nớp lo sợ gẩy bát cơm, nội tâm tràn ngập tự hoài nghi: Mình chỉ đến tặng bánh kem cho em thôi ? Tại đây chịu tội sống thế ?
Thương Quyết trong lòng cũng chẳng khá hơn là mấy.
Cậu bày trò đùa ác ý với Lục Dữ Hành là để chơi xỏ , chứ để đối phương đến nhà giặt giũ nấu cơm chịu sỉ nhục...
Cánh tay đột nhiên huých nhẹ một cái.
Cậu đầu . Lục Dữ Hành đang , khẽ hỏi: "Không hợp khẩu vị ?"
Thương Quyết sững sờ, vội : "Sao thể, bé cưng, tay nghề siêu ..."
Cậu theo bản năng xong, mới nhớ bàn còn Hạ Dương, dừng , ngước mắt qua.
Hạ Dương nhắm mắt , coi như thấy, cúi đầu ngoan ngoãn ăn cơm.
"..."
Trứng chiên của Lục Dữ Hành làm nhiều, ba miễn cưỡng ăn hết một bàn thức ăn, cuối cùng chỉ chia chiếc bánh kem Hắc Lâm nhỏ .
Chiếc bánh kem lớn mười mười hai tấc mà Hạ Dương mang đến, đành để mang về , làm bữa ăn khuya cho sinh viên trong khu ký túc xá.
Thương Quyết với Lục Dữ Hành: "Muộn lắm , Bé cưng cũng về ."
Lục Dữ Hành: "Bếp..."
Thương Quyết: "Tôi dọn."
Cơm nấu, đến bát cũng để rửa, đúng là chẳng gì.
Lục Dữ Hành nhíu mày, ai cũng thích tự tìm việc cho , nhưng hôm nay là sinh nhật Thương Quyết, để thọ tinh ở rửa bát thì thật sự nổi.
Hạ Dương dậy: "Vậy tao cũng..."
Thương Quyết: "Ở rửa bát."
Hạ Dương: "...Vâng ạ."
Thương Quyết Lục Dữ Hành: "Cậu về ."
"...Được."
Thương Quyết tiễn Lục Dữ Hành đến cửa nhà, suy nghĩ một lát, bước ngoài thêm một bước, đóng cửa , để Hạ Dương một trong nhà.
Lục Dữ Hành thấy , hẳn là lời . "Sao thế?"
Thương Quyết cụp mắt, ánh mắt liếc sang một bên: "Mấy cái từ vợ, đảm đang , đừng để trong lòng. Nó bậy đấy."
"..."
"Thương Quyết."
"Hửm?"
"Cậu nghĩ, để tâm chuyện ?"
Thương Quyết từ từ ngước mi lên, khẳng định "À" một tiếng.
Trong mắt Lục Dữ Hành lóe lên ý vụn vặt, nắm lấy cổ tay Thương Quyết, cúi đầu hôn nhẹ lên khóe môi .
"Đi đây, ông xã."
"..."
Đợi Lục Dữ Hành xa, Thương Quyết chậm rãi đưa tay lên, mười ngón tay đan ấn lên sống mũi, che nửa khuôn mặt.
Cậu yên tại chỗ nửa phút, cánh cửa phòng phía đột nhiên mở từ bên trong: "Rầm" một tiếng đập lưng .
Thương Quyết suýt thì đụng cho c.h.ế.t ngất.
Hạ Dương bên trong cửa giật nảy : "Xin nhé, tao thấy mày đóng cửa, hai nên... Đệt, Thương Thương mặt mày đỏ thế! Mày với nó ở ngoài làm chuyện gì mờ ám !!"
Thương Quyết thở dài nhà.
Tai phủ một lớp phấn hồng, thản nhiên Hạ Dương: "Biết tại ?"
Hạ Dương lắc đầu.
Thương Quyết từ từ mở miệng: "Rất lâu lâu về , một hồn ma lang thang trong nhân gian, chuyên ăn những tâm hồn trong sáng của thế gian. Một ngày nọ, hồn ma gặp một thư sinh trẻ tuổi, thư sinh từng thành , tâm tính thuần lương, hồn ma bèn cho rằng thư sinh một trái tim trong sáng như trẻ thơ, thế là tìm cách dụ dỗ thư sinh hiến trái tim cho ."
"Đoán xem cuối cùng thế nào?"
Hạ Dương mở to đôi mắt tò mò: "Thế nào?"
Biểu cảm Thương Quyết u ám: "Hồn ma trái tim của thư sinh đầu độc c.h.ế.t."
"Hả? Tại ?" Hạ Dương: "Khoan , mày... rốt cuộc gì?"
Thương Quyết nghiến răng, : "Ai mà gã hóa lẳng lơ đến thế!"