Tống Minh Khải cùng Hà Hoan mỗi đều tâm sự, riêng Nam Bắc chỉ chú ý đến con thỏ, cảm nhận sự đổi của bầu khí xung quanh.
Con thỏ trong lòng n.g.ự.c ngừng nhúc nhích, chiếc mũi hồng nhạt chạm lòng bàn tay Nam Bắc.
Cảm thấy động tĩnh, Nam Bắc cẩn thận nâng nó lên ngang tầm mắt : "Đói bụng ?"
Con thỏ đương nhiên hiểu, chỉ kiên trì dùng miệng cọ tay Nam Bắc.
Thôn Dương Oa ở vị trí khá ấm áp và ẩm ướt, bên ngoài dấu hiệu của mùa xuân, nhưng hai bên đường nhỏ trong thôn lộ những chồi xanh nhạt.
Nam Bắc quanh bốn phía, vặn thấy vài cây thích hợp cho thỏ ăn, y bận rộn qua hái hai cành, một cây đưa cho Hà Hoan, một cây đút miệng con thỏ trong lòng.
Hà Hoan suốt ngày thích chơi đùa, chắc chắn thích đút thỏ.
Tuy bề ngoài Nam Bắc trông vẻ thản nhiên, nhưng trong lòng cũng lo lắng.
Dù khái niệm rõ ràng về tiền bạc, nhưng y thấy biểu cảm ngạc nhiên của dân làng, cũng cảm nhận giá trị của hai lượng bạc trong tay Tống Minh Khải.
Tống Minh Khải làm thợ săn núi, công việc hàng ngày nguy hiểm, thường gặp hổ và lợn rừng hung dữ, tích góp tiền bạc dễ dàng, huống chi mười tám, mười chín tuổi, đúng độ tuổi cưới vợ sinh con, nhưng hôm nay duyên cớ mà cho mượn hai lượng bạc, thật sự làm ngượng ngùng.
Nên sớm tìm cách kiếm tiền, nhanh chóng trả tiền.
Con thỏ ăn sạch lá, tiếp tục cọ tay Nam Bắc, cọ vài , Nam Bắc mới phản ứng, bận rộn hái thêm vài cành đưa miệng nó.
Nhìn con thỏ trắng mập mạp, Nam Bắc đột nhiên lóe sáng ý tưởng, đầu hỏi Hà Hoan: "A Hoan, ngươi nghĩ nếu chúng mang bánh hình ch.ó nhỏ thị trấn bán, liệu thích ? Nếu làm thêm hình con thỏ, con mèo thì ?"
Bánh hình ch.ó nhỏ trông đáng yêu, bên trong kẹp mứt táo ngọt ngào và nhân hạt dẻ, chắc thể bán ?
Y xong, Hà Hoan cũng nghĩ tương tự.
"Ai nha Bắc Bắc, cũng đang cân nhắc chuyện !" Thấy và Nam Bắc ăn ý như , Hà Hoan khỏi vui mừng, khanh khách kéo tay Nam Bắc, cọ đầu vai y, "Chúng luôn nghĩ giống !"
Nam Bắc thấy Hà Hoan phản đối, nụ bên môi lập tức tươi hơn, mặt cũng dần đỏ lên.
"Chỉ là..." Hà Hoan nhanh chóng bình tĩnh .
Dù Hà Hoan tự tin tay nghề của Nam Bắc, nhưng tự tin ở thời đại .
Trước đây, việc để Nam Bắc làm bánh ch.ó nhỏ chỉ vì thèm, ai ở đây thích chứ?
"Chỉ là gì?" Nam Bắc mím môi, lo lắng sai.
Hà Hoan thần sắc lo lắng của Nam Bắc, vội tìm lý do, trả lời: "Chỉ là chúng nên vận chuyển bánh thế nào thị trấn, đường từ thôn Dương Oa đến trấn gồ ghề, bánh tới nơi biến dạng."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/sau-khi-mat-tri-nho-anh-ve-tieu-phu-lang-mang-thai/chuong-9.html.]
"Ta thể đẩy xe chậm , để bánh cách xa , giảm bớt biến dạng." Nam Bắc cách giải quyết, nhưng lo lắng: "Chỉ sợ bán ."
"Chắc chắn bán Bắc Bắc." Hà Hoan nháy mắt với Tống Minh Khải: "Tiểu thúc, ngươi bánh hình ch.ó nhỏ của Bắc Bắc ngon thế nào, một miếng là mê, hạt dẻ và mứt táo mềm ngon, lát nữa đến nhà, cho ngươi hai cái nếm thử!"
Nam Bắc khó khăn lắm mới tâm trạng rời khỏi thôn Dương Oa, Hà Hoan vô luận thế nào cũng làm y mất tin tưởng.
Tống Minh Khải thực sự ngạc nhiên, nghĩ cơ hội nếm thử đồ Nam Bắc làm, nên lắp: "Có, thể ?"
"Đương nhiên, đảm bảo ngươi ăn xong thêm vài cái." Lời Hà Hoan nghi ngờ là cổ vũ lớn nhất cho Nam Bắc.
Quả nhiên, xong lời Hà Hoan, Nam Bắc rạng rỡ: "Vậy ngày mai bắt đầu làm."
***
Khi về đến nhà, lửa trong lò bếp tắt từ lâu, Nam Bắc vội vàng thêm củi và nhóm lửa , đó lo lắng phòng.
Mọc Mốc.
Thấy vẫn ngủ say trong chăn, y thở phào nhẹ nhõm nhưng lòng vẫn lo lắng.
Dù sẽ tỉnh sớm thôi, nhưng nếu y gây chuyện gì , làm giải thích với gia đình đó?
Nam Bắc bên giường đất một lúc, thấy vẫn dấu hiệu tỉnh, buồn bã hạ mắt.
Nhìn ngoài thấy lửa cháy, y khỏi phòng, đến chỗ để củi, xuống ghế nhỏ, ngơ ngác ngọn lửa nhảy múa trong lò.
Trong nồi đang nấu cháo loãng, mùi thơm nhanh chóng bay , khiến Nam Bắc đói bụng dù y ăn tối. cháo chỉ đủ một ăn, nên Nam Bắc lấy bánh bột ngô từ trong giỏ tre ăn tạm.
Đêm cuối tháng ba vẫn lạnh lẽo, Nam Bắc thu dọn bánh bột ngô, nắm chặt cổ áo, bắt chéo tay để giữ ấm.
Từ khi khỏi bệnh, y phát hiện cơ thể lạnh hơn khác nhiều, ban ngày làm việc khỏe mạnh nhưng tối đến lạnh đến tái mặt, ngón tay cũng lạnh như băng.
Sưởi ấm bên lò một lúc, Nam Bắc dậy múc cháo bát, cẩn thận phòng ngủ, hai tay bưng bát cháo đến bên giường đất.
Trước khi đút cháo, Nam Bắc thấy môi khô nứt, nên dùng khăn sạch nhúng nước lau nhẹ để giảm bớt khó chịu cho , cũng giúp nhanh chóng tỉnh .
ngờ khi Nam Bắc kịp đặt bát cháo xuống, đàn ông đột nhiên động đậy.
Như cảm nhận lạ xung quanh, đột nhiên đưa tay từ trong chăn , chính xác nắm chặt cổ Nam Bắc!
"A..." Nam Bắc đề phòng, cổ siết chặt đau đớn, mặt tái nhợt, mồ hôi lạnh rịn .
May mắn là đàn ông thực sự yếu, dù thể bộc phát lực mạnh trong nháy mắt nhưng cũng mất sức, tay rơi xuống giường, mất ý thức.
…Có thể phản ứng mạnh như , lẽ sẽ sớm tỉnh . Nam Bắc nghĩ thầm.
====================