Editor: Trang Thảo.
Cơn đau ngày càng dồn dập, hết trận đến trận khác dứt.
Đau đến nửa đêm, giữa hai chân bỗng trào một luồng nhiệt lưu chảy dọc xuống bắp chân. Thích Tuân Dật cúi , nước ối vỡ. Điều đồng nghĩa với việc đứa trẻ sắp chào đời. Giây phút y bình tĩnh lạ thường. Y c.ắ.n chặt khăn tay, theo từng cơn co thắt mà dùng sức.
Mồ hôi phủ kín trán, Thích Tuân Dật chẳng còn tâm trí lau . Cơn đau kịch liệt khiến y suýt quên mất cách sinh nở, vội vàng mặc niệm trong lòng để lấy bình tĩnh.
Khi tầm bắt đầu nhòe vì đau đớn, y đưa tay xuống , mơ hồ chạm đầu đứa trẻ. Y nắm chặt màn giường, nghiến răng dồn hết sức bình sinh cuối. Sau cơn đau tưởng chừng như c.h.ế.t sống , bên tai y vang lên một tiếng chào đời vô cùng dõng dạc.
Thích Tuân Dật lập tức buông lỏng cả thể xác lẫn tinh thần. Tiếng của con khiến y phấn chấn hơn đôi chút. Y run rẩy tự tay cắt cuống rốn, dùng chăn đệm chuẩn sẵn quấn lấy đứa bé. Sau khi xử lý xong đống hỗn độn , y mới chút thời gian ôm con lòng, vỗ về vài cái trụ nổi nữa mà chìm giấc ngủ mê man.
Đứa bé là một bé gái, vô cùng khỏe mạnh, tay chân nhỏ nhắn nhưng trông lực. Cũng vì thế mà khi đói bụng bé đặc biệt to. Lúc Thích Tuân Dật mới sực nhớ sữa. Y thậm chí còn thử để con b.ú , nhưng cuối cùng đành hổ từ bỏ.
Ở nơi hoang vắng thể tìm bà v.ú ngay lập tức. Thích Tuân Dật đành sắc nước cơm đút cho con.
“Khổ con. Ta... sẽ tìm bà v.ú ngay, con ngoan nhé.”
Ở vùng hẻo lánh , bà v.ú nhất mà y tìm cũng chỉ là một phụ nhân trong thôn mới cai sữa cho con , trông cần cù và thuần phác.
Y dối rằng đứa trẻ là do nhặt đường nên cách chăm sóc. Bà v.ú vốn sẵn lòng từ mẫu, liền xót xa khôn xiết.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/sau-khi-mang-thai-cot-nhuc-cua-ke-thu/chuong-5-con-gai-chao-doi.html.]
“Đứa nhỏ xinh xắn thế , kẻ nào thất đức nỡ bỏ rơi giữa trời đông giá rét. Công t.ử yên tâm, nhất định sẽ chăm sóc nó như con ruột của .”
Thích Tuân Dật quan sát thêm mấy ngày, thấy con ngày ngày ăn ngon ngủ kỹ, lớn lên trông thấy. Bà v.ú cũng thật lòng yêu thương bé nên y mới yên tâm. Đến khi sắp đầy tháng, y bắt đầu suy nghĩ đặt cho con một cái tên.
Thích Tuân Dật đứa trẻ mang theo gánh nặng thế, vì thế y cho con mang họ Lang, cũng theo họ Thích của . Y đặt tên cho con là Nhạc Đôn Hi, nguyện cầu con cả đời luôn vui sướng, sống trong ánh sáng rực rỡ đúng như cái tên .
Lúc nhỏ, y sẽ dành cho con sự thương yêu và che chở. Khi con trưởng thành hơn một chút, y sẽ dạy con học chữ, luyện võ. Y định bụng sẽ nghiêm khắc với con như dạy dỗ đồ , để con thể tự vững giữa thế gian , cần sắc mặt kẻ khác mà sống, cũng ai thể khinh nhục con bé.
Dẫu y đau lòng và yêu thương con đến nhường nào, thì chung quy y cũng thể ở bên cạnh con cả đời. Tương lai vốn là điều thể lường . Y chỉ thể tranh thủ lúc còn ở đây mà trải sẵn cho con một con đường bằng phẳng.
Sự đổi của trẻ sơ sinh qua từng ngày vô cùng rõ rệt. Đây là đầu tiên Thích Tuân Dật chú tâm quan sát một sinh linh mới chào đời tỉ mỉ đến thế.
Ban đầu y chẳng gì cả. Hễ Nhạc Đôn Hi là y lúng túng, chân tay luống cuống. Dần dần, nhờ lời chỉ bảo của bà vú, y mới hiểu rằng đứa trẻ nhỏ như khi , nếu vì tiểu tiện thì cũng là do đói bụng hoặc buồn ngủ. Chỉ cần tã, cho b.ú và dỗ dành là con bé sẽ ngoan ngay.
Một sinh linh bé bỏng chỉ dài bằng cánh tay, mềm mại tựa như xương. Khi bồng bế, y sợ dùng lực quá mạnh làm con đau, sợ lỏng tay sẽ khiến nàng ngã. Mỗi bế con, Thích Tuân Dật đều cảm thấy căng thẳng như đang đối đầu với đại địch.
Trang Thảo
Đến khi con lớn hơn một chút, mở to đôi mắt tròn xoe ngó xung quanh, đó là lúc con bắt đầu nhận quen.
Thích Tuân Dật bế con thuần thục hơn nhiều. Nhìn con ê ê a a ngây ngô, đôi tay nhỏ xíu nắm lấy ngón tay y đưa miệng gặm, nơi mềm mại nhất trong lòng y bỗng trào dâng một niềm yêu thương vô hạn.
Y yêu con vì con là cốt nhục m.á.u mủ của , nhưng cũng thương con vì xuất mấy quang minh chính đại.
cũng cả. Y sẽ dành hết những điều nhất đời cho con.