Editor: Trang Thảo.
Một đêm mưa rào vội vã, thúc giục cỏ cây hỗn độn, cánh hoa rụng tơi bời. Lang Phương Trạc tỉnh dậy . Hắn khẽ vuốt ve những dấu đỏ cổ Thích Tuân Dật vẫn còn đang chìm trong giấc ngủ say, lòng tràn đầy dư vị thỏa mãn.
Thích Tuân Dật hôm nay chắc chắn thể dậy sớm. Lang Phương Trạc kéo màn giường thật kỹ để che khuất ánh nắng. Y vốn cả đời bôn ba vì kế sinh nhai, khó khăn lắm mới lúc trễ nải thế , cứ để y ngủ một giấc thật ngon.
Thế nhưng y ngủ quá lâu, trong phòng mãi động tĩnh khiến Lang Phương Trạc bắt đầu lo lắng. Hắn sờ trán y, khẽ gọi vài tiếng. Nghe y mơ màng đáp , hỏi giờ giấc thế nào, mới yên tâm.
“Còn sớm lắm, ngươi cứ ngủ tiếp .”
Thấy ánh sáng vẫn còn tối, Thích Tuân Dật yên tâm ngủ tiếp. Chỉ là ngủ đủ giấc, cố cũng thể ngủ sâu thêm. Chưa đầy một canh giờ , y tỉnh hẳn. Kéo màn giường , y mới phát hiện trời gần đến chính ngọ.
“Muộn thế gọi ?”
“Cũng việc gì gấp, ngươi cứ mặc sức ngủ . Trên chỗ nào khó chịu ?”
Lang Phương Trạc vòng tay qua eo định dìu y xuống giường. Thích Tuân Dật liếc đầy quái dị.
“Cũng đầu, huống hồ quanh năm đ.á.n.h đánh g.i.ế.c g.i.ế.c, vết thương chỗ nào chẳng nặng hơn chỗ nhiều. Sao đến chuyện ngươi làm vẻ đây thế?”
“Đánh đ.á.n.h g.i.ế.c g.i.ế.c thể giống cái .”
Hắn giống như kẻ nịnh hót vỗ m.ô.n.g ngựa nhầm chỗ. Xem “nương tử” quá tự cường cũng chẳng chuyện gì, làm mất bao nhiêu cơ hội để thể hiện sự quan tâm.
Bên ngoài, Trường Nhạc cũng đang chờ khen ngợi. Con bé chạy khoe: “Cha, con tự ngủ một đấy, ngoan lắm đúng ?”
Thích Tuân Dật xoa xoa đỉnh đầu con bé.
“Trường Nhạc thật lợi hại, càng ngày càng giống lớn , thể tự ngủ một .”
“Cha, ôm.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/sau-khi-mang-thai-cot-nhuc-cua-ke-thu/chuong-30-con-som-lam-nguoi-cu-ngu-tiep-di.html.]
Lang Phương Trạc vội vàng nhanh chân hơn một bước, bế thốc con bé lên.
“Trường Nhạc , cha hôm nay khỏe nên ôm con . Để tiểu cha ôm ?”
Tuy rằng hôm nay tiểu cha ôm con bé , giờ con bé chỉ cha ôm thôi. thấy cha khỏe, Trường Nhạc vẫn miễn cưỡng đồng ý.
“Cha bệnh ? Ăn nhiều cơm , bệnh sẽ khỏi thôi.”
Đây vốn là lời Lang Phương Trạc dùng để dỗ dành mỗi khi con bé ốm. Bây giờ con bé học theo để dỗ dành cha . Thích Tuân Dật mỉm đáp: “Được, cha sẽ ăn thật nhiều cơm.”
Vừa vặn Lang Phương Trạc chuẩn xong nguyên liệu cho bữa trưa, chỉ chờ nhóm lửa. Nhớ rõ Thích Tuân Dật hiện tại nên ăn đồ quá dầu mỡ, bữa trưa món nào quá đậm vị. Hắn nấu một nồi canh sườn bí đao thanh đạm, chỉ riêng phần của Trường Nhạc là múc thêm mấy viên thịt viên béo tròn bát.
Mấy năm nay trù nghệ của càng lúc càng tinh tiến. Chẳng ai thể ngờ thuở ban đầu, ngay cả việc hâm nóng một chiếc bánh bột ngô cũng làm hỏng bét.
Thích Tuân Dật hiếm khi khen ngợi, nhưng hôm nay cũng mở lời khen canh thơm ngọt. Lang Phương Trạc xong thì mặt mày hớn hở, còn vui hơn cả khi làm Võ lâm minh chủ.
“Ngươi thích thì sẽ làm nhiều hơn.”
Dẫu vật họp theo loài, thứ gì nhiều quá cũng sẽ dần mất cái thú vị ban đầu, Lang Phương Trạc cũng hiểu đạo lý . Thế nhưng chỉ cần Thích Tuân Dật còn thích một ngày, liền nguyện ý vì y xuống bếp một ngày. Nếu y thích nữa, học món mới, tuyệt đối để y chịu khổ nửa phân.
Ý tưởng về thực hiện suốt vài chục năm. Hễ ở nhà thì từng để Thích Tuân Dật chạm tay khói lửa mịt mù. Sự cưng chiều thậm chí còn khiến Trường Nhạc đôi khi thành thạo việc bếp núc hơn cả cha mỗi khi Lang Phương Trạc vắng nhà.
Đến khi Trường Nhạc lên bảy tuổi, những lúc rảnh rỗi, Thích Tuân Dật bắt đầu dạy con bé luyện võ. Lúc mới bắt đầu, Trường Nhạc cảm thấy mới lạ nên hăng hái. đó con bé phát hiện ngày nào cũng dậy sớm, luyện võ xong tập , thời gian vui chơi cả ngày chiếm mất một nửa, thế là bắt đầu vui.
Lang Phương Trạc bên cạnh tủm tỉm, buông một câu chọc ghẹo: “Ái chà, lúc mới thấm tháp gì. Sau đến một nửa thời gian đó cũng còn .”
Trường Nhạc xong liền “oa” một tiếng rống lên. Lang Phương Trạc vẫn thong dong : “Ham chơi đến thế cơ ? Chơi quan trọng ?”
“Đương nhiên là quan trọng . Không chơi thì khổ lắm!”
Trang Thảo
Từ nhỏ con bé gò bó nuôi dưỡng theo kiểu tiểu thư khuê các. Món đồ chơi là đao thương kiếm kích bằng gỗ. Lúc cũng chẳng kiểu rấm rứt, mà là đến kinh thiên động địa, ồn ào tới mức khiến tai Lang Phương Trạc đau nhức.