Sau Khi Mang Thai Cốt Nhục Của Kẻ Thù - Chương 26: Chung mái nhà, chung giường

Cập nhật lúc: 2026-03-12 14:44:14
Lượt xem: 30

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Editor: Trang Thảo.

 

Một ngày nọ mưa to gió lớn, mái ngói vốn rệu rã nay thổi bay từng mảng. Thích Tuân Dật bất đắc dĩ mang theo Trường Nhạc sang ở tạm bên nhà Lang Phương Trạc.

 

Chờ đến khi mưa gió tạnh hẳn, thợ đến xem xét thì lắc đầu, bảo căn nhà quá già cỗi. Năm dài tháng rộng thiếu tu sửa, nay sửa thì mới bộ, đó là một khoản chi phí hề nhỏ.

 

Chưa đợi Thích Tuân Dật kịp cân nhắc tính toán, Lang Phương Trạc bên cạnh “dẫn dắt từng bước”.

 

“Đừng tu nữa, cứ ở nhà . Thứ nhất, nhà ngươi vốn cũ, sửa thì đại tu, tốn kém. Thứ hai, Trường Nhạc cũng sắp đến tuổi thư thục , thể cứ ở mãi nơi thâm sơn cùng cốc . Sửa sang chẳng là lãng phí ?”

 

Thích Tuân Dật thấy cũng lý. Nhìn Trường Nhạc vẻ thích nhà họ Lang, ở cũng quen thuộc, y liền dẹp bỏ ý định sửa nhà.

 

Y nghĩ sâu xa hơn, chờ Trường Nhạc lớn thêm chút nữa cũng cần tìm nơi t.ử tế để gả chồng. Dù cần nhà cao cửa rộng thì cũng thể ở mãi chốn hẻo lánh . Y cần tính toán nhiều hơn cho tương lai của con.

 

Thấy y gật đầu, Lang Phương Trạc vui mừng khôn xiết. Hắn sốt sắng vô cùng, tự thu xếp dọn dẹp tất cả đồ đạc của Thích Tuân Dật sang nhà . Đến khi Thích Tuân Dật sực nhận thì đồ đạc của y đều yên vị trong nhà chính của Lang Phương Trạc .

 

“Sao dọn hết đây?”

 

"Ở cùng , để ở đây thì để chỗ nào? Ta còn thể để ngươi ở phòng kế bên ?”

 

“Ta dĩ nhiên là ở cùng Trường Nhạc.”

 

“Trường Nhạc cũng ở cùng luôn.”

 

Lang Phương Trạc bế Trường Nhạc lên hỏi: “Con nguyện ý ở cùng cha nuôi ?”

 

Trường Nhạc ngoan ngoãn gật đầu cái rụp. Lang Phương Trạc đắc ý vô cùng.

 

“Xem , Trường Nhạc nguyện ý ở với . Ngươi mà đồng ý chẳng là làm tổn thương lòng con bé ?”

 

Trang Thảo

“Vậy tự sang tây phòng.”

 

Lang Phương Trạc vội buông Trường Nhạc , đuổi theo ôm chầm lấy y.

 

“Ngươi cứ ở cùng thì ? Chúng dù gì cũng "quan hệ xác thịt" . Coi như cầu xin ngươi, cho một cái danh phận mà?”

 

Thích Tuân Dật mà cứ như y là kẻ bội tình bạc nghĩa.

 

“Cái đó mà tính là quan hệ xác thịt gì chứ?”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/sau-khi-mang-thai-cot-nhuc-cua-ke-thu/chuong-26-chung-mai-nha-chung-giuong.html.]

“Không công lao cũng khổ lao mà. Ta nhất thời xúc động, coi như đáng thương cho .”

 

Hắn bám đến phát bực. Thích Tuân Dật thầm nghĩ, y là miếng cao dán da ch.ó dính đến thế , xé mà vứt cũng chẳng xong.

 

“Buông , Trường Nhạc đang kìa!”

 

Trường Nhạc đến tuổi hiểu chuyện. Con bé tò mò hai họ nhưng vẫn hiểu hết hàm nghĩa sâu xa bên trong, cũng lon ton chạy tới đòi ôm.

 

Lang Phương Trạc khom , một tay bế bổng Trường Nhạc lên, tay vòng qua nắm lấy tay Thích Tuân Dật, trông thật chẳng khác nào một gia đình ba hạnh phúc.

 

Thích Tuân Dật rõ nếu hôm nay thỏa hiệp, Lang Phương Trạc nhất định sẽ chịu bỏ qua. Y đeo bám đến mức chẳng còn chút nóng nảy nào, đành cam chịu để Lang Phương Trạc tự chuyên tự quyết. Thế nhưng khi chung một chiếc giường, y nhất thời quen nên trằn trọc khó ngủ.

 

Trường Nhạc vô tư vô lo mà đ.á.n.h một giấc ngon lành, chắn giữa hai . Lang Phương Trạc bỗng nhiên dậy, nhẹ nhàng bế con bé đặt sang chiếc giường nhỏ bên cạnh.

 

“Giường tuy rộng rãi, nhưng ban đêm ngủ khó tránh khỏi vung tay đá chân làm đau con bé. Cũng đến lúc để nó tập ngủ một .”

 

Thích Tuân Dật cảm thấy là lời chống chế, chẳng buồn tranh cãi thêm, chỉ im lặng xem còn định giở trò gì nữa. Quả nhiên, trở giường liền công khai dán sát y. Mặt mũi thì tỏ vẻ nghiêm túc, nhưng bàn tay thản nhiên đặt lên eo Thích Tuân Dật.

 

“Ta thấy ngươi chẳng sợ làm đau Trường Nhạc, mà là ngại con bé vướng chân vướng tay.”

 

Lang Phương Trạc thừa nhận ngay tắp lự.

 

“Cả hai lý do đều .”

 

Thích Tuân Dật chỉ mặc một chiếc áo đơn trắng muốt. Hơi ấm cơ thể tỏa qua lớp vải mềm mại khiến lòng Lang Phương Trạc rạo rực yên. Thích Tuân Dật thể nhận nhịp thở của đổi, y thấp giọng cảnh cáo: “Thành thật một chút.”

 

Lời còn dứt, Lang Phương Trạc dứt khoát kéo tuột y lòng . Sợ làm thức giấc Trường Nhạc, Thích Tuân Dật dám phát tiếng động lớn, chỉ thể nghiến răng mắng khẽ: “Ngươi thu liễm một chút!”

 

Lang Phương Trạc vẫn cứ nhão nhão dính dính chịu buông.

 

“Ta làm gì thu liễm.”

 

Vốn dĩ là hai chiếc chăn riêng biệt, nhưng chỉ trong chốc lát Lang Phương Trạc vứt bỏ chiếc chăn của sang một bên. Trời vốn chẳng lạnh, nay hai cơ thể nóng hầm hập dán chặt lấy . Cộng thêm việc giằng co nhúc nhích khiến Thích Tuân Dật nhanh chóng toát mồ hôi.

 

Lang Phương Trạc vùi mũi bên gáy y, khẽ hít hà.

 

“Thơm quá mất.”

 

Thích Tuân Dật cảm thấy mệt mỏi rã rời. Người giảng đạo lý thì giảng thông, sức lực áp đảo y. Hiện giờ y thật sự hết cách với .

 

Y nhúc nhích, Lang Phương Trạc cũng bất động theo. Cứ ngỡ như kẻ bày bao nhiêu trò lăn lộn, xoay sở nãy giờ cũng chỉ vì giành lấy một cái ôm. Thế nhưng cơ thể chẳng hề thành thật như . Có thứ gì đó cứng rắn đang cộm ngay phía , khiến Thích Tuân Dật ngó lơ cũng khó.

Loading...