Editor: Trang Thảo.
Hắn lập tức xuất hiện mặt Thích Tuân Dật để rằng tất cả, y cần đau khổ che giấu nữa. Thế nhưng nghĩ đến một Thích Tuân Dật vốn quật cường, ai bí mật của , đành kìm nén sự kích động .
Tâm trí d.a.o động quá lớn khiến suýt chút nữa lâm bệnh. Trong miệng nổi lên hai nốt nhiệt đau rát, nhưng cũng chẳng để tâm, vội vã trở bên cạnh Thích Tuân Dật.
Thích Tuân Dật lâu thấy Lang Phương Trạc . Vài ngang qua, thấy cửa nhà đóng chặt, y thầm nghĩ chắc từ bỏ việc dây dưa mà trở về nhà . Y vui khi thấy điều đó. Tốt nhất là Lang Phương Trạc hãy mau chóng quên y và vĩnh viễn đừng bao giờ xuất hiện nữa.
Kết quả mới qua vài ngày, Thích Tuân Dật trở về thấy Lang Phương Trạc đang bế Nhạc Đôn Hi. Trong tay cầm chiếc trống bỏi đang thịnh hành ở kinh thành, trêu đùa khiến con bé khanh khách.
“Lang Phương Trạc!”
Thích Tuân Dật bước nhanh tới, khẩn trương Nhạc Đôn Hi. Lang Phương Trạc thấy thế liền dứt khoát giao đứa trẻ cho y.
“Vừa thấy con bé ngừng, đứa nhỏ nhà hàng xóm cũng theo. Vừa mấy ngày về nhà lấy chút đồ chơi nhỏ mang đến chia cho hai đứa. Lúc mới dỗ chúng yên tĩnh .”
Nhạc Đôn Hi vẫn nắm chặt chiếc trống bỏi. Thấy Thích Tuân Dật thì vui mừng, ngoan ngoãn hôn một cái lên mặt y. Lang Phương Trạc bật . Lúc nãy dỗ thế nào tiểu nha đầu cũng chịu hôn lấy một cái.
Thích Tuân Dật lườm Lang Phương Trạc một cái xoay thẳng. Lang Phương Trạc thuận thế theo, nhưng y đột ngột dừng , đầu hỏi theo làm gì.
Bị từ chối thẳng thừng, Lang Phương Trạc đầy lòng bất đắc dĩ. Nhìn bóng lưng gầy gò của Thích Tuân Dật, xót xa vô hạn. Hắn đối đãi thật với y, nhưng y căn bản cho cơ hội, khiến vô cùng phiền muộn.
Trang Thảo
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/sau-khi-mang-thai-cot-nhuc-cua-ke-thu/chuong-12-con-gai-cua-han.html.]
Nếu tùy tiện đưa tiền bạc, chắc chắn y sẽ nhận, thậm chí còn cảm thấy đó là sự sỉ nhục. Chi bằng bắt đầu từ Nhạc Đôn Hi. Lang Phương Trạc thầm cảm thấy may mắn vì lúc trở mua ít đồ chơi mà trẻ con yêu thích.
Đồ ăn thức uống, đồ chơi quần áo , sẽ từng bước mang đến cho Đôn Hi. Không sợ tiểu nha đầu thích .
Con gái của đáng lẽ sống trong nhung lụa tại kinh thành, ăn sung mặc sướng, ngày ngày bà v.ú hầu hạ, và Thích Tuân Dật làm chỗ dựa vững chắc. Thế mà hiện giờ con bé chỉ thể chơi đùa cùng đứa trẻ nhà hàng xóm lem luốc như cục đất.
Dù Thích Tuân Dật dành cho con tất cả những gì y , nhưng chính y cũng đang sống vất vả. Lang Phương Trạc càng nghĩ càng thấy với cả hai, hận thể lập tức đón họ ngay.
Chiếc trống bỏi đó Nhạc Đôn Hi thích. Chơi đến lúc buồn ngủ vẫn nắm chặt buông. Thích Tuân Dật cẩn thận gỡ nó khỏi tay con đặt sang một bên, để con bé tỉnh dậy là thể thấy ngay.
Chiếc trống chế tác tinh xảo, mài giũa vô cùng bóng nhẵn. Mặt trống căng bằng da dê non nên tiếng kêu trong trẻo, là thứ mà vùng thể nào mua .
Thích Tuân Dật gương mặt Đôn Hi khi ngủ mà thầm nghĩ. Một món đồ nhỏ thế khiến con bé thích thú đến , còn y từng nghĩ tới, cũng khả năng mua món đồ chơi như thế.
Từ đến nay, đồ chơi của Đôn Hi đều do y tự tay làm, đơn sơ mộc mạc. So với chiếc trống bỏi quả thực là một trời một vực.
Y khỏi nảy sinh một ý nghĩ bi quan. Có lẽ đứa nhỏ nên ở bên cạnh y. Chi bằng tìm một gia đình t.ử tế để gửi gắm, hoặc dứt khoát thú thật với Lang Phương Trạc. Mặc dù thế của y thế gian chấp nhận, nhưng Đôn Hi dù cũng là cốt nhục của Lang Phương Trạc. Hắn sẽ bỏ mặc con. Con bé theo Lang Phương Trạc chắc chắn sẽ cuộc sống hơn khi ở cùng y.
Nhạc Đôn Hi trở , rúc sâu lòng y. Thích Tuân Dật thấy lòng mềm , suýt chút nữa rơi nước mắt.
Thật là hoang đường. Sao y thể nỡ lòng nào đem đứa con dứt ruột đẻ nhường cho kẻ khác chứ?
Y năng lực để khiến cuộc sống hơn. Chỉ cần nhận thêm vài nhiệm vụ tiền thưởng cao là .