Sau Khi Mắc Bệnh Nan Y, Tên Rắc Rối Quay Sang Theo Đuổi Phật Hệ - Chương 37: Phan Đạt Tương
Cập nhật lúc: 2025-11-08 05:36:49
Lượt xem: 33
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
【 “Là Phan ?”
“À, là .”
“Tôi là Giải Biệt Đinh, mời đến chơi với Mộc Dương.”
Hôm nay là tết Trung Nguyên, bỗng dưng Giải Biệt Đinh thăm khuất.
Tuy vài ngày là ngày giỗ của Giải Chi Ngữ. 】
*
“Chiếu tướng!”*
*Gốc là 王炸 (vương tạc), từ lưu hành mạng, dùng để hình dung những chuyện che giấu đến cùng, đem những bất ngờ lớn. Khi dùng trong đấu địa chủ thì mang nghĩ là cú nổ lớn nhất, bởi sẽ cẩn trọng khi sử dụng và đợi đến cuối cùng mới đánh .
“……”
Mộc Dương trầm mặc gõ chữ lên điện thoại: Sao chúng đấu địa chủ?
Phan Đạt Tương tủm tỉm : “Bởi vì nó mà.”
Mộc Dương gõ chữ:…… Cho nên ăn no căng tới tìm chơi đấu địa chủ?
Phan Đạt Tương: “Ai bảo vị nhà mời?”
Thấy Mộc Dương gì, Phan Đạt Tương ngắm con bài trong tay: “Có chiếu tướng ? Không ?”
Mộc Dương: “……”
Cậu lấy mạng ?
Phan Đạt Tương con bài cuối cùng một cách trôi chảy: “Tôi thắng !”
Cậu lưu loát vẽ lên trán Mộc Dương dòng chữ con rùa rụt cổ.
Mộc Dương nhẫn nhịn, chân còn đang tiện, nên đánh .
Phan Đạt Tương xếp bằng sô pha, thú vị hỏi: “Mấy cái thẻ trò chơi của ? Không ở đây ?”
*Gốc là 游戏卡, theo như tra baidu là dùng để trả phí trò chơi, dựa theo quy định của công ty để lấy tiền mặt đổi thành tích phân, và thông qua tích phân để hưởng thụ phục vụ của công ty
Lưng Mộc Dương dựa tay vịn, mắt cá chân dựa lên gối đầu, chỉ phòng bên ở tầng một.
Phan Đạt Tương lập tức nhảy xuống giường chạy tới mở cửa, kinh ngạc cảm thán : “Ngầu thế! Giải Biệt Đinh làm cả cái phòng để cho đặt đồ chơi ?”
Mộc Dương dừng một chút, thật cũng chẳng .
Căn bản Giải Biệt Đinh chẳng hiểu cách chơi, khi bọn họ kết hôn cũng làm phòng , Mộc Dương cũng để đồ ở nên thẻ trò chơi và tay cầm đều để ở đây.
*Tay cầm là cái nè
Sau Giải Biệt Đinh dứt khoát làm hẳn một cái quầy trong suốt, để tất cả đồ chơi của Mộc Dương , đặt cho ghế gaming chuyên dùng để chơi game.
Phan Đạt Tương ký ức về 5 năm của tương lai, rằng trong hai năm đầu Mộc Dương kết hôn thì bọn họ mở cửa phòng vô .
Trừ phòng thì còn một căn phòng nhỏ, cũng từng kệ thuỷ tinh thiết kế riêng dùng để cất đồ của Mộc Dương.
Chơi game với một thể chuyện thì chắc chắn sẽ chẳng sôi động gì cả, Phan Đạt Tương thở dài, sang đông sang tây, cuối cùng vẫn dịch đến bên Mộc Dương hóng hớt hỏi: “Trong thời gian đấy?”
—— đoán .
“Thế giới lớn như , đoán gì chứ?”
—— cho một bí mật.
“Gì cơ?”
—— con ruột của ba .
Có lẽ sắp còn là bí mật nữa .
“!”
Phan Đạt Tương ngây ngẩn cả , ngờ là chuyện .
Trong một khắc thấy Mộc Dương thì suy đoán, hẳn là Mộc Dương trải qua biến cố gì đó mới thể trở nên như , thể là cãi với Giải Biệt Đinh, hoặc là xảy mâu thuẫn gì đó thể hoà giải, nhưng ngờ là liên quan tới cha .
“Sao, thế ?” Phan Đạt Tương bối rối hỏi, “Chú Mộc với dì Diêu đối xử với giống với……”
Nói một nửa thì bỗng phản ứng kịp, thu hồi nửa câu : “Cho nên hơn một tháng mượn tiền của để rời nhà cũng vì chuyện ?”
Phan Đạt Tương là bạn từ nhỏ cùng mặc chung cái quần với Mộc Dương, hai kết duyên một hồi xô đẩy đánh ở nhà trẻ, khi đó Phan Đạt Tương vẫn là một bé mập, tuy rằng hiện tại cũng chẳng gầy.
Mộc Dương gạt điều gì, Phan Đạt Tương thì khờ nhưng thực chất thận trọng, sớm muộn gì cũng sẽ phát hiện.
—— xem như là . Tiền sẽ trả .
“Không cần, chồng của …… Vị chuyển .” Phan Đạt Tương vốn định là chồng, nhưng cảm thấy quái quái nên vội vàng sửa miệng.
——…… Khi nào?
“Lúc tới tìm khi rời nhà trốn .”
Mộc Dương tỏ ý kiến với cụm rời nhà trốn , ngẩn hư một chốc, gì.
Phan Đạt Tương hạ thấp giọng: “Tôi cũng cho một bí mật.”
Mộc Dương ngước mắt.
Phan Đạt Tương biện giải vì bản : “Thật rảnh rỗi việc gì mới tới tìm chơi địa chủ, là lão Giải nhà bảo tới chơi cùng .”
Mộc Dương ngẩn , sáng sớm khi Giải Biệt Đinh ngoài một chuyến, nếu Mộc Dương thì câu “Em và cùng ” sẽ buột miệng thốt .
Sau đó cũng làm gì, chỉ an tĩnh gật đầu, theo Giải Biệt Đinh rời .
Cậu ở một cũng .
Chẳng sớm thành thói quen ?
Chẳng lẽ Giải Biệt Đinh thể vĩnh viễn canh giữ ở bên , rời chút nào ?
Cậu đúng tí nào, nhưng Giải Biệt Đinh còn công việc.
Cảm xúc đê mê ban sáng dừng khi Phan Đạt Tương đến, tiếng rống từ viện xuyên qua cả căn nhà, khiến Mộc Dương giật run lên.
“Lão Giải nhà chờ tới mới , dặn dò một đống.” Phan Đạt Tương nhàm chán mà lau bài poker, “Giờ nhận , dù là nhưng khi dong dài cũng sẽ mệt rã rời.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/sau-khi-mac-benh-nan-y-ten-rac-roi-quay-sang-theo-duoi-phat-he/chuong-37-phan-dat-tuong.html.]
Mộc Dương hạ khóe miệng, tưởng tượng nổi dáng vẻ dong dài của Giải Biệt Đinh.
Có lẽ chỉ là Phan Đạt Tương khoa trương.
“ĐM!” Phan Đạt Tương ném bài Poker, cho Mộc Dương một cái ôm, “Sắp một ngày mà giờ mới với ba đấy!”
Mộc Dương đè khóe miệng xuống ngay lập tức, đẩy Phan Đạt Tương gõ chữ: Tôi mới là ba .
“Được , là ba là ba, tiếp cho chụp một tấm nào, gửi cho Giải Biệt Đinh.”
Phan Đạt Tương giơ điện thoại lên, Mộc Dương đang sửng sốt: “Nhanh nhanh!”
“……”
Mộc Dương như ma xui quỷ khiến, thật sự nhếch khóe miệng lên.
Chụp xong thì liền hối hận, trong cổ họng phát âm thanh ngắn khàn khàn dồn dập, bảo Phan Đạt Tương đừng gửi, nhưng khi nhào tới thì chỉ thấy điện thoại gửi hình ảnh .
Mộc Dương nhấp môi , gõ chữ: Cậu thêm từ khi nào ?
Phan Đạt Tương kêu rên: “Không chứ, đến mà cũng ăn dấm? Sáng nay mới thêm! Nếu vui thì xoá ngay bây giờ! Ông đây thẳng tắp!”
Mộc Dương: “……”
Cũng đến mức đấy.
Trông để bụng nhưng đôi mắt nhưng vẫn tự chủ mà dõi theo điện thoại của Phan Đạt Tương, đúng lúc thì điện thoại reo lên, thể cứng đờ, Giải Biệt Đinh trả lời gì cho lắm.
—— cảm ơn.
“Cảm ơn?” Phan Đạt Tương lẩm bẩm, “Ý gì đây, là khó coi, ghét là thích?”
Mộc Dương nhấp môi, sắc trời bên ngoài, mặt đối mặt nhắn cho Phan Đạt Tương: Cậu trở về nhà ?
“Đừng vội đuổi , ai nhà còn trở về, chờ trở về thì mới .”
Màn đêm bắt đầu buông xuống, Giải Biệt Đinh ngoài một ngày, lúc bên ngoài rơi mưa to, khiến hoa mới gieo trong hoa viên rũ xuống.
Mộc Dương ngẩn cửa lớn, khi Giải Biệt Đinh ngoài mang ô , bây giờ đang bận làm gì?
Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!
Bận làm việc phim? Cũng thể là tiệc rượu cùng xã giao.
Lần đầu tiên Mộc Dương cảm thấy vô lực như , dường như khó thể tham dự thế giới của Giải Biệt Đinh, chỉ vì cái chân bó thạch cao .
Thế giới thuộc đỉnh kim tự tháp một vị trí nhỏ cho , vì thế chỉ thể ở đáy tháp, lên, chờ đợi Giải Biệt Đinh rũ mắt.
Cậu cũng chuyện gì làm.
Cậu từng cha để dựa , cuộc sống ngăn nắp đẽ, làm gì cũng , làm gì cũng , nhưng khi rời khỏi vầng hào quang mà Mộc Nam Sơn cùng Diêu Diên tạo cho, thật sự chẳng còn gì, chẳng tìm nổi điểm sáng khiến khác chú ý.
Hiện giờ bệnh, Giải Biệt Đinh dừng chờ , ở bên , mà khi hết bệnh thì ?
Người nên về phía thì vẫn sẽ về phía , mà thúc ngựa cũng đuổi kịp.
Phan Đạt Tương cho rằng đang khổ sở vì thế: “Đừng nghĩ nữa, việc do sai, con ruột thì cũng ảnh hưởng tới việc họ thương ——”
Cậu bổ sung : “Cũng ảnh hưởng tới việc bọn họ đánh lúc phạm sai lầm.”
“……”
Ngăn cách lớn nhất xuất hiện ở điểm , trong quá khứ Mộc Dương phạm sai lầm sẽ đánh, nhưng tương lai dù như nào, Mộc Dương cũng chỉ cảm nhận ‘tình yêu’ xuất phát từ sự áy náy của Mộc Nam Sơn cùng Diêu Diên.
Bọn họ như nữa.
Mộc Dương thể làm nũng pha trò với họ như quá khứ, mà Mộc Nam Sơn cùng Diêu Diên cũng thể mắng đánh như với con ruột nữa.
Yêu khó, mật mới khó.
Mộc Dương vĩnh viễn yêu bọn họ, nhưng thể mật như quá khứ nữa.
Những thống khổ cùng hối hận đó, còn cả sự áy náy đối với Kiều Viện khiến gương mặt ngày càng căng trướng, tuy rằng lớp kính còn kiên cường duy trì hình dạng gương mặt, nhưng khe hở ở mặt ngoài thể may vá nổi.
—— nhận nuôi như nghĩ, lúc cùng một khác sinh thì tráo đổi.
Phan Đạt Tương kinh ngạc, vốn nghĩ là Mộc Nam Sơn cùng Diêu Diên nỗi niềm khó cho nên mới nhận nuôi Mộc Dương.
—— đó là một cô gái, xinh , giống bọn họ…… Cũng bụng nữa.
—— nhưng còn nhớ hồi cấp 2 của bọn , lúc trường học tổ chức quyên góp ?
Phan Đạt Tương ngẩn , nhớ , đó là đợt quyên góp cho một vùng núi hẻo lánh thường xảy thiên tai, những đứa trẻ như họ mặc đồ hiệu trong lớp, những hình ảnh nghèo khó ở vùng núi trong TV.
Nơi đó cũng giàu, nhưng còn nhiều nghèo hơn, trẻ con ăn đủ no, mặc quần áo cũ nát, quần áo khâu vá tới tận lúc ăn tết mới , những sơn trân hải vị mà họ rõ là từ ngữ khoa trương chỉ thể tìm thấy trong sách đối với bọn trẻ .
Phan Đạt Tương còn nhớ lúc nhịn đau quyên góp tiền tiêu vặt của nửa học kì, bởi vì tạm thời chỉ thể lấy nhiều như , về đến nhà cho rằng sẽ mắng, ngờ còn khen trưởng thành.
—— cô sống một cuộc sống như thế đó.
Phan Đạt Tương trầm mặc.
Trước khi tới thành nhỏ , Mộc Dương từng tra về dáng vẻ của nó trong quá khứ.
Trình độ kinh tế cực thấp, kiến trúc cũ nát, giao thông tiện, giáo dục lạc hậu.
Căn nhà nhỏ của Kiều Viện còn thường xuyên mưa dột, chính phủ giúp đỡ, trùng tu phòng ở cho những hộ nghèo khó đó.
Lần Mộc Dương đến, trạng thái sinh hoạt của thành nhỏ vẻ tồi, nhưng thật là do mấy năm nay phát triển lên, doanh nhân qua đó khai thác khách du lịch, kéo giao thông cùng kinh tế, lúc đó sinh hoạt mới lên.
Mà ở trong căn phòng rộng rãi ấm áp chơi điện tử, nghĩ cách xin bố nhiều tiền tiêu vặt. Lúc ôm máy chơi game, chiếc giường ấm áp làm việc đàng hoàng, thì Kiều Viện theo phía Lộ Uyển ăn cơm cùng dưa muối, mặc quần áo ngắn, cầm trợ cấp cho hộ nghèo khó từ trường học.
Đó chính là tồi trong lời của Kiều Viện.
Cái gọi là tồi, chắc hẳn là ăn no, lạnh.
Nếu đổi vị trí, Mộc Dương góc độ của Kiều Viện, thậm chí còn thể bảo đảm rằng sẽ hận phụ nữ khiến cuộc sống đổi.
Dù vốn trải qua một cuộc sống như .
Kiều Viện thì , cô bằng lòng, cô giận, cô bản sống .
Mộc Dương từng một suy nghĩ xa trong nháy mắt, rằng Kiều Viện thiện lương đến mức ngu xuẩn.
mang đầy thống khổ cùng áy náy dày vò, những suy nghĩ dơ bẩn đối lập về cô.
Rốt cuộc xứng ở điểm nào.
Ở gara xuất hiện động tĩnh, Giải Biệt Đinh trở .
Nửa ướt át, ở cổ áo cởi ba đến bốn viên cúc, cổ ửng hồng, ánh mắt quạnh quẽ, trong khoảnh khắc thấy Mộc Dương thì mới dịu .