Sau Khi Mắc Bệnh Nan Y, Tên Rắc Rối Quay Sang Theo Đuổi Phật Hệ - Chương 29: Năm đó

Cập nhật lúc: 2025-11-08 05:36:41
Lượt xem: 44

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

“Mẹ……” Lộ Uyển hạ eo, cả trông già nua mỏi mệt, bà ngẩng đầu, đứa con gái nuôi hơn hai mươi năm mà há miệng thở dốc một cách khó khăn, chỉ mấy âm tiết đơn giản.

Phải chuyện như nào đây……

Nói là lúc ban đầu bà yêu thương vì chột cùng áy náy, năm đó ôm nhầm con vô tình mà là cố ý, mục đích là để đứa con ruột của trải qua những ngày tháng ?

điều đó thế nào đây?

“Thật xin …… Viện Viện, thật xin .” Lộ Uyển liệt sô pha, che mặt thành tiếng.

Đáp án bộc lộ ngoài.

“Mẹ, thể……” Kiều Viện há miệng thở dốc, trong lòng hỗn loạn nên gì.

bao giờ oán giận vì cuộc sống nghèo khổ trong nhiều năm như , chỉ thấy khổ sở vì dáng vẻ đau lòng của Diêu Diên.

“Cốc cốc ——”

Cảnh sát trẻ tuổi gõ cửa: “Xin hỏi vị nào là Lộ Uyển?”

Lộ Uyển thong thả mà ngẩng đầu, khi thấy cảnh sát thì mặt bà hiện lên vẻ kinh hoàng.

Bà nơm nớp lo sợ hơn hai mươi năm, vốn tưởng rằng thứ định, sẽ tìm đến cửa nữa, nhưng ông trời vẫn buông tha bà.

“Là ……”

Lộ Uyển chú ý tới đàn ông bên cạnh cảnh sát, năm tháng đều để ấn ký thể xóa nhòa bọn họ, nhưng mơ hồ thể khí phách hăng hái của đối phương hơn hai mươi năm .

Mấy ngày viện, khác với Lộ Uyển lẻ loi một ai chăm sóc thì Diêu Diên nhiều vây quanh, từ cha ruột đến cha chồng, đặc biệt là chồng của bà, dịu dàng kiên nhẫn, chăm sóc thai phụ cẩn thận tỉ mỉ, chịu đựng vô điều kiện những dỗi vặt của bà.

Nói hâm mộ là giả, ngoại trừ vẻ ngoài thì Kiều Kiến Chấn năng lực gì, chỉ thể làm cu li, cầm tiền lương nhỏ để nuôi sống gia đình khó, mà còn nghiện t.h.u.ố.c lá cũng như nóng tính.

Giờ phút Mộc Nam Sơn còn trẻ đang ở cửa, dám tiến thêm một bước.

Ông đứa con gái hơn hai mươi năm bao giờ gặp mặt, vành mắt đỏ bừng, đầu ngón tay run nửa ngày cũng chỉ một câu: “Viện Viện, con chịu khổ .”

Kiều Viện đối diện với Mộc Nam Sơn , nên trả lời như nào.

Cô cũng cảm thấy cuộc sống đây của là chịu khổ, mà khi cố tình đánh tráo cuộc sống của cô vì ý đồ riêng, làm hại đôi vợ chồng thống khổ thì cô thể đỡ cho bà mặt Mộc Nam Sơn nữa.

Mộc Dương tiến , tới ngoài cửa thì túm ống tay áo Giải Biệt Đinh, đàn bà .

Giải Biệt Đinh giờ, nhỏ giọng hỏi: “Có đói bụng ?”

Mộc Dương lắc đầu, yên lặng đánh giá căn phòng nhỏ .

Đầu hẻm ở đây khá cũ nát, mặt tường đều biến thành màu xám nâu và chút tổn hại, những viên gạch ở đó còn lộ , còn cây thường xuân uốn lượn ở .

Từ ngoài cửa , trong phòng nhỏ cũng còn tính là ấm áp, lúc bước thì sẽ tới phòng khách còn đến mười mét vuông, gia cụ đặt chen chúc, sô pha bàn ăn lẫn giá TV đều để cùng một dọc, mặc dù đang là giữa trưa nhưng bên trong vẫn tăm tối.

Đây là căn nhà mà vốn nên ở.

Căn nhà trông cũng tạm , nhưng khi coi nó là nhà thì thể bao dung cho những khuyết điểm của nó.

Lộ Uyển cần , ném ngoài từ lúc mới sinh , còn rằng cho cuộc sống hơn.

*

“Đối với chuyện thì bà lời gì ?”

Lộ Uyển đổ chén nước cho , mặt nước run ngừng, Lộ Uyển nuốt yết hầu, hơn nửa ngày mới mở miệng: “Muốn gì giờ?”

“Có bà cố tình làm chuyện năm đó ?”

“……”

Thật chỉ cần , lẽ chuyện sẽ xử lý như những vụ nhầm con bình thường, dù cũng qua hơn hai mươi năm , còn thể tìm chứng cứ gì chứ?

Mà khi bà đối diện với ánh mắt khổ sở của con gái thì thể lời phủ nhận.

Bà sẽ cảm thấy khi làm chuyện với một đứa trẻ xa lạ, nhưng hôm nay mặt bà là cô con gái bà nuôi hơn hai mươi năm.

Sự áy náy đạt tới đỉnh giờ phút .

“…… Phải.” Lộ Uyển chống tay vịn sô pha che miệng , nước mắt lăn tăn nếp nhăn của bà.

Khi nhận lời khẳng định của , nước mắt Kiều Viện chảy xuống.

“Phiền bà theo chúng để tiếp thu điều tra.”

Kiều Viện định ngăn cản theo bản năng, nhưng tay ngừng ở giữa trung một hồi lâu, chỉ yên lặng thu tay, Lộ Uyển cảnh sát đưa .

Mộc Nam Sơn im lặng quan sát thứ, tuy đây điều ông nhưng ông vẫn thấy thống khoái.

Lộ Uyển ngờ Mộc Dương cũng ở bên ngoài, trong nháy mắt thấy con trai, nước mắt bà lã chã rơi xuống.

“Dương Dương, con tha thứ cho ……”

Không tha thứ……

Sao tha thứ .

Mộc Dương lui về phía theo bản năng, nhưng hơn nửa ngày mới nhớ còn đang xe lăn, đùi còn bó thạch cao.

Cậu đối mặt với sự đồng tình tò mò của , chỉ thể lùi bước tránh ở phía Giải Biệt Đinh, mấy chữ lòng bàn tay Giải Biệt Đinh.

Ánh mắt Giải Biệt Đinh khẽ đổi, đẻ của Mộc Dương, chậm rãi : “Chỉ sợ là thể tha thứ , ngài làm là phạm tội. Năm đó cho dù bao nhiêu bất đắc dĩ thì rõ ràng còn lựa chọn hơn, ngài thể tìm gia đình nhận nuôi, cũng thể lựa chọn viện phúc lợi, nhưng ngài chọn con đường sai lầm nhất làm hại .”

“……” Lộ Uyển thấy đứa con trai đang kình, Kiều Viện đang rơi lệ, gì nên lời.

……

Ngoại trừ Diêu Diên, tất cả đều tới cục cảnh sát.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/sau-khi-mac-benh-nan-y-ten-rac-roi-quay-sang-theo-duoi-phat-he/chuong-29-nam-do.html.]

Hiển nhiên Lộ Uyển thấy khủng hoảng khi ở nơi đây, vuốt ve ly giấy suốt nửa ngày.

Mộc Nam Sơn gửi ảnh chụp lá thư của đồng mưu năm đó với Lộ Uyển cho cảnh sát, khi Lộ Uyển thấy những chứng cứ đó thì im ghế như thể mất sức sống.

Qua một lúc lâu, bà nghẹn ngào hỏi: “Có thể để bọn nhỏ ngoài ?”

Mộc Dương lên tiếng, bả vai Kiều Viện khẽ run, nhưng cảm xúc cũng còn tính là định: “Mẹ, con .”

“……”

Lộ Uyển xoay mũi vài cái mới buông , bà thở nhẹ một , chậm rãi chân tướng năm đó.

Sự thật cũng khác nhiều so với những gì Mộc Nam Sơn , điều duy nhất bọn họ hiểu lắm chính là, năm đó vì chữa bệnh cho Kiều Kiến Chấn, Lộ Uyển chỉ nợ tiền của bạn bè họ hàng, Kiều Kiến Chấn còn mang cả đống nợ nặng lãi.

Kiều Kiến Chấn c.h.ế.t thì nợ sẽ chuyển sang Lộ Uyển, tiền thì làm gì nổi.

Để chăm một đứa trẻ chỉ cần tiền mà còn cần thời gian cùng sức lực, mà Lộ Uyển thiếu hết.

Bà sợ tất cả thứ, sợ bọn cho vay nặng lãi sẽ tìm tới và đánh gãy chân bà vì bà trả nổi tiền, sợ bọn họ đưa đứa trẻ , sợ con bệnh sẽ tiền trả, sợ đời sẽ luôn trải qua cuộc sống cực khổ với .

Khi ý xuất hiện trong lòng thì sẽ ngừng mọc rễ nảy mầm, dù làm gì thì cũng diệt gốc.

Lộ Uyển đưa tiền cuối cùng bà mượn cho đồng nghiệp , hợp mưu cùng bà để làm chuyện sai trái.

từng nghĩ rằng thứ bà đổi chỉ là cuộc sống của hai đứa trẻ, mà khi chân tướng thì sẽ dằn vặt suốt nửa đời .

Cảnh sát hỏi: “Nếu bà nhiều nợ như thì nuôi lớn đứa trẻ bà tráo?”

Lộ Uyển cứng trong một chớp mắt, bà dám thẳng mắt Kiều Viện: “Vốn định nuôi.”

Tuổi trẻ bà phạm sai lâmg, nhưng áp lực cuộc sống làm bà thời gian tự vấn lương tâm, khi tráo đổi đứa trẻ thành công thì ý tưởng thứ nhất của bà là bán đứa bé để đổi lấy một tiền trả nợ.

một cô bé với tuổi đó đáng tiền, Lộ Uyển tìm nhiều con đường và cũng chăm sóc Kiều Viện nhiều ngày mới một giá cả thích hợp.

Đây là bọn buôn trẻ con.

Vốn trao đứa trẻ , nhưng Lộ Uyển thấy đường thảo luận rằng phía tây trong thôn đứa con của một nhà lừa bán, mất hai năm mới tìm , thận cắt mất một bên, chân đánh gãy, còn khống chế chỉ thể ngờ nghệch ăn xin bên đường.

Lộ Uyển ép nghĩ tới, nhưng bà thể, dáng vẻ em bé thể nào biến mất trong đầu bà.

Bà còn về đến nhà hối hận, lập tức chạy tới chuộc đứa trẻ, nhưng mua bán thì thể buông tay?

Lộ Uyển trả một cái giá thật nặng, bà chặt đứt một ngón tay mới thể đưa Kiều Viện còn nhỏ tuổi trở về.

Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!

Kiều Viện ngây ngẩn tại chỗ, cô bao giờ nghĩ là chân tướng của câu chuyện cô vì cứu cô mà đứt tay khác lời của hàng xóm đến .

Không giống lời của hàng xóm là cô bọn buôn lừa bán nên Lộ Uyển đứt tay vì cứu cô, mà là Lộ Uyển bán cô mà đó hối hận.

Kiều Viện nghẹn ngào, nên lời.

Mộc Nam Sơn hít sâu một , vỗ nhẹ bả vai của con gái.

Mộc Dương bàn tay trái thiếu một lóng tay của Lộ Uyển, cầm lòng mà nắm chặt góc áo của Giải Biệt Đinh.

Giải Biệt Đinh nhẹ nhàng kéo , đổi góc áo thành tay , nắm lấy tay Mộc Dương.

Lộ Uyển tự thuật hết thảy, chán tướng khi bại lộ , Kiều Viện thành đối tượng mà đồng tình.

Đáng thương ghê, cô vốn nên sống như một thiên kim, cả đời vinh hoa phú quý, ăn uống lo, cuối cùng sống hơn hai mươi năm quan trọng nhất của cuộc đời ở một góc xó xỉnh của thành nhỏ.

Mà những tài nguyên vốn nên cô hưởng dụng mất đứa trẻ khác chiếm lấy.

Thật khiến cho oán giận bất bình.

Sau khi than tiếc xong thì tản , Lộ Uyển bắt giam tạm thời.

“Khụ ——”

Mộc Dương thể khống chế nữa, thể ngừng ho khan, nước mắt sinh lý ngập trong vành mắt, cảm giác buồn nôn ngừng dâng lên trong yết hầu, nhưng dày trống rỗng nên nôn gì.

Mộc Nam Sơn luống cuống đưa ly nước đến bên miệng Mộc Dương: “Làm ?”

Mộc Dương liều mạng lắc đầu, gắt gao nắm c.h.ặ.t t.a.y Giải Biệt Đinh, run rẩy hai chữ trong lòng bàn tay : Về nhà.

Giải Biệt Đinh giật , vỗ nhẹ phía lưng Mộc Dương, thử hỏi: “Về nhà của chúng ?”

Mộc Dương gắng sức gật đầu, gì như câm.

Mộc Nam Sơn bóng dáng của con trai, im lặng một hồi lâu mới đuổi theo gọi Giải Biệt Đinh , kéo đến chỗ rẽ mấy câu: “Các con về cũng , chăm sóc Dương Dương kĩ càng nhé, ba sẽ giải quyết bên .”

Giải Biệt Đinh ừ một tiếng.

Mộc Nam Sơn nhíu mày, dè chừng bất an: “Liệu Dương Dương thể, thể hận ba ……”

Giải Biệt Đinh hiểu ý của ông ngay tức khắc, kiếp cũng như thế , chuyện khiến Mộc Nam Sơn cùng Diêu Diên rối rắm nhất là liệu Mộc Dương sẽ hận hành động đưa Lộ Uyển ngục giam của họ.

“Không ạ, hôm nay tự em báo cảnh sát.”

Mộc Nam Sơn kinh ngạc, qua một hồi ông mới lên tiếng hỏi: “Con thử ý của Dương Dương giúp ba nhé, ba nghĩ nếu tình trạng như thì ba định khởi tố Lộ Uyển tội vứt bỏ.”

Giải Biệt Đinh: “……”

Mày Mộc Nam Sơn nhăn chặt: “Ba sợ bà sẽ đòi Dương Dương , nhưng nhiều năm như cùng huyết thống , Dương Dương vẫn là đứa con của ba ……”

“Con hiểu ạ.” Giải Biệt Đinh đồng ý, “Con dẫn em về nhà .”

“…… Được.”

Giải Biệt Đinh đến bên Mộc Dương, dùng lòng bàn tay xoa nước mắt nơi khóe mắt của : “Đừng …… Chúng về nhà.”

Mộc Dương thể đáp , chỉ thể phát tiếng nhỏ nghẹn ngào dồn dập từ trong cổ họng.

Dáng vẻ xe lăn an tĩnh yếu ớt, rõ ràng lợi nhất trong sự kiện , nhưng hôm nay hình như trông mới là hại nhiều nhất.

Loading...