Sau Khi Mắc Bệnh Nan Y, Tên Rắc Rối Quay Sang Theo Đuổi Phật Hệ - Chương 24: Hôn môi

Cập nhật lúc: 2025-11-08 05:36:35
Lượt xem: 53

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

【 Mộc Dương hiểu rõ rằng, câu “Tôi cần thích ” mà luôn treo bên miệng cũng chỉ là lời lừa dối , thích Giải Biệt Đinh, mà là giấu cái thích , keo kiệt sợ hãi dám cho ai . 】

*

“Rời khỏi em sẽ vui vẻ ư?”

Trước đây Giải Biệt Đinh từng đưa Mộc Dương rời khỏi nơi làm cho đau khổ, nhưng suýt nữa quên rằng cũng là một trong những nguyên nhân lớn nhất làm Mộc Dương khổ sở.

Lông mi nhẹ nhàng rung động, Mộc Dương tránh ánh mắt của Giải Biệt Đinh, thể trả lời vấn đề .

Ai sẽ vui vẻ khi rời khỏi thích?

thì ý nghĩa gì? Tra tấn lẫn ?

Miệng Mộc Dương khô khốc: “Giải Biệt Đinh, bao giờ nhíu mày.”

Giải Biệt Đinh: “……”

Mộc Dương ngước mắt : “Thật cần gặp bác sĩ , như gì là cả, cảm xúc thì sẽ đau khổ, sẽ sống thoải mái hơn.”

Cậu càng Giải Biệt Đinh của khi trở về, đủ mạnh mẽ và vì bất luận chuyện gì mà đổi sắc mặt, tuy rằng cô độc nhưng ít nhất sẽ tổn thương bởi bất cứ ai.

Cậu tài đức gì mà khiến cho Giải Biệt Đinh đau khổ đến mức trái tim xảy vấn đề chỉ vì một giấc mơ?

Cho tới bây giờ cũng dám tin.

Giải Biệt Đinh nâng tay lên, định chạm lên đuôi mắt Mộc Dương nhưng dừng giữa chừng.

“Chờ một chút, ?” Giải Biệt Đinh giãn mày, sự d.a.o động trong mắt thế bằng vẻ bình tĩnh, “Chờ đến khi chân em lên, chờ em phẫu thuật xong…… em như thế nào cũng .”

Mộc Dương khó nén mỏi mệt: “Sau cứ cố chấp chuyện phẫu thuật ?”

Bởi vì mất một , Giải Biệt Đinh thể Mộc Dương nhắm hai mắt ngay mặt nữa.

Trong việc, thể khống chế bản và cho Mộc Dương sự tôn trọng cùng tự do như từng bảo, ngoại trừ chuyện liên quan đến sinh mệnh.

“Bác trai bác gái sẽ đau khổ, Mộc Dương, em họ đau lòng ư?”

Giải Biệt Đinh cũng dối, kiếp khi Mộc Dương mất vì bệnh tật, thống khổ nhất chính là Mộc Nam Sơn cùng Diêu Diên, một tháng Giải Biệt Đinh gặp tai nạn xe cộ thì hầu như Diêu Diên đều dùng nước mắt rửa mặt mỗi ngày.

Mộc Nam Sơn bình tĩnh hơn chút, nhưng trong một tháng thì đầu ông bạc hơn hẳn, trông như già mười tuổi.

Giải Biệt Đinh đắp chăn mỏng cho Mộc Dương, đó thong thả mà : “Anh cũng .”

Mộc Dương sững .

Lúc lời thì khuôn mặt Giải Biệt Đinh cảm xúc d.a.o động nào, đôi mắt vẫn lặng yên như ngày thường, gọi thật nhẹ: “Dương Dương……”

“Không thứ gì đáng giá để em lấy sinh mệnh của đánh đổi, vui thì làm chuyện vui vẻ, chán ghét ai thì rời xa, cảm thấy đau khổ thì từ bỏ, gặp gỡ thích hơn ——”

Giải Biệt Đinh thấy mà nhíu mày, nhưng cũng giãn nhanh đó: “Em mới hơn hai mươi tuổi, còn trẻ như ……”

Giống như trưởng bối đang thuyết giáo.

hiểu Mộc Dương cảm nhận rằng, câu “Cảm thấy đau khổ thì từ bỏ, tiếp xúc với mà em thích hơn” của Giải Biệt Đinh lời thật lòng.

Bởi vì nhịp thở của trở nên dồn dập hơn một cách dễ thấy, bỗng Mộc Dương giơ tay, dán lên trái tim .

Nhịp đập ở nơi đó dồn dập mà quy luật, giống như là đang kể khổ cho chủ nhân.

Hơi thở Giải Biệt Đinh hỗn loạn, nhưng vẫn lấy tay Mộc Dương : “Đừng cố kỵ chuyện gì, Mộc Dương, em chỉ cần làm việc thích là .”

Mộc Dương đôi mắt Giải Biệt Đinh, đầu tiên nhận Giải Biệt Đinh cũng che giấy cảm xúc.

Sau đó cảm thấy hiểu Giải Biệt Đinh, dù cũng che giấu, sự lạnh lùng với bên ngoài của Giải Biệt Đinh mới là một mặt chân thật của , cảm xúc chỉ vì cảm xúc.

Mà khi biển sâu đột nhiên gặp gió lốc, sự bình tĩnh mặt ngoài của sẽ dễ dàng vỡ tan, phong cảnh nơi đáy biển cũng thấy hết.

Sao thể để Giải Biệt Đinh đau khổ, giống việc dù con ruột của Mộc Nam Sơn cùng Diêu Diên thì cũng bao giờ họ khổ sở.

Mộc Dương đột ngột sang chuyện khác: “Camera của hỏng .”

Giải Biệt Đinh lên, đổ chén nước cho Mộc Dương: “Ngày hôm qua hỏi , chủ quán chỉ cần đổi màn hình, nhưng linh kiện ngày mai mới đến.”

Mộc Dương giật : “Thế thì đúng.”

Vừa đúng yêu cầu ngày mai của , cũng đúng thời điểm.

Mộc Dương : “Ngày mai ngoài.”

Giải Biệt Đinh cũng hỏi : “Được.”

“Ngủ ngon.”

“…… Ngủ ngon.”

*

“Chào ngài, xin hỏi ngài là nhà của Mộc Dương đúng ?”

“Phải.”

“Anh ngất xỉu qua đường đưa đến bệnh viện, tình huống phức tạp, mong ngài tới bệnh viện một chuyến.”

Lúc đó mới kết thúc tiệc đóng máy của đoàn phim, khi đang đường ở sân bay thấy cửa hàng bán hoa, trong lòng d.a.o động, để trợ lý mua bó hoa hồng.

Khi nhận cuộc gọi , Giải Biệt Đinh còn kịp lên tiếng.

Anh vội vàng lên máy bay, bệnh viện thấy Mộc Dương trắng bệch đang giường bệnh, gầy trơ xương.

Bác sĩ với rằng, Mộc Dương ung thư giai đoạn cuối cuối, vì trải qua quá trình điều trị thuốc thang nên đến đường cùng , còn bao nhiêu thời gian.

Mộc Dương ngất xỉu ở nhà bên cạnh, là ngôi nhà từng ở hơn hai mươi năm.

Sau khi qua lâu, Giải Biệt Đinh mới suy nghĩ cẩn thận, hẳn là khi c.h.ế.t Mộc Dương xem cha nuôi hai mươi năm sống .

kịp thấy sự buồn rầu cùng nhớ nhung khuôn mặt cha thì Tử Thần triệu hoán.

Lần may mắn thoát một kiếp, nhưng ngũ tạng của Mộc Dương suy kiệt, hầu như là tế bào ung thư khuếch tán , thể nào cứu chữa nữa

Khi tỉnh câu đầu tiên chính là mong Giải Biệt Đinh đừng cho cha .

Sau đó yên lặng, mất hết sức sống chờ đợi cái chết.

Một thiếu gia từng tự phụ kiểu căng, hiện giờ cơn ốm đau tra tấn đến mức còn hình . Khi ngón tay chỉ thương một chút cũng chụp cho Giải Biệt Đinh xem để kêu đau, nhưng ở những ngày tháng cuối cùng hề để lộ chút tủi nào cơn tra tấn của bệnh tật.

Một Mộc Dương tư bản kiêu ngạo còn, từ ngày thế thì góc cạnh của mài mòn, những chuyện coi là đáng yêu tùy hứng đều trở thành đạo lý, đều trở thành vô cớ gây rối liêm sỉ.

Vì thế sợ hãi cuộn trong bóng tối, thèm cũng thèm nghĩ, từ bỏ bất cứ thứ gì, chỉ từ bỏ chính .

chuyện lớn như sống c.h.ế.t thì Mộc Nam Sơn cùng Diêu Diên thể .

vẫn thể thấy Mộc Dương cuối cùng.

Cậu c.h.ế.t rạng sáng, nắng sớm chiếu lên vùng đất phía .

Giải Biệt Đinh Mộc Dương ngừng thở giường, đầu tiên đau lòng là như nào.

Anh tại đau, nhưng thể ngừng đau đớn.

Một tháng đó, chuyện Giải Biệt Đinh làm nhiều nhất chính là sân thượng ở trong nhà, ngẩn ghế mây.

Trươc đây mỗi một thấy bóng dáng của Mộc Dương, Giải Biệt Đinh đều thể thấy ở góc .

lúc đây, suốt 30 ngày đêm, cũng thể thấy bóng hình của Mộc Dương.

Cậu còn chạy về phía , kiêu ngạo bá đạo: “Em thích đấy, thích thì cũng chịu, cho em!”

Cũng sẽ rúc trong lồng n.g.ự.c giương oai chất vấn khi say rượu: “Anh thích em dù chỉ một chút ? Kệ , thích em!”

……

Giải Biệt Đinh bỗng chốc bừng tỉnh.

Anh giơ tay vỗ lau mồ hôi giữa trán, cả lạnh lẽo như mới ngâm ở thùng băng.

Mộc Dương còn bên , vẻ ngoài an tĩnh giống với lúc giường bệnh mà hề tức giận trong kiếp .

Tim đập mạnh.

Anh kìm chế nổi mà khẽ run đầu ngón tay, ngừng ở trung hồi lâu, đó kiểm tra thở của Mộc Dương.

Còn ấm áp.

Cậu bỗng tỉnh giấc, tay Giải Biệt Đinh còn đặt môi Mộc Dương, kịp thu .

Trong lòng Mộc Dương xót xa: “Anh đang làm gì ?”

Giải Biệt Đinh giật , đó thu tay , miết nhẹ đầu ngón tay thấp giọng : “Không gì.”

Mộc Dương: “……”

Vầng sáng của buổi sáng sớm chậm rãi hiện lên ở phía chân trời, Giải Biệt Đinh tiếp tục ngủ nữa, ánh mặt trời vàng nhẹ dần chiếu cửa sổ.

Mộc Dương nhắm mắt , thở chậm rãi nhẹ nhàng của Giải Biệt Đinh.

Sao thể bỏ .

*

Khi gặp mặt với Kiều Viện thì Giải Biệt Đinh cũng đến cùng, rốt cuộc hiện tại Mộc Dương thể ngoài một

Sau khi lấy camera sửa thì ba hẹn nơi gặp mặt.

Kiều Viện lễ phép chào hỏi cùng Giải Biệt Đinh, đó mặt sang phía Mộc Dương hỏi: “Bao lâu thì gỡ thạch cao?”

Mộc Dương: “Bác sĩ hai tháng.”

Kiều Viện an ủi: “Không , coi như tu dưỡng tính hai tháng…… Do , quên nhắc thỉnh thoảng ở đây sẽ đất đá trôi.”

“…… Không .”

Ba cùng đến nơi hẹn, Giải Biệt Đinh đẩy xe lăn, hai chuyện với , tính cũng khá hài hòa.

Nơi chụp mặt trời lặn cách xa, qua bờ hồ ở đằng khách sạn bọn họ từng ở, qua con đường nhỏ giữa hai núi thì thấy một hồ nước nhỏ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/sau-khi-mac-benh-nan-y-ten-rac-roi-quay-sang-theo-duoi-phat-he/chuong-24-hon-moi.html.]

Bờ hồ mang một màu xanh lục trong trẻo, vùng nước cạn còn thể lờ mờ thấy vụn đá đáy hồ, cây liễu ở bốn phía buông xuống mặt nước, thỉnh thoảng truyền đến tiếng chim chóc cùng tiếng hô chụp ảnh.

“Các thích chụp ảnh thì hẳn là đều thích nơi .” Kiều Viện xuống chiếc ghế bên hồ, , “Nghe đây vài nhiếp ảnh gia tới nơi .”

Mộc Dương về phía mặt nước, một mảnh yên lặng.

Tuy rằng hình ảnh mắt , nhưng cũng cũng hiếm thấy lắm, màn ảnh camera, hiếm khi mới chụp mấy tấm.

“Anh chờ thêm một chút đến khi mặt trời lặn , sẽ lắm.”

Khi Kiều Viện rộ lên thì đuôi mắt cong cong, giống Diêu Diên như đúc.

Mộc Dương hoảng hốt, nếu cuộc đời đổi, hửn hiện giờ Kiều Viện sẽ sống như một cô công chúa…… Sẽ chậm trễ việc học vì thiếu tiền, cũng cần lo lắng về chuyện xứng với thích……

“Mộc Dương, sống ?”

“…… Hả?”

“Khi còn nhỏ trong nhà nghèo, nhưng thể tin, từng thiếu thứ gì.”

Kiều Viện mặt hồ xanh lục: “Họ hàng trong nhà đều lười, thích trải qua những tháng ngày thoải mái, nhưng từ khi sinh thì bà khổ nhiều, một ngày làm hai công việc, 24 giờ thì mười sáu giờ ở nhà, cái gì bà mua cái đó, về chuyện ăn uống cũng từng để cho thiệt thòi.”

“……” Hô hấp Mộc Dương ngừng , hỏi thật nhẹ, “Bà rấ với cô ?”

“Vô cùng .” Kiều Viện rũ mắt, trong mắt mang theo nét buồn bã, “Có thể chú ý tới, ngón út của bà còn nữa, vì bảo vệ năm 6 tuổi nên bọn buôn cắt đứt.”

Mộc Dương: “……”

“Tôi yêu , cũng .”

Mộc Dương gian nan mà nâng khóe miệng: “Cô hận bà ư? Bà cho cô tới thủ đô học……”

“Tôi cũng từng trách bà, nhưng nghĩ đến việc bà chịu khổ vì nhiều năm như thì cũng tiêu tan.” Kiều Viện nghiêng mặt, , “Anh là thủ đô nhỉ?”

“…… Coi như là .”

Cậu vốn .

“Tôi trẻ con ở thủ đô lớn lên như nào, nhưng chúng cũng thú vui riêng.” Kiều Viện chớp mắt, “Tôi cảm thấy thật sự hạnh phúc…… Tuy rằng thấy ba bao giờ, nhưng cũng thiếu thốn tình yêu.”

Mộc Dương , nghiêng đầu , chạm mắt với Giải Biệt Đinh đang cách đó xa.

Đầu ngón tay Giải Biệt Đinh khẽ nâng, tiếng động mà đối : “Đừng .”

Kiều Viện chú ý tới hai đang , đột nhiên đổi chủ đề: “Anh thích ?”

“…… Ừm.”

“Tôi nghĩ hai ở bên .”

Mộc Dương: “Không tính là ở bên .”

Một cuộc hôn nhân tình cảm, xác thật tính là ở bên .

“Anh sợ cái gì? Thích thì mạnh dạn tiến lên, đừng chờ đến khi mất mới hối hận.”

Mái tóc của Kiều Viện gió đêm thổi bay, mang ánh sáng nơi đuôi mắt: “Đến lúc đó sẽ hiểu, đánh mất một …… Mà là một đoạn đường hạnh phúc trong cuộc sống.”

Mộc Dương ngẩn : “Cô……”

Kiều Viện thở một : “Người thích định kết hôn, trong nhà sắp xếp cho xem mắt .”

Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!

Nắng chiều bắt đầu khuếch tán nơi chân trời, vầng sáng ấm áp màu đỏ chậm rãi chiếu lên họ, Kiều Viện thêm gì nhiều về nam sinh , chỉ khổ sở bảo: “Nếu lúc khi tỏ tỉnh mà dũng cảm một chút, thêm một bước, cho dù là yêu ở nơi đất khách, lẽ……”

còn lẽ.

Tựa như nếu cuộc sống của cô cùng Mộc Dương trao đổi, lẽ cô sẽ gặp nam sinh .

Mộc Dương chịu nữa, chỉ rời khỏi nơi ngay lập tức, mau chóng thổ lộ thứ để nhận phán quyết: “Kiều Viện, thật ——”

“Đừng nữa.” Kiều Viện ngắt lời , về phía : “Nhìn xem, đúng ?”

“……”

Mộc Dương theo tầm mắt cô, mặt hồ vốn đang tĩnh lặng thì bỗng một ánh sáng vàng ấm xuyên qua tầng mây chiếu lên mặt hồ, giống như đang đục mấy cái động trung làm ánh sáng tràn ngoài.

Kiều Viện : “Thời cấp ba thầy từng với chúng rằng đây gọi là hiện tượng Tyndall, ‘ khi hiệu ứng Tyndall xuất hiện, ánh sáng sẽ hình dạng ’.”

Không trung khe hở, ánh sáng mới chiếu sáng cả một vùng.

Mộc Dương hé miệng, nên lời.

“Tuy rằng mới quen lâu nhưng luôn cảm thấy vui.”

Kiều Viện lên, vỗ vỗ vai Mộc Dương: “Đừng nghĩ quá nhiều, nếu phiền não cũng sẽ nhiều lên, vài thập niên ngắn ngủn mà, thật vui vẻ mới làm bản thất vọng, làm nhà thất vọng.”

Khóe mắt Kiều Viện cong cong: “Thật hôm nay hẹn cũng là để tạm biệt.”

Ngực Mộc Dương căng thẳng, theo bản năng hỏi: “Cô định ?”

Kiều Viện mặt hồ lóng lánh sóng nước, cô duỗi : “Mấy năm nay cùng cũng tích cóp chút tiền, chuẩn chuyển nhà, hai ngày .”

Mộc Dương sững sờ: “Tại ?”

Kiều Viện bất đắc dĩ: “Làm gì nhiều lí do như ? Ở đây cũng họ hàng nên đổi nơi để sinh sống thôi.”

“Không !” Mộc Dương buột miệng thốt , một cách cứng ngắc: “Kiều Viện, cô……”

“Mẹ còn ở nhà chờ ăn cơm cùng đây , trở về.” Kiều Viện nữa ngắt lời , “Tôi đây, duyên gặp , sống vui vẻ hơn đấy.”

Kiều Viện về phía cửa , vẫy tay với Mộc Dương cùng Giải Biệt Đinh: “Chúc các hạnh phúc trăm năm.”

Mộc Dương vô thố mà về phía cô rời , Giải Biệt Đinh xin giúp đỡ: “Anh cản cô ……”

Giải Biệt Đinh nhanh chóng tiến lên đỡ lấy Mộc Dương suýt chút nữa té ngã vì nghiêng : “Không ngăn , cô .”

Anh khẽ thở dài: “Dương Dương, em chỉ thể sự thật cho .”

Sắc mặt Mộc Dương tái nhợt, hốc mắt đỏ bừng: “Cô sẽ ……”

“Được.” Giải Biệt Đinh ôm Mộc Dương, thuần thục lắm mà dỗ dành: “Vậy em gửi tin nhắn cho cô , cô xem thì tùy cô ?”

Người sẽ trả lời, sẽ làm như thấy, thứ cứ theo lẽ thường.

Đầu ngón tay của Mộc Dương tự chủ mà cắm lòng bàn tay, ngờ sự thẳng thắn sẽ kết thúc như

Cậu Giải Biệt Đinh ôm, ngơ ngẩn chùm sáng mặt hồ đang chậm rãi tan theo màn đêm buông xuống.

Mộc Dương vẫn luôn yên ở đây cho đến khi nắng chiều trôi , khung trò chuyện với Kiều Viện mà gõ nổi một chữ.

Cậu như thế nào mới thể xúc phạm tới nữ sinh cực kì yêu .

Nói cho cô rằng, thật mà cô yêu nhất cô, mà là tên đầu sỏ hại cô trải qua bao năm sống khổ?

Nói cho Kiều Viện rằng, tiền nên cô mới cho cô lên thủ đô học, mà vì để cô xuất hiện ở thế giới bên ngoài gặp mặt cha ruột?

Có lẽ bà yêu cô mà chỉ giữ cô ở huyện thành nhỏ , cả đời thể thấy ánh sáng bên ngoài.

thật sự Kiều Viện nhận thấy một chút nào ?

Mộc Dương gõ xóa, sự xót xa lan tràn khắp .

Giải Biệt Đinh ở bê , Mộc Dương hơn nửa ngày mới gõ hai dòng , là điện thoại của Mộc Nam Sơn cùng Diêu Diên ——

Mộc Dương chậm rãi đưa một dòng tin nhắn: Bọn họ cũng yêu cô, cũng nhớ cô.

Nếu cả đời thì , nhưng khi chân tướng, Diêu Diên cùng Mộc Nam Sơn thể nhớ nhung áy náy?

Đó là đứa con bọn họ hoài thai mười tháng, luôn chờ mong tới ngày đứa bé sinh , đau đớn như nào khi thứ thì chỉ họ mới hiểu.

Cậu mở khung chat cùng Diêu Diên, tin nhắn mới nhất buổi sáng hôm nay, Diêu Diên gửi voice hỏi chân thoải mái , nhớ bệnh viện kiểm tra định kỳ, chơi xong thì về nhà sớm một chút, chuẩn cho nhiều đồ ăn ngon, ba còn mua thêm cho một cái camera, ông ngoại bà ngoại đều nhớ .

Giống như Mộc Dương chỉ ngoài chơi, chơi mệt là thể trở về, thứ vẫn như cũ.

—— cô chuyển nhà.

Mộc Dương điện thoại của Kiều Viện, chỉ thể trực tiếp gửi qua cho tài khoản của Kiều Viện.

Làm hết thứ trong một lúc hao hết bộ tâm lực của , giống như mất thứ trong nháy mắt, cả xụi lơ còn sức sống.

Giải Biệt Đinh xổm xuống, giơ tay lau giọt lệt nơi khóe mắt Mộc Dương: “Đừng .”

Trong nháy mắt gửi những lời , cuộc đời hơn hai mươi năm của Mộc Dương dường như cũng phủ định bộ.

Cậu phát chút thanh âm nào, nước mắt chảy từ đuôi mắt xuống đến cằm, một giọt một giọt rơi xuống lòng bàn tay Giải Biệt Đinh: “Giải Biệt Đinh…… Em ba .”

Giải Biệt Đinh há miệng thở dốc: “Em còn .”

Chỉ cần Mộc Dương thì vẫn luôn ở đây.

Nước mắt làm mờ tầm mắt, Mộc Dương phía , đột nhiên tiếng tim đập của Giải Biệt Đinh.

Từ khi sống đến giờ thì đây là đầu vi phạm ý nguyện của , duỗi tay định ôm , lỗ tai dán lên trái tim Giải Biệt Đinh.

Thân thể ôm lấy đột nhiên cứng đờ.

Nước mắt làm ướt áo sơmi màu đen, Mộc Dương nghẹn ngào : “Giải Biệt Đinh, lòng bàn tay của đang đổ mồ hôi.”

“…… Ừm.”

Không chỉ là lòng bàn tay.

“Tim của cũng đập nhanh.” Mộc Dương nắm chặt ống tay áo của , nước mắt mằn mặn rơi xuống bên môi , nâng mắt hỏi: “Anh cũng thích em một chút, đúng ?”

Hơn nửa ngày mà Mộc Dương vẫn Giải Biệt Đinh trả lời.

Cái tay đang nắm chặt góc áo vô lực mà buông , nhưng một giây đó ôm chặt lấy.

Một nụ hôn ấm áp kiềm chế mà dừng ở bên môi, mang chất lỏng chua xót đó: “Có thể là chỉ một chút.”

Có thể là chỉ thích một chút.

Giải Biệt Đinh hôn một nữa, thử làm ấm môi răng lạnh lẽo của Mộc Dương.

Anh dùng nụ hôn làm lao tù, giam cầm trái tim Mộc Dương.

Mộc Dương ngẩn ngơ tại chỗ, cảm giác tim đập nhanh đến mức sắp chết.

Loading...