Sau Khi Mắc Bệnh Nan Y, Tên Rắc Rối Quay Sang Theo Đuổi Phật Hệ - Chương 18: Tỉnh lại
Cập nhật lúc: 2025-11-08 05:36:29
Lượt xem: 56
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
【 Anh từng thấy nhiều dáng vẻ của Mộc Dương.
Rực rỡ, ngạo nghễ, còn cả dáng vẻ ngọt ngào giống như con mèo quýt khi rộ lên lúc còn bé.
khắc trong lòng, mỗi khi mơ lúc đêm khuya đều thể thấy là dáng vẻ Mộc Dương suy yếu giường bệnh.
Nơi mà đang đụng lúc …… Rất thoải mái.
Khi ý thức trầm xuống, trong lòng dâng lên một cảm xúc buồn bã, mãi mới nhận đó là tiếc nuối.
Sao yêu khi Mộc Dương hỏi ……
Muốn xem một nữa. 】
*
Bác sĩ hỏi: “Người bệnh bệnh tim gia truyền từ dòng họ ?”
Diêu Diên: “Chuyện …… Trước đây về viênc đó.”
Bác sĩ ngước mắt: “Người nhà ở , tiện để hỏi ?”
“Qua đời ——” Diêu Diên nắm chặt góc áo, “Tôi chính là nhà .”
Ý thức ngừng trầm xuống, xung quanh chỉ một màu tối tăm, buồn ngủ quá……
Mộc Dương cảm giác ý thức của đang chầm chậm tiêu tán, chỉ hôn mê thôi, nhưng vẫn giọng bảo là hiện giờ thể……
Không thể gì cơ?
Mộc Dương mờ mịt, vô thố về phía . Một chùm sáng đột nhiên đánh bóng đêm hỗn độn, vô thức đuổi theo, nhưng chỉ thấy một mảng màu đỏ tươi.
Dưới mảng đỏ tươi đó là một khuôn mặt đẽ, hai mắt nhắm chặt, trông như chết.
Là Giải Biệt Đinh.
Cậu bỗng chốc mở hai mắt, chợt đưa tay, vô tình đánh đổ ly nước bên cạnh.
Diêu Diên vui mừng kinh ngạc gọi: “Dương Dương!”
Mộc Dương mới phát hiện đang xụi lơ ở giường bệnh, cả vô lực, giống như cú vung tay chỉ là hồi quang phản chiếu.
Cuống họng cũng đau chịu nổi, thử mấy cũng .
Vành mắt Diêu Diên đỏ ửng, kề sát bên miệng : “Con , đây.”
“Giải, Giải……”
Diêu Diên sửng sốt một giây, ban đầu bà cho rằng Mộc Dương đang cảm ơn bà, nhưng thấy ánh mắt kinh hoàng của Mộc Dương thì bà mới nhận : “Tiểu Giải , bác sĩ cấp cứu , nhưng còn tỉnh.”
Lồng n.g.ự.c Mộc Dương đang phập phồng mạnh bỗng bình , hô hấp chậm rãi nhẹ hơn ngủ .
Nghe Mộc Dương tỉnh, bác sĩ kịp thời tiến đến xem xét: “Tỉnh thì vấn đề lớn, vì não chấn động nên lúc tỉnh thể thoải mái, choáng váng đau đầu là chuyện bình thường, nhưng một thời gian , nên chuẩn cho một cái xe lăn.”
“Vâng, ……”
Bác sĩ cho Mộc Dương thêm một lượng thuốc an thần, thứ đều bình thường.
Diêu Diên con trai với vẻ mặt phức tạp, nếu Giải Biệt Đinh đột ngột liên hệ với bà, bà sẽ Mộc Dương đang ở đây, cũng chân tướng về thế từ .
Đã qua hai ngày, đêm qua khi cảnh sát điều theo dõi, Diêu Diên mới khi bà tới khách sạn, Mộc Dương ở phía yên tĩnh bà, tủi , cũng gần gũi nhào tới gọi ……
Bà từng thấy Mộc Dương an tĩnh đến , cứ từng bước lùi về phía cho tới khi chìm bóng đêm.
Diêu Diên mặt , đôi tay chăm sóc kĩ càng che đôi mắt, bả vai bà run rẩy, thành tiếng: “Rất xin ……”
“Rất xin ……”
Mộc Nam Sơn vội vàng đặt vé máy bay sớm nhất để tới bệnh viện, thấy vợ đang thành tiếng thì vội vàng ôm lấy bà: “Thế nào ?”
Diêu Diên ngừng run rẩy, hít sâu một : “Tạm thời thì , Dương Dương chấn động não, gãy xương cẳng chân.”
“Tiểu Giải ?”
“Bác sĩ là bệnh tim cấp tính, tim đau thắt.”
Mộc Nam Sơn nhíu mày: “Giải Chi Ngữ cùng chồng của cô bệnh tim đúng ?”
Diêu Diên lắc đầu: “Hẳn là .”
“Sao Dương Dương nơi ?”
“Em ……”
Diêu Diên sững sờ lắc đầu, bà nắm chặt lấy tay chồng, giọng bắt đầu run lên: “Anh cũng , bọn em tìm con lâu, cuối cùng còn ôm hy vọng nữa, thấy giày Dương Dương…… Tiểu Giải ngã, đất đá ở sườn núi bên cạnh cũng trôi xuống……”
Bà tự thuật một cách lộn xộn, Mộc Nam Sơn khuôn mặt tái nhợt của Mộc Dương giường bệnh, gì.
Diêu Diên nghẹn ngào: “Con ở ngay cạnh chúng , nó ở ngay cạnh! Đất đá sườn núi rơi trúng khiến nó ngất …… Trong một cái động nhỏ như , nó chui ở bên trong, nó lời nào……”
Gân xanh trán Mộc Nam Sơn nhảy lên, vành mắt cũng tự chủ mà ửng đỏ.
Diêu Diên đánh chồng : “Bọn em đào mãi, gọi mãi con mới thấy , nó lời nào…… Cho dù là cử động một xíu thôi cũng , tại cơ chứ!?”
Cuối cùng bà cũng chịu nổi nữa, nước mắt chảy xuống.
Mộc Nam Sơn vỗ lưng Diêu Diên, hít sâu một : “Là do em nghĩ nhiều, nó thương, mê man thì gì chứ? Đừng nghĩ quá nhiều, Dương Dương chỉ thấy thôi……”
“Không , ……”
Diêu Diên vĩnh viễn thể quên khoảnh khắc bà đỡ Giải Biệt Đinh đang ngã xuống, 3 mét đất đá ngoài sườn núi bỗng sụp đổ, lộ một cái chân chồng chất vết thương.
Khi đó Mộc Dương còn ngất lịm , bà tiến lên thì thấy Mộc Dương đang lẩm bẩm gọi tên Giải Biệt Đinh.
Trong nháy mắt đó bà bỗng nhận rằng, Mộc Dương vẫn luôn họ gọi .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/sau-khi-mac-benh-nan-y-ten-rac-roi-quay-sang-theo-duoi-phat-he/chuong-18-tinh-lai.html.]
kêu cứu, làm gì cả.
Diêu Diên nghĩ nổi, tại việc sẽ tới bước ?
“Em làm sai cái gì?” Diêu Diên rơi lệ đầy mặt, “Em làm từ thiện suốt ba mươi năm, một lòng hồi hướng phước đức cho con cái, nhưng đứa trẻ em mang thai mười tháng trộm mất, con trai em nuôi lớn thì chịu khổ như , em tạo nghiệt gì đây……”
“Đâu của em.” Mộc Nam Sơn ôm vợ trong lồng ngực, “Đừng , hửm? Dương Dương còn nghỉ ngơi.”
Diêu Diên cố gắng bình cảm xúc, nhưng qua một lúc lâu thì vai bà mới ngừng run rẩy.
Lúc cứu viện bà thể nghĩ nhiều, hai đứa nhỏ đều xảy chuyện, Mộc Dương vẫn còn , tuy gãy xương nhưng nguy hiểm đến tính mạng, nhưng Giải Biệt Đinh đau thắt tim tới mức suýt nữa lên bàn giải phẫu, mà bệnh viện nhỏ như làm thể tìm bác sĩ khoa ngoại trong thời gian ngắn , trong nháy mắt bà lạnh từ đầu xuống chân, lạnh toát cả .
Cũng may khi cấp cứu một loạt, dấu hiệu sinh mệnh của Giải Biệt Đinh khôi phục trở , chỉ là còn tỉnh.
Chờ tới khi Mộc Dương khỏi phòng phẫu thuật, thần kinh cả của bà mới thư giãn, chỉ liệt đấy.
Đống suy nghĩ đáng sợ càn quét trong lòng, ép tới mức bà ngạt thở.
“Đừng sợ, cả ……”
Mộc Nam Sơn cố gắng an ủi, nhưng chỉ cần hai đứa trẻ tỉnh, thì bọn họ thể thả lỏng .
……
Cuối cùng Mộc Dương vẫn tỉnh .
Cậu ngơ ngác trần nhà một lát, thấy cha tiều tuỵ bên mép giường, nhưng giống với lúc qua đờ kiếp , mở mồm một cách khó khăn, thử nhiều mới thành tiếng.
“Ba…… Mẹ.” Giọng nghẹn ngào đến kỳ cục, còn nhẹ, giống như hoà trung.
“Tỉnh ?” Mộc Nam Sơn bật dậy, nhưng cái tay đang lấy nước tê, chỉ thể Diêu Diên đẩy ông lấy ly nước.
Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!
Ông vỗ tay Mộc Dương: “Tỉnh là .”
Diêu Diên cầm tăm bông dính nước chấm lên môi Mộc Dương: “Đừng chuyện vội, giải khát .”
Mộc Dương tránh , đôi môi khô khốc hé mở.
Diêu Diên xót xa: “Mẹ con hỏi gì, Tiểu Giải , nó ở ngay phòng bên cạnh, chờ con khoẻ thì nó .”
Mộc Dương thong thả chớp mắt, đầu óc hỗn loạn vẫn hiểu Giải Biệt Đinh làm .
Mộc Nam Sơn gọi bác sĩ tới làm kiểm tra cho Mộc Dương, tình huống cho : “Sườn núi con trốn sụp đất đá, vì rơi xuống con nên não chấn động, gãy xương cẳng chân nhưng nghiêm trọng, tĩnh dưỡng một thời gian là thể xuống giường.”
“Tiểu Giải thì vấn đề về sức khoẻ, điều chỉnh .”
Không ai hỏi tại Mộc Dương xuất hiện ở nơi sụp đất đá , cũng chủ động nguyên nhân Diêu Diên tới đây.
Kể cả thứ hiện lên mắt, nhưng vẫn níu kéo .
Mộc Dương thẫn thờ trần nhà, qua một lúc lâu mới cảm thấy đầu đỡ choáng váng. Cậu chậm rãi chuyển đầu, phụ đang đỏ mắt bên cạnh.
Cậu nhẹ nhàng chạm lòng bàn tay Diêu Diên: “Mẹ…… Mẹ đừng .”
Diêu Diên nắm tay Mộc Dương, ngẩng đầu lên cố gắng ngừng rơi lệ.
Bác sĩ kiểm tra cho Mộc Dương xong: “Trước mắt đều bình thường, nên thêm mấy ngày để quan sát tình huống.”
Bệnh viện ở huyện phòng cho một , buổi chiều trong phòng bệnh của Mộc Dương thêm một bệnh nhân, nhiều nhà nên ồn ào, thậm chí còn mặt bệnh nhân về việc tận mấy chi trả tiền thuốc men, ầm ĩ kinh khủng.
Cho tới khi y tá đến nhắc nhở giữ im lặng thì bọn họ mới miễn cưỡng ngừng, nhưng thỉnh thoảng vài câu.
Mộc Dương cảm nhận một ánh mắt đang , nghiêng đầu, là một ông già cao tuổi mang mái tóc hoa râm, ánh mắt cũng hỗn loạn.
“Thằng nhóc , là gì của Kiều Kiến Chấn thế? Trông giống……”
Cả Mộc Dương run lên.
Diêu Diên lập tức quát lớn: “Nói linh tinh gì thế!? Đây là con !”
Ông già đó m.ô.n.g lung, ý thức cũng tỉnh táo: “Tôi con bà ……”
Những con của ông già tức giận mắng Diêu Diên: “Mẹ bà quát cái gì đấy? So với khác thì cũng gì đấy? Nào, thử quát ông đây !”
Chyện trở nên rùm beng, cho tới khi chủ nhiệm tới đây hoà giải, Diêu Diên đang phát run Mộc Nam Sơn đỡ.
Bà từng cãi với khác như thế bao giờ, nhưng hôm nay bà nhịn nổi.
Dù ông già làm sai điều gì, nhưng câu đó chạm chỗ mẫn cảm nhất trong lòng bà.
Đứa con trai bà thương hơn hai mươi năm thành con nhà khác ?
Cuối cùng sự hoà giải thì bệnh viện cũng đổi cho họ phòng bệnh, Giải Biệt Đinh còn ở trong phòng quan sát, tạm thời điều giường bệnh bình thường, vì nên Mộc Nam Sơn thương lượng cùng bệnh viện là để trống giường ngủ còn trong căn phòng nếu tình huống khẩn cấp.
Mộc Dương ở giường cả đêm, đến buổi sáng ngày hôm cũng tin Giải Biệt Đinh tỉnh .
Được Mộc Nam Sơn đút mấy miếng cháo là ăn, nhấp môi , nhỏ giọng : “Ba, con thể ……”
Mộc Nam Sơn ngừng , trả lời nghẹn ngào: “Được, ba đẩy xe lăn cho con.”
khoảnh khắc xoay đó, vành mắt Mộc Nam Sơn đỏ ngay lập tức.
Hơn hai mươi năm nay lúc nào Mộc Dương dùng ngữ điệu thỉnh cầu đó để chuyện với ông?
Lần nào cũng thẳng thừng, chấp nhận thì làm nững, làm nũng thì la lối lóc chơi , chứ cẩn thận tự ti như ban nãy.
Mộc Dương xe lăn, Diêu Diên đang ngủ chiếc giường kê thêm, lâu bà nghỉ ngơi.
Hai cha con khỏi phòng bệnh một cách lặng lẽ, tư thế của Mộc Dương thoải mái. Bởi vì bó thạch cao nên chân nâng lên tận ngực, tư thế khó chịu.
Mộc Dương thèm để ý, chỉ Giải Biệt Đinh.
Quan sát từ bên ngoài, Mộc Dương khuôn mặt tái nhợt của Giải Biệt Đinh qua lớp kính pha lê, dáng vẻ khi ngủ say đó mang theo sự suy yếu mà từng thấy.
Cậu nguyên nhân Giải Biệt Đinh ngất lịm từ lời của Mộc Nam Sơn, vành mắt tự chủ mà đỏ lên: “Rõ ràng lúc kiểm tra sức khoẻ khi kết hôn thấy sức khoẻ mà, tim vấn đề mà……”