Sau Khi Mắc Bệnh Nan Y, Tên Rắc Rối Quay Sang Theo Đuổi Phật Hệ - Chương 13: Hỗn loạn

Cập nhật lúc: 2025-11-08 05:36:24
Lượt xem: 58

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Mộc Dương vẫn luôn run rẩy, Giải Biệt Đinh vững, một tay nâng bắp đùi , một tay vỗ nhẹ phần lưng của .

Nếu là ngày thường thì nhất định Mộc Dương sẽ cảm thấy đó là một tư thế mạo phạm, nhưng giờ phút như một sắp cái c.h.ế.t đuối đang bám chặt lấy cái rơm cứu mạng, dán lên Giải Biệt Đinh để hấp thụ một chút ấm áp cuối cùng.

Trở cửa khách sạn, cổ áo Giải Biệt Đinh hầu như ướt đẫm.

Mộc Dương để lộ chút âm thanh nào, sắc mặt trống rỗng mà c.h.ế.t lặng, từng giọt nước mắt cứ rơi xuống.

Toàn bộ hành trình Giải Biệt Đinh từng buông , cho đến khi trở trong phòng mới đưa Mộc Dương lên giường, gọi điện cho lễ tân.

Mộc Dương cuộn tròn trong đệm chăn, thẫn thờ về phía .

Tiếng chuông cửa cũng thể làm d.a.o động, Giải Biệt Đinh nhận nước muối sinh lí cùng băng gạc phục vụ đưa lên: “Cảm ơn.”

“Mộc Dương.”

Không tiếng trả lời.

Giải Biệt Đinh nữa, mép giường, cho tay đệm chăn nắm lấy mắt cá chân của Mộc Dương, Mộc Dương co , giọng âm khàn: “Tay lạnh.”

“……” Giải Biệt Đinh lên, “Anh ủ ấm.”

Anh phòng vệ sinh, mở vòi nước ấm rửa tay, khi ngón tay thon dài trắng nõn vuốt ve vài cái thì lòng bàn tay bắt đầu nóng lên.

Giải Biệt Đinh tới mép giường một nữa, nắm lấy chân Mộc Dương kéo khỏi đệm chăn, Mộc Dương ôm gối đầu kháng nghị một cách im lặng, Giải Biệt Đinh vỗ thể : “Đừng nghịch nữa, xử lý miệng vết thương .”

Thân thể Mộc Dương cứng đờ, Giải Biệt Đinh vỗ m.ô.n.g cách lớp đệm chăn.

Hẳn là cẳng chân của trầy do đụng chân bàn ở tiệm ăn, chỗ trầy hề nhỏ mà còn chảy máu.

Giải Biệt Đinh dùng bông dính nước muối sinh lí rửa sạch miệng vết thương của . Động tác nhẹ, hầu như Mộc Dương cảm nhận cơn đau, cho đến lúc bôi thuốc thì mới thấy nhói đau.

Mắt cá chân Mộc Dương thon trắng nõn, cách phân bố của xương mắt, chút thịt thừa nào, đặt ở lòng bàn tay thì đúng là cảnh ý vui, Giải Biệt Đinh nắm hồi lâu mới buông tay.

Hơn nửa khuôn mặt của Mộc Dương chôn trong đệm chăn, bóng đen che khuất.

Sau khi dán băng gạc xong thì Giải Biệt Đinh mới nhét chân Mộc Dương trong đệm, thuận tiện kéo chăn lên.

Anh hỏi: “Gặp ai đấy?”

“…… Anh quen .” Qua một hồi lâu Mộc Dương mới một cách nghẹn ngào.

Giải Biệt Đinh suy đoán, lật thể Mộc Dương , đỡ sườn mặt hướng về phía : “Sao ?”

Mộc Dương bĩu môi, dù chân tướng cũng sẽ vạch trần dù sớm muộn: “Tôi đụng một phụ nữ —— bà ruột của .”

Giải Biệt Đinh: “……”

Mộc Dương lật , tiếp xúc với Giải Biệt Đinh, cũng : “Nói cho một chuyện nhé, gọi là ba hơn hai mươi năm, thật là ba của khác.”

Cậu nắm chặt đệm chăn, cả co thành một mẩu: “Sao bà thể……”

dựa điều gì mà tuỳ ý bóp méo cuộc đời của , đó bỗng dưng một ngày chân tướng bại lộ, phá hủy tất cả những gì từng lấy làm tự hào?

Điều đáng buồn như chỉ cần trải qua một là đủ , nhưng vận mệnh khiến trải nghiệm thêm nữa.

Giải Biệt Đinh nhíu mày , bắt đầu .

Trong n.g.ự.c xuất hiện cơn đau rõ nguồn gốc, nhưng là cảm giác mới, hề giống với cơn đau từ từ, chậm rãi, mà đau như thể đột nhiên kim đâm.

Anh đặt tay lên tay Mộc Dương cách lớp đệm chăn: “Đừng buồn.”

“Bà hại thật nhiều .” Mộc Dương phía , ánh mắt tầm , “Bà hại ba , hại Kiều Viện…… Cũng hại .”

Giải Biệt Đinh ngừng .

Giọng Mộc Dương nhỏ: “Nếu do bà, chắc hiện tại sẽ sống ở thành nhỏ , chứ tùy ý tiêu xài đồ vật của khác.”

Người gọi là đẻ của khiến Mộc Nam Sơn và Diêu Diên xa cách con gái ruột hơn hai mươi năm, kể cả khi đoàn tụ thì cũng thể trở mặt thành thù. Hại Kiều Viện sống một cuộc sống bình đẳng hơn hai mươi năm, mất tất cả tài nguyên vốn .

Còn hại Giải Biệt Đinh Mộc Dương quấn lấy suốt 5 năm.

Giải Biệt Đinh cần nghĩ nhiều thể đưa đáp án: “Bà hại .”

Mộc Dương đang c.h.ế.t lặng về cảm xúc thì rảnh để hiểu hàm nghĩa của câu trả lời , thể chỉ cứng , qua một thời gian, cảm thấy việc bản thở mặt Mộc Nam Sơn cùng Diêu Diên cũng là đạo lý.

Cậu dám bọn họ, dù là nhớ nhung cũng thành mạo phạm.

Kiếp khi đến Tết Âm Lịch, Giải Biệt Đinh từng hỏi về nhà cùng thì từ chối chút do dự.

Không ai qua Tết Âm Lịch ngủ cả một đêm, trở về, mà là dám.

Cậu sợ mặt Mộc Nam Sơn cùng Diêu Diên, thấy sự căm hận trong mắt bọn họ, thấy sự phiền muộn cùng trách cứ của bọn họ.

Kể cả nhận lấy điều đó, nhưng vẫn sẽ co rúm trong góc như một kẻ nhát gan.

“Giải Biệt Đinh, lạnh.”

Giải Biệt Đinh đang dậy đổ nước bỗng thì đến mép giường, bấm điều khiển điều hoà: “27 độ ?”

Mộc Dương đáp , nhắm mắt, một khắc nào mà cảm giác mãnh liệt như , rằng tồn tại để làm gì chứ? Trở 5 năm làm gì?

Cậu cái gì, mang một đầy tội nợ, cái gì cũng giữ , cái gì cũng thể vãn hồi.

Giải Biệt Đinh đến bên mép giường, đưa cái ly tới bên miệng Mộc Dương: “Uống một ít .”

Mộc Dương mở đôi môi một cách thong thả, thịt môi khô khốc đụng nước ấm mới chậm rãi ấm lên, hiện màu sắc hồng hào.

Màu môi Mộc Dương bình thường hồng , dáng môi cũng , thuộc loại thôi mà hôn .

Giải Biệt Đinh chỉ duỗi tay lau vệt nước bên môi : “Muốn để họ tìm ?”

Mộc Dương ngẩn một giây, chậm rãi ngước mắt về phía Giải Biệt Đinh.

Giải Biệt Đinh đôi mắt của , dường như thể khống chế thứ: “Nếu em thì bọn họ sẽ tìm .”

“……” Mộc Dương thấy khinh thường khi bản giật .

Đã vô kiếp , đều nghĩ nếu tất cả sai thì thể sai hết luôn?

nhất định để chân tướng, khiến khó khăn tới mức chỗ dung ?

Khoảng thời gian bệnh nặng , thậm chí còn từng hối hận rằng nếu khi làm xét nghiệm ADN, để Giải Biệt Đinh hỗ trợ tìm Kiều Viện, chừng thứ còn thể duy trì hoà bình ở bề ngoài, chăng chớ*.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/sau-khi-mac-benh-nan-y-ten-rac-roi-quay-sang-theo-duoi-phat-he/chuong-13-hon-loan.html.]

Được chăng chớ: Mặc kệ thứ, kết quả cũng

Bởi vì quá để ý cho nên chỉ chiếm hữu, chỉ giấu , đối mặt với sự thật.

Có lẽ câu của Giải Chi Ngữ ứng nghiệm, chỉ yêu thương bản nhất mới chiếm hữu.

Cậu yêu bản nhất ư?

Có lẽ từng là .

hôm nay, ai Mộc Dương cũng yêu, ai cũng buông, ngoại trừ bản .

Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!

Cậu thể buông thả .

Mộc Dương nhắm mắt , giọng nhẹ: “Bịt tai trộm chuông đúng là hành động ngu xuẩn.”

Điện thoại vang lên một tiếng, là điện thoại của Mộc Dương.

Giải Biệt Đinh liếc , bên ghi là liên hệ Kiều Viện gửi một tin nhắn tới: Ba lô của để quên ở chỗ , thời gian thì tới lấy nha.

“Em quên ba lô kìa.”

Hô hấp của Mộc Dương đều và nhẹ, gần như thể thấy: “Bỏ .”

Bỏ hết .

Hơn hai mươi năm , một thứ nào là thuộc về , thể .

Mặt trời chậm rãi lặn từ đỉnh về phía tây, ánh mặt trời chuyển từ màu sắc tươi sang mờ nhạt, bao giờ Mộc Dương cảm thấy khốn đốn như : “Giải Biệt Đinh……”

“Anh đây.”

“Nhớ ăn cơm……”

Giải Biệt Đinh giật , đầu về phía đồ ăn đóng gói mang về, hoá là mang cho .

*

Khi tỉnh nữa là đêm khuya, Mộc Dương im lặng sự tăm tối ngoài cửa sổ, điều hoà 27 độ vẫn làm cho cảm thấy vô cùng lạnh lẽo, sự yên tĩnh xung quanh khiến tim đập nhanh ngừng, hoảng hốt đến mức ngạt thở.

Đầu giường một chiếc đèn màu vàng ấm, điều cũng làm Mộc Dương cảm thấy ấm áp hơn, mà còn giống như một tia sáng cuối cùng sắp bóng đêm cắn nuốt.

Cậu chậm rãi bò xuống giường, Giải Biệt Đinh cũng thấy .

Khi đầu óc đang mỏi mệt hỗn loạn thì vẫn chậm rãi nhận rằng, Giải Biệt Đinh cũng .

Tất cả đều cần .

Mộc Dương phòng tắm, một nữa nhận nơi bồn tắm một cách muộn màng.

……

“Mộc Dương!”

Giải Biệt Đinh nghiêm nghị gọi, kéo Mộc Dương hỏi: “Em đang làm gì thế?”

Một giọt nước trong suốt chảy xuống từ mặt Mộc Dương, ngẩn : “Rửa mặt.”

Giải Biệt Đinh chậm : “Rửa mặt cần vùi cả khuôn mặt nước .”

Mộc Dương chậm rãi một tiếng: “Làm thì sẽ rửa sạch hơn.”

Giải Biệt Đinh nhăn mày , bế Mộc Dương lên giường: “Mộc Dương…… Em đừng nghịch.”

Anh nên như thế nào, chỉ thể dùng câu em đừng nghịch để hình dung.

Khi thấy cảnh tượng nãy, nhịp tim của Giải Biệt Đinh xu thế ngừng trong nháy mắt, rõ liệu Mộc Dương thật sự làm gì , chỉ thể chậm : “Em ngoan một chút.”

Mộc Dương bằng ánh mắt kỳ quái: “Anh ?”

Giải Biệt Đinh cầm khăn lông xoa khuôn mặt đầy nước của Mộc Dương: “Đi lấy ba lô của em, thêm cả cơm tối nữa.”

Mộc Dương vẫn nhúc nhích, qua lúc lâu mới : “Tôi cần nó.”

“Ừm.” Giải Biệt Đinh nâng cằm lên, lau vệt nước chảy xuống cổ , “Không cần thì cho .”

Anh dừng một chút: “Chờ đến lúc em thì hãy lấy về.”

Mộc Dương gì, trong ổ chăn, giống như con ch.ó hoang đang cố thủ ở lãnh địa, chăm chú trông coi phần lãnh địa cuối cùng.

“Giải Biệt Đinh, đáng ghét đúng ?”

“Không .” Giải Biệt Đinh trả lời nhanh, tựa như thật sự giống với lời của .

“Vậy tại …… tại đều cần ?”

Giải Biệt Đinh bỗng bế lên đến bàn: “Không ai cần em cả, Mộc Dương ——”

Anh : “Bác trai bác gái sẽ luôn yêu em.”

“Không , bọn họ cần ……” Mộc Dương đặt ở ghế, bỗng dùng sức nắm lấy cổ tay áo Giải Biệt Đinh: “Anh thì ?”

“Anh cần.”

Giải Biệt Đinh trả lời bình tĩnh, Mộc Dương cảm thấy chân thực chút nào.

Thậm chí cảm thấy khi Giải Biệt Đinh những lời còn d.a.o động mang theo chút tình cảm nào.

“Là cần .”

Bỗng cong khóe miệng, cứng đờ như con rối gỗ giựt dây, lẩm bẩm cường điệu thêm một : “Tôi từ bỏ.”

Giải Biệt Đinh ngừng một lúc lâu, đầu tiên tiếp lời.

Anh yên lặng mở nắp hộp cơm cho Mộc Dương, đồ ăn chỉ dành cho một .

“Ăn xong thì gọi .”

Giải Biệt Đinh xa, khép hờ cửa hành lang, khẽ tựa cửa phòng đối diện khe cửa nhỏ .

Anh thấy tiếng tim đập của , bình bịch một cách nguy hiểm mà mạnh mẽ.

Tựa như thấy điện tâm đồ của Mộc Dương chuyển thành một đường thẳng tắp.

Loading...